Ái nữ của Y Đan Nhị Thánh, cuối cùng lại tự kết liễu đời mình trong thạch thất tối tăm.
Sau cơn đau thấu xương là cảm giác nhẹ bẫng như mây khói. Ta lơ lửng giữa không trung, nhất thời ngơ ngác: Tu sĩ chúng ta sau khi c.h.ế.t còn có thể hóa thành quỷ sao?
Trong lúc đang thẩn thờ, từ l.ồ.ng n.g.ự.c t.h.i t.h.ể của ta đột nhiên chui ra một con rắn đen. Đôi mắt đỏ ngầu, răng nanh sắc lạnh, nhìn qua đã biết là vật bất tường. Nó cũng nhìn thấy ta, liền "vút" một tiếng hóa thành làn sương đặc lao tới.
Không kịp né tránh, một cuốn sách vàng rực từ trên trời rơi xuống, nện thẳng vào làn sương đen khiến nó tan biến.
Nguy hiểm đã qua, ta nảy sinh hứng thú với cuốn sách này, bèn lật xem từng trang một.
Trong sách viết về con đường tu tiên đầy sóng gió và huy hoàng của một nữ tu tên là Lăng Ký Tuyết, còn ta chỉ là một hòn đá ngáng đường trong đó. Lật đến cuối, ta cũng đã rõ lai lịch của con rắn đen kia.
Đó là Ma chủng. Năm xưa khi còn nhỏ, ta vô tình nuốt phải một quả hắc quả, đó chính là Ma chủng đang ngủ say. Nó từ giới khác xuyên tới, vẫn luôn ẩn mình, cho đến khi bị tình cảm sai lầm ta dành cho Sư tôn đ.á.n.h thức. Tham, sân, si đều là dưỡng chất của nó, và nó cũng âm thầm ảnh hưởng đến tâm tính của vật chủ.
Ngay khi ta bừng tỉnh về những thay đổi của bản thân, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên. Vừa quay đầu nhìn thấy người mà mình luôn canh cánh trong lòng, cuốn sách kia bỗng chốc tỏa ra kim quang rực rỡ, bao bọc lấy ta rồi hút mạnh vào trong.
Đến khi tỉnh lại, ta đã trọng sinh.
"Vân Ca."
Ta giật mình thoát khỏi dòng ký ức, Sư tôn chẳng biết đã đứng sau lưng từ lúc nào.
"Linh khí của con có dị thường, xảy ra chuyện gì sao?" Người vừa nói vừa định nắm lấy cổ tay ta để kiểm tra, nhưng ta đã kịp tránh đi.
Ta thu lại cảm xúc, quỳ sụp xuống: "Nghịch đồ Phó Vân Ca, xin hướng Sư tôn thỉnh tội."
Không đợi người kịp phản ứng, ta nói dồn dập: "Đệ t.ử đem lòng ái mộ Sư tôn, từ lâu đã sinh ra tâm ma. Mong Sư tôn phế đi tu vi của đệ t.ử, trục xuất đệ t.ử khỏi sư môn."
Bí mật mà kiếp trước đến tận lúc c.h.ế.t cũng không dám nói ra, giờ đây trút bỏ được lại cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Nói xong, ta dập đầu thật sát đất.
Ma chủng trong người ta lấy tham, sân, si làm dẫn, mà người chính là tham niệm, là sân phược, là si tâm của ta. Sư tôn à, người chính là "Tam độc" của ta...
Để không lặp lại vết xe đổ, ta chỉ có thể rời xa người.
Người dường như chấn động dữ dội, im lặng thật lâu, mãi sau mới trầm giọng quát: "Con hồ ngôn loạn ngữ cái gì đó?"
"Sư tôn... cầu xin người trục xuất đệ t.ử khỏi sư môn." Kìm nén mãi, cuối cùng ta vẫn bật ra tiếng khóc nghẹn ngào. Những giọt lệ rơi khỏi hốc mắt, thấm đẫm một mảng tay áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta hy vọng người có thể lập tức đồng ý, như vậy ta mới có thể thuyết phục bản thân rằng người vốn vô tình, và ta cũng nên tiêu sái mà buông bỏ.
