Sư tôn mang một cô nương về từ phàm trần, nói rằng đó là đồ đệ cuối cùng của người. Nàng tên Lăng Ký Tuyết, áo quần rách rưới, dáng người gầy gò, dung mạo chỉ tầm trung, duy chỉ có đôi mắt là sáng đến lạ kỳ, con ngươi đen trắng rõ rệt như có thể soi thấu bóng hình người đối diện.
Nhìn thấy nàng, ta chợt nhớ về bản thân mình đầy xấu xí trong đôi mắt ấy ở kiếp trước, nhất thời tâm ma cuộn trào, chỉ muốn gào thét mà g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ trước mắt này ngay lập tức.
Nhưng ta đã cố gắng kìm nén, nuốt ngược ngụm m.á.u đang dâng lên cổ họng, nở một nụ cười mỉm với nàng.
Ta đã được làm lại một đời, tuyệt đối không thể đi vào vết xe đổ năm xưa.
Sau khi hành lễ xong xuôi, ai nấy đều trở về nơi ở của mình. Ta thẩn thờ nhìn khóm tường vi ngoài cửa sổ, đó là loài hoa Sư tôn thấy ta thích nên đã đặc biệt mang từ ngoài sơn môn về trồng. Lúc này đang mùa hoa nở rộ, những cánh hoa kiều diễm ướt át, rực rỡ đến nao lòng.
Kiếp trước, với thân phận là nữ đệ t.ử duy nhất của Sư tôn, ta luôn có phần tự đắc. Cả sư môn từ trên xuống dưới đều yêu chiều ta, ta đã quen hưởng thụ sự đãi ngộ đặc biệt này, thế nên khi tiểu sư muội đột ngột xuất hiện, ta cảm thấy nàng ta đã san sẻ mất sự quan tâm vốn thuộc về mình.
Ta trước sau đều không thích nàng, ghét nàng thông tuệ, ghét nàng ít nói, ghét thiên tư của nàng hơn người, và càng ghét đôi mắt trong vắt như nhìn thấu lòng người kia của nàng hơn.
Mà ta... lại mang một tâm tư chẳng mấy tốt đẹp.
Ta yêu Sư tôn của mình, từ thuở ngây ngô cho đến lúc chớm nở tình đầu, từ tình sâu nghĩa nặng cho đến khi yêu hận đan xen.
Ông trời cứ nhất quyết để người là Sư tôn của ta, mà ta cũng thật rẻ mạt, thiên hạ thiếu gì nam nhân, vậy mà ta cứ cố chấp yêu người.
Sư tôn kiếm thuật tuyệt luân, làm người vô tư chính trực, thiên hạ ai mà không biết Kiếm Tôn Mục Quân Ẩn thiên hạ vô song. Nhưng người lại hết mực dịu dàng, quan tâm ta, người tốt đến thế, sao ta có thể không yêu cho được?
Thế là ta bài xích tất cả những nữ nhân tiếp cận người, ta đố kỵ đến lệch lạc mà nhắm vào tiểu sư muội. Nàng đã nhường nhịn nhiều lần, cho đến một ngày Sư tôn phát hiện ra những hành động nhỏ mọn của ta.
Ta không sợ những lời quở trách của người, nhưng sự thất vọng trong ánh mắt người khiến ta hoảng loạn. Ta càng muốn nắm giữ người thật c.h.ặ.t, thì người lại càng rời xa ta hơn.
Người thu hồi sự dịu dàng dành cho ta, trao hết thảy cho tiểu sư muội. Người chỉ dạy nàng tỉ mỉ như cách từng dạy ta, bọn họ dần trở nên ăn ý, đôi khi những ánh mắt tương thông giữa họ khiến ta hận đến cực điểm.
Ta muốn trừ khử nàng, nhưng đã quá muộn. Nàng có kiếm cốt thiên thành, tư chất vượt xa ta, sau bao năm khổ luyện, tu vi đã ngang ngửa với ta rồi.
Vì vậy, ta buộc phải đ.á.n.h một đòn chí mạng. Ta giả vờ hối lỗi, khóc lóc nói rằng mình đã sai, tự tay làm đủ loại bánh ngọt canh đường tặng nàng. Nàng nhận lấy, cũng chẳng rõ là đã vứt đi hay hủy bỏ.
Ta lại dệt những dải buộc tóc cầu kỳ, tặng nàng những pháp bảo đắt giá, mỉm cười đưa cho nàng đủ thứ đồ tốt, đến mức Đại sư huynh nhìn thấy cũng phải ghen tị. Nhưng nàng không hề lay động, sự xa cách trong mắt nàng ta nhìn thấy rất rõ.
Cho đến khi ta tốn không ít linh thạch tặng nàng một viên Kiếm thạch dùng để mài kiếm, mắt nàng mới sáng rực lên.
