Giống như tận tay nâng niu một vì sao đang từ từ rạng rỡ, khiến người ta không khỏi nhớ về gốc "hủ mộc" trước kia. Gốc hủ mộc ấy vừa kiều nhược lại tùy hứng, chẳng thể chịu khổ, chẳng thể nhịn đau, nhưng cũng thật ngoan ngoãn hiểu chuyện, vô cùng chu đáo. Nàng từng nói yêu hắn... nhưng yêu là gì?
Những năm qua nàng sống có tốt không? Ngày ly biệt ấy nàng đã nôn ra nhiều m.á.u như vậy, liệu có để lại căn bệnh hiểm nghèo nào chăng? Hắn vốn không thông tình ái, nhưng mỗi khi nghĩ về nàng, tâm thần lại chẳng thể bình yên.
Khi kiếm quyết khởi động, đồng t.ử hắn hơi co lại, lập tức xuất hiện trước mặt nàng để hóa giải nguy nan. Trên người nàng đầy thương tích, tóc tai rối loạn có chút nhếch nhác, nhưng may thay ánh mắt vẫn đầy thần thái, tu vi thậm chí đã đạt đến Nguyên Anh.
Những năm qua nàng sống rất tốt, và rồi hắn nhìn thấy tên hòa thượng đang trốn sau lưng nàng.
Một nam t.ử hán đại trượng phu lại trốn sau lưng nữ nhân thì còn ra thể thống gì? Ngay từ cái nhìn đầu tiên, hắn đã thấy tên hòa thượng mặt trắng này thật chướng mắt.
Quá đáng hơn là lúc trị thương, rõ ràng có thể dùng ngự khí, hắn ta lại cứ cầm chuỗi hạt Phật châu, lướt qua lướt lại trên người Vân Ca.
Vậy mà Vân Ca chẳng hề để tâm, còn tự tay bôi t.h.u.ố.c cho hắn ta. Cảnh tượng này thật đ.â.m vào mắt, hắn thậm chí không kìm nén được mà để kiếm ý bộc phát.
Động tác tìm kiếm xung quanh của Vân Ca khiến hắn bừng tỉnh, hắn thầm tự trách mình, Vân Ca là y tu, việc tiếp xúc với người bệnh vốn là chuyện thường tình.
Nhưng tâm trạng vẫn khó lòng bình phục, ánh mắt hắn nhìn về phía Phật t.ử càng thêm chán ghét.
Từ đó về sau, tên hòa thượng này thường xuyên nói lời ẩn ý, châm chọc hắn một cách âm dương quái khí, nhưng khi gặp Vân Ca lại bày ra bộ dạng thanh cao thoát tục. Loại người hai mặt thế này, quả thực chẳng phải hạng tốt lành gì.
Hắn sợ Vân Ca bị lừa, bèn tìm cớ đi theo bên cạnh nàng. Suốt dọc đường, Vân Ca luôn trầm tĩnh dịu dàng, việc học y đã mài phẳng sự xốc nổi trong nàng, mỗi cử chỉ hành động đều toát lên vẻ thanh nhã.
Thế nhưng hắn lại hoài niệm thiếu nữ không chịu ngồi yên trên đỉnh Côn Luân năm nào, lúc nào cũng nhảy nhót cười đùa vui vẻ, cái vẻ vô ưu vô lự ấy mới đúng là một tiểu cô nương chưa từng nếm trải khổ đau.
Chính hắn đã khiến Vân Ca phải nếm đủ đắng cay...
Nhân lúc Vân Ca đi mua thảo d.ư.ợ.c, tên hòa thượng phiền phức kia lại tìm đến. Nhắc đến Vân Ca, ánh mắt hắn ta nóng rực khiến người ta buồn nôn, thân là Phật t.ử mà lại vô lễ đến thế.
Cái gì mà tình nghĩa, cái gì mà kén rể, cái gì mà lấy thân báo đáp... thật là hạ tác!
Hắn không nhịn được, bèn ra tay trừng trị hắn ta một phen.
Khi Vân Ca trở về, nàng đưa cho hắn một đĩa điểm tâm để dùng kèm với trà, vẫn là hương vị giống như trước kia.
Vào những ngày đại hạ, Vân Ca thường làm vài món điểm tâm, lấy cớ đó để quấn quýt bên cạnh hắn. Khi hắn bảo nàng về, nàng liền làm nũng cầu xin: "Kiếm khí của Sư tôn mát rượi là thoải mái nhất, lát nữa con sẽ về mà, đi mà đi mà..."
Đôi mắt cầu khẩn của thiếu nữ long lanh toàn hình bóng của hắn, đó là thứ tình nghĩa ngọt ngào như mật chảy tràn...
Hắn quay đầu nhìn Vân Ca đang chăm chú nghiên cứu t.h.u.ố.c, bất giác thẩn thờ.
Tâm niệm khẽ động, hắn chợt hiểu vì sao mình luôn chán ghét tên hòa thượng kia. Không phải vì hắn ta là hòa thượng mà lại dòm ngó Vân Ca, mà là cho dù hắn ta không phải hòa thượng, không hề vô lễ, cho dù là một thiếu niên rạng rỡ như ánh mặt trời mang lòng ái mộ Vân Ca một cách đường hoàng, hắn cũng không thể dung thứ...
Hắn không dung nạp được việc bên cạnh nàng có người khác...
