Dù sắc mặt hắn vẫn trầm xuống, nhưng vẫn tiến lại gần nắm lấy tay ta: "Đến lúc hành lễ rồi, nương t.ử."
Một tiếng "nương t.ử" gọi đến mức tim ta đập thình thịch, thế là chúng ta vòng qua cái bát vu để tiếp tục hôn lễ.
Cũng may sau đó không xảy ra sự cố gì nữa, hai chúng ta thuận lợi kết Đạo lữ ấn, từ nay về sau sinh t.ử có nhau, tâm hồn gắn kết.
Nói sao nhỉ, sau khi kết Đạo lữ ấn, ta bỗng cảm thấy Sư tôn dường như có vài phần yêu ta. Khi hắn chạm vào tay ta, tâm cảnh hắn vô cùng dịu dàng; lúc uống rượu giao bôi, hắn như thể vừa hoàn thành được tâm nguyện bấy lâu; khi cùng ta nằm trên một chiếc giường, tâm triều hắn dâng trào mãnh liệt mãi không dứt.
Nhưng hắn lại không hề có thêm hành động nào khác. Chắc chắn là hắn đang giận chuyện Liễu Ngộ phá đám rồi, tuy không giận lây sang ta nhưng cũng không chịu chạm vào ta nữa.
Ta lăn qua lộn lại, trong lòng vẫn thấy ấm ức không thôi. Liễu Ngộ xưa nay toàn đi bộ bằng "hai cẳng" khắp thiên hạ, hắn không biết điều khiển pháp khí bay cũng là chuyện bình thường, đâu phải cố ý lao xuống như vậy.
Vả lại, chẳng phải hắn lâm vào cảnh đó là do bị bỏ lại ở Nam Hải sao? Với cái pháp khí rách nát đó, trong vòng hai ngày đi từ Nam Hải đến Bất T.ử Cốc đã là nỗ lực lắm rồi.
Rõ ràng trong lòng đang minh oan cho Liễu Ngộ, nhưng bản thân ta lại càng thấy tủi thân hơn. Đâu phải ta bắt chàng cưới ta đâu, là chính chàng tự mình lặn lội đến tận Nam Hải đưa ta về, giờ lại bỏ mặc ta...
"Vân Ca, nàng khóc sao?"
Ta quay ngoắt cổ đi, cứng miệng: "Không có khóc!"
Hắn thở dài một tiếng, từ phía sau ôm lấy ta và bắt đầu hôn nhẹ lên sau tai. Cảm giác ngứa ngáy li ti gợi lại ký ức của ngày hôm đó, ta có chút sợ hãi, dù sao thì dư âm lần trước cũng rất t.h.ả.m liệt.
Hắn dường như nhận ra điều gì đó, bèn dừng lại, cả người đổ rạp xuống giường không nhúc nhích.
Ta khẽ đá hắn một cái: "Sao thế?"
Hắn điều chỉnh nhịp thở vài lần, giọng vẫn còn chút dồn dập: "Ta sợ nàng đau."
Hả? Nữ t.ử lần đầu đều đau cả mà, tuy lần trước đúng là đau đến mức ta muốn ngất đi, nhưng uống một viên Vô Thống Đan là đỡ hơn nhiều rồi, chỉ là lúc xử lý vết thương sau đó trông hơi đáng sợ thôi.
"Vậy để ta uống thêm một viên t.h.u.ố.c nữa..." Ta vừa định lấy t.h.u.ố.c ra thì bị hắn giữ c.h.ặ.t cổ tay.
"Lần trước nàng cũng chẳng có cảm giác gì, cứ thế mà chịu đựng... Ta cũng không phải cầm thú, không làm là được."
Ta và hắn nhìn chằm chằm vào mắt nhau, đạo lữ với nhau làm gì có chuyện không "làm"... "Chàng nhẹ tay chút không được sao?"
Vành tai hắn đỏ ửng, né tránh ánh mắt ta: "Lúc đó... không kìm chế được..."
Ta thấy lạ lẫm bèn đưa tay sờ sờ tai hắn, lại bị hắn lườm một cái không nặng không nhẹ. Cái lườm đó làm lòng ta ngứa ngáy, ai chà, hắn không làm loạn, ta lại rất muốn làm loạn nha.
Nhưng sau một hồi ta trêu chọc, hắn lại bỏ lại ta mà chạy trốn mất dạng. Cảm nhận được tâm cảnh quẫn bách của hắn, đây là lần đầu tiên ta không vì sự rời đi của hắn mà sinh lòng tức giận.
Ngày thứ hai sau khi thành thân, ta khổ công nghiên cứu thuật song tu, xem đến mức m.á.u mũi chảy ròng ròng, cuối cùng cũng tìm ra cách giải quyết, coi như không uổng phí mấy giọt m.á.u mũi này.
Hắn nghi hoặc đẩy cửa bước vào: "Nàng đang làm gì mà tâm cảnh lại kích động như thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau đó hắn nhìn thấy cái bìa sách "nhức mắt" kia, trong không khí thoáng chốc ngập tràn hai chữ "ngượng ngùng". Nhưng hắn còn ngượng hơn cả ta, nên ta bỗng thấy hết ngại luôn.
"Thử chút không?"
Yết hầu hắn khẽ chuyển động, đóng cửa lại rồi áp sát tới.
...
Ta cảm thấy mình lại bị lừa rồi, đây chẳng lẽ là lạt mềm buộc c.h.ặ.t, d.ụ.c cự hoàn nghênh? Hắn còn nói mình không phải cầm