Hóa ra nàng chẳng hề bận tâm đến những thứ mà con gái vốn ưa thích, nàng chỉ quan tâm đến thực lực...
Cuối cùng, ta cũng tìm được cách để lấy lòng nàng nhanh hơn.
Có lẽ do ta cho đi quá nhiều, thái độ của nàng dần mềm mỏng lại, bằng lòng để ta đi bên cạnh, thậm chí còn bảo vệ ta khi cùng đi rèn luyện trong bí cảnh.
Tu vi của ta thực sự không bằng nàng, kiếm pháp của ta quá đỗi mềm yếu, tư chất cũng chỉ ở mức khá mà thôi. Là ta đã cầu xin cha mẹ dùng một lượng lớn đan d.ư.ợ.c để "đập" đường vào Côn Luân Sơn, phụ thân đã dùng ơn cứu mạng năm xưa để yêu cầu Kiếm Tôn thu nhận ta làm đồ đệ.
Ta luôn nghĩ rằng như thế mình sẽ là nữ t.ử ở gần người nhất, nhưng khi sư muội nhập môn, mọi thứ đã thay đổi. Bọn họ cùng có thiên tư xuất chúng, cùng có khát vọng với kiếm đạo, bọn họ mới là người cùng một thế giới, còn ta chỉ là kẻ cưỡng cầu mới có được một chỗ đứng.
Sư muội nhẹ nhàng c.h.é.m c.h.ế.t một con yêu thú, múa một đường kiếm đẹp mắt để hất sạch vết m.á.u, tra kiếm vào bao rồi mang theo mùi m.á.u tanh tiến về phía ta.
Lòng bàn tay nàng có những vết chai mỏng, nâng một nhành linh thảo đưa tới trước mặt ta: "Sư tỷ, tỷ còn muốn thứ gì nữa không?"
Có chứ, ta muốn mạng của ngươi.
Ta nhận lấy, dịu dàng đáp lời: "Thế này là đủ rồi, sư muội, muội thật tốt."
Chừng này là đủ để luyện thành một viên linh đan "đại bổ" khiến linh mạch không chịu nổi mà vỡ vụn. Đó là đồ tốt, chỉ có điều, không phải là thứ mà tu sĩ Kim Đan kỳ có thể hưởng dụng.
Đêm xuống, tinh tú đầy trời, ta thu lại lò luyện đan rồi chui ra khỏi lều. Nàng đang dùng kiếm bắt cá dưới ánh trăng, chỉ một lát sau, lưỡi kiếm mảnh khảnh đã xiên được bốn năm con cá bạc lấp lánh.
"Sư tỷ ăn cá không?"
Ta mỉm cười lắc đầu: "Ta sợ mùi tanh, không ăn đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ban đêm, huỳnh thảo sẽ tỏa hương thơm, dẫn dụ một lượng lớn yêu thú kéo đến. Ta đã rải hạt giống suốt dọc đường, đang chuẩn bị thu lưới, làm gì có tâm trạng mà ăn cá.
Nàng thành thục nhóm lửa nướng cá, dưới ánh lửa bập bùng, đôi lông mày nàng nghiêm nghị, ánh mắt sáng rực. Nàng rất tốt, chỉ là nàng đã cản đường ta.
Chẳng mấy chốc, khói bụi bốn phía mù mịt, nàng định đưa ta ngự kiếm rời đi thì trên không trung vang lên tiếng xé gió, từng con Nhãn Dực Bạt lao tới. Nàng vừa bảo vệ ta vừa phải chịu không ít đòn hiểm, cuối cùng không chống đỡ nổi mà rơi xuống đất.
Giữa vòng vây của bầy thú, ta đưa viên đan d.ư.ợ.c kia ra: "Mau, đây là t.h.u.ố.c hồi phục linh lực."
Nàng không mảy may nghi ngờ, nuốt chửng ngay lập tức. Ngay sau đó, ánh kiếm lóe lên, nàng lao về phía đám yêu thú xung quanh. Ta nấp sau lưng nàng, âm thầm đợi d.ư.ợ.c lực phát huy tác dụng.
Lúc đầu, linh lực tuôn ra dào dạt, nhưng sau đó, linh lực bùng phát mất kiểm soát. Tiếp theo, linh mạch của nàng sẽ vỡ nát, trở thành phế nhân và bị yêu thú xé xác thành từng mảnh.
Ta hơi ngẩn ngơ, ta hận nàng từ khi nào mà sâu sắc đến thế? Nhưng không kịp suy nghĩ nhiều, mùi m.á.u tanh nồng nặc cùng tiếng thú gầm khiến tâm trí ta đảo lộn.
Nàng cuối cùng cũng không trụ vững, m.á.u tươi từ khóe miệng trào ra. Dường như nhận ra điều bất thường, nàng quay đầu nhìn ta, nhưng lại gầm lên bảo ta mau chạy đi.
Sư muội à sư muội, vầng thái dương của kiếm đạo - Lăng Ký Tuyết - sắp bị bầy thú nuốt chửng rồi.
Ta còn chưa kịp mỉm cười thì đã thấy ánh sáng trắng bùng nổ, kiếm khí tung hoành bốn phía, xác yêu thú bị băm vằn thành từng miếng thịt vụn b.ắ.n tung tóe lên kết giới phòng ngự của ta. Đó là kiếm khí của Sư phụ.
Sư tôn đã để lại cho nàng một đạo kiếm quyết hộ thân.
Ngay sau đó, bí cảnh bị một đường kiếm xé toang, là Sư tôn. Người đáp xuống như tiên nhân giáng thế, đỡ lấy sư muội, rồi ánh mắt rơi thẳng lên người ta.
Ta có pháp bảo phòng thân nên không mảy may trầy xước, đối lập hoàn toàn với bộ dạng m.á.u me đầm đìa của nàng.
"Sư tôn..." Ta còn định giải thích, nhưng đầu ngón tay người đã kẹp lấy một nhành huỳnh thảo.
Thủ đoạn của ta vốn chẳng cao minh, chỉ cần tra xét kỹ là không thể che giấu.
Ta bị nhốt vào Thiết Pháp Các, mọi chuyện chờ sư muội tỉnh lại mới định đoạt.
Trong suốt thời gian đó, Sư tôn không hề đến gặp ta lấy một lần, ngay cả đến để mắng ta độc ác người cũng không.
Đại sư huynh thì đến rất nhiều lần. Lúc đầu huynh ấy hỏi tại sao, ta không trả lời, về sau huynh ấy thở dài nuối tiếc: "Muội từ bao giờ đã trở nên như thế này..."
Đúng vậy, ta chỉ yêu một người, tại sao lại trở nên xấu xa đến mức này? Có phải sinh ra ta đã là kẻ xấu không? Rõ ràng cha mẹ dạy ta phải có tấm lòng lương y, ta đã sống lương thiện lâu như vậy, tại sao vừa gặp một người lại trở nên đố kỵ và cực đoan đến thế?
Sư muội tỉnh rồi, linh mạch của nàng vốn rộng hơn người thường, viên đan d.ư.ợ.c đó chỉ khiến nàng trọng thương chứ không đến mức vỡ nát. Phụ thân để bù đắp lỗi lầm của ta đã dốc hết sức lực chữa trị cho nàng, nàng thậm chí còn thăng cấp ngay trong lúc hôn mê, tiến xa thêm một bước nữa.
Lẽ ra ta phải bị phế bỏ tu vi và trục xuất khỏi sư môn, Côn Luân Sơn không dung thứ cho hạng người tâm địa độc ác như ta. Nhưng sư muội đã xin cho, cuối cùng ta chỉ bị cấm túc hai mươi năm.
Khi nàng đến thăm ta, ánh mắt đã không còn hơi ấm như trước. Biết được sự tính toán của ta mà vẫn còn xin tội cho ta, quả thực là điều hiếm có.
"Ngươi hận ta."
"Nhưng ta chưa từng đắc tội ngươi."
Ta cười với nàng: "Có lẽ là do ta không chịu nổi thiên tư này của ngươi, nhập môn ngắn ngủi hai mươi năm mà đã lợi hại hơn cả ta, thật khiến người ta đố kỵ." Ta theo bản năng giấu đi tiếng lòng thật sự.
Nàng chau mày, hồi lâu sau mới khẽ thở dài một câu: "Con người có thể hèn mọn như hạt bụi, nhưng tuyệt đối không được vặn vẹo như dòi bọ."
Nàng đi rồi, còn ta thì mãi không thể thoát khỏi câu nói đó. Ta c.ắ.n móng tay, điểm lại từng lỗi lầm mình đã phạm phải, thấu hiểu rõ ràng sự độc ác bỉ ổi của chính mình. Ta quả thực chẳng khác nào dòi bọ.
Trong vũng nước rỉ ra từ vách đá của thạch thất, hình ảnh ta tóc tai bù xù, biểu cảm dữ tợn hiện lên, trông thật xấu xí làm sao.
Ta hối hận rồi, ta thực sự hối hận rồi!
Ta lẽ ra không nên tham luyến người mà mình không bao giờ chạm tới được, ta không nên vì tư tâm mà hãm hại sư muội vốn dĩ hết lòng vì mình.
Sư tôn sẽ không bao giờ nhìn ta thêm một lần nào nữa, danh tiếng tốt đẹp nửa đời hành y của cha mẹ đều bị ta liên lụy. Ta đã tự hủy hoại mình thành ra thế này, thà c.h.ế.t đi cho sạch sẽ.