"Ta không đồng ý. Con hãy tự mình phản tỉnh ba ngày rồi hãy đến gặp ta nói chuyện."
Người quay lưng định đi, nhưng ta không thể nán lại đây thêm giây phút nào nữa. Trong lúc cấp bách, ta bóp nát lệnh bài Côn Luân, sau đó tự hủy Kim đan.
Máu trào lên cổ họng, nuốt mãi không hết. Rất đau, đau đến mức tứ chi rụng rời, không thể quỳ vững được nữa.
Người quay lại, chỉ thấy khuôn mặt đầy nước mắt và vệt m.á.u loang lổ của ta. Trông người có vẻ đau lòng tột độ, người ôm ta vào lòng, dùng linh khí giúp ta ổn định thương thế.
"Con! Sao đến mức phải làm như vậy?!"
Ta níu lấy tay áo người: "Sư tôn... người có biết, Vân Ca yêu người, người mới chính là tâm ma của con. Nếu không rời xa người, con sẽ trở nên thân tàn ma dại..."
Mí mắt ngày càng nặng trĩu, trước khi ngất đi, ta vẫn không nhìn rõ được biểu cảm trên gương mặt người.
Ta đã mơ một giấc mơ rất dài. Mơ thấy Sư tôn dạy ta kiếm pháp, mơ thấy Đại sư huynh lén đưa ta xuống núi uống rượu, mơ thấy tiểu sư muội có được kiếm thạch với đôi mắt sáng lấp lánh. Họ đều là những người rất tốt, nhưng ta không xứng.
Lúc tỉnh lại, ta thấy Đại sư huynh. Dưới thân là pháp khí phi hành ta từng tặng huynh ấy – một chiếc lá bay thường thấy trong tu chân giới. Kiếm tu xưa nay vốn nghèo, có chút linh thạch nào đều đem đi mua kiếm thạch mài kiếm hết rồi. Đại sư huynh này của ta nghèo rớt mồng tơi, thứ gì đáng giá một chút đều là do ta tặng.
"Hừ." Huynh ấy hừ lạnh một tiếng, liếc mắt nhìn ta.
Ta yếu ớt ngồi dậy, có chút không thích ứng được với cơ thể không còn linh lực. May mà tu vi đã mất, tâm ma sinh ra từ Ma chủng cũng tan biến, lúc này tâm cảnh thanh thản, nhẹ nhõm vô cùng.
Thấy ta ngồi không vững, huynh ấy nhanh ch.óng từ đầu kia của chiếc lá lao đến cạnh ta, dùng lưng đỡ lấy cánh tay ta để ta có chỗ dựa.
"Muội rốt cuộc là nghĩ cái gì vậy? Học kiếm bao nhiêu năm, đột nhiên lại nói đạo tâm không nằm ở kiếm đạo, muốn về nhà học y. Vậy ngay từ đầu muội bái nhập môn hạ của Sư tôn làm gì?"
Hóa ra Sư tôn đã tìm lý do giúp ta. Ta ho khan hai tiếng, huynh ấy lập tức lo lắng đưa ống trúc tới, bên trong là nước suối linh tuyền mà người phàm cũng có thể uống được.
Nhấp một ngụm cho thấm giọng, ta thuận theo lời huynh ấy giải thích: "Thật sự là muội không có thiên phú."
Huynh ấy cau mày định phản bác, nhưng nghĩ đến việc ta nhập môn bao nhiêu năm vẫn chưa tu ra được kiếm tâm, đúng là không có thiên phú thật, bèn nuốt lời định nói vào trong, chuyển sang dặn dò ta học y phải nghiêm túc, dù sao ta vẫn là sư muội của huynh ấy vân vân và vân vân...
... Cũng không cần phải thẳng thắn quá mức như vậy đâu.
Uống thêm vài ngụm nước suối, ta thẩn thờ nhìn lớp mây mù phía dưới. Học y sao? Về y thuật và đan đạo, ta quả thực có mấy phần thiên phú, dù sao cũng là con gái ruột của Nhị Thánh. Chỉ là tuổi trẻ năm ấy quá ngưỡng mộ phong thái của Kiếm Tôn, nên một lòng một dạ muốn trở thành kiếm tu.