Khi nhận ra tâm tư của chính mình, hắn đứng ngồi không yên. Họ là sư đồ, cho dù Vân Ca đã sớm đoạn tuyệt với hắn, thì... cũng không được nảy sinh tâm tư dơ bẩn như thế.
Nàng là đồ nhi, hắn là Sư tôn, cả đời không đổi.
Vậy nên khi Vân Ca vạch trần sự ngụy trang của họ, hắn không thể đối mặt thêm được nữa, liền quay người bỏ chạy.
Giáo điều từ thuở nhỏ, sự chính trực gánh vác trên vai đều không cho phép hắn đi sai một bước. Họ chỉ có thể là sư đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau đó, Mục Quân Ẩn không hề bế quan. Tâm cảnh của hắn đã loạn, dù biết là không nên, hắn vẫn lén theo dõi động tĩnh của Vân Ca.
Nàng và Liễu Ngộ thường xuyên đưa tin cho nhau, dường như có bao nhiêu chuyện nói mãi không hết. Mục Quân Ẩn nhìn con chim đưa tin vụt qua chân trời, trong miệng dâng lên vị đắng chát.
Chưa kịp nếm trải vị ngọt của tình yêu, đã phải nếm mùi cay đắng của lửa hận ghen tuông.
Một lần nữa niệm Thanh Tâm Quyết, sau khi tâm cảnh bình lặng, trái lại chỉ thấy trống rỗng quạnh hiu.
Vân Ca... Phó Vân Ca.
Nhật nguyệt trường tương vọng, uyển chuyển bất ly tâm. Kiến quân hành tọa xứ, nhất tự hỏa thiêu thân.
(Ngày đêm mãi ngóng trông, quấn quýt chẳng rời lòng. Nhìn nơi người đi đứng, như lửa bỏng đốt thân.)
Tình yêu của hắn chậm chạp nhưng mãnh liệt, từng tấc từng tấc thiêu đốt thân xác hắn.
Tình ái đến muộn đi kèm với d.ụ.c vọng khó kìm nén. Ngày trước hắn cũng từng có xuân mộng, người trong mộng không rõ mặt mày, sau một đêm bàng hoàng quần trong ướt đẫm, hắn vốn đã quen nên chẳng mấy bận tâm.
Nhưng lúc này, trong mộng lại là gương mặt của Vân Ca, kiều diễm rạng ngời với trăm ngàn phong thái, mặc cho hắn cầu khẩn chiếm đoạt...
Dục niệm không nơi phát tiết thừa dịp tâm thần mệt mỏi mà hoành hành. Đã mấy lần hắn giật mình tỉnh giấc ngay lúc d.ụ.c vọng sắp phun trào, hắn sám hối, tự trách, nhưng lại càng thêm khao khát không thôi.
Cho đến trận đại chiến Đạo - Ma, hắn nhận thấy kiếm quyết của Lăng Ký Tuyết khởi động, liền xé rách không gian đến cứu nàng ta, nào ngờ lại đối đầu với một tên ma tu cực kỳ xảo quyệt.
Tên ma tu vừa đ.á.n.h vừa lui, dẫn dụ Mục Quân Ẩn bước vào bẫy rồi kích nổ. Hàng trăm con Ma chủng ùa ra như ong vỡ tổ, hắn c.h.é.m sạch đa số, số còn lại cũng không thể áp sát, duy chỉ có Ma chủng của Dâm ma...
Dục niệm của hắn đã cho tên ma tu cơ hội thừa cơ đục nước béo cò.
Sau đó Vân Ca dùng đan d.ư.ợ.c giúp hắn đ.á.n.h bại ma tu, nguy cơ được hóa giải. Ngay lúc tâm tình thả lỏng, Ma chủng liền thừa hư mà nhập.
Nếu không phải vì Liễu Ngộ xuất hiện, hắn vẫn có thể nhẫn nhịn, nhưng ngọn lửa ghen tuông đã khiến lý trí hắn tan biến hoàn toàn. Hắn nói: "Vân Ca, qua đây."
Vân Ca ngoan ngoãn đáng yêu, bờ môi mỉm cười hồng nhuận đầy vẻ mê hoặc, cổ họng hắn khô khốc, khao khát được giải khát vô cùng.
Hắn cứ thế hôn xuống, Vân Ca không hề né tránh, nàng cũng vui mừng lắm phải không...
Nàng yêu ta như thế, chắc hẳn là tự nguyện...
Nếu không có mũi kim tẩm t.h.u.ố.c mê kia, hắn định sẵn sẽ gây ra lỗi lầm lớn. Nhưng ngay cả trong cơn hôn mê, hắn vẫn tiếp tục những động tác bị gián đoạn trong mơ.
Tựa ma tựa thú, như mộng như thực.
Khi tỉnh lại đối diện với gương mặt của Vân Ca, thứ hắn hồi tưởng lại là chuyện trong mộng.
Hắn đê tiện đến nhường này... hắn lại một lần nữa chạy trốn.
Kể từ đó, ái d.ụ.c đan xen, không ngừng gặm nhấm đạo tâm của hắn, cho đến khi tâm cảnh vỡ vụn, tâm ma nảy sinh.
Là lửa ghen, là lửa d.ụ.c, là yêu mà không có được, là khao khát mãi không thỏa thuê.
Vân Ca, vi sư yêu nàng.
Hắn tự nhốt mình trong khốn trận, trong não bộ lặp đi lặp lại giấc mộng ấy hết lần này đến lần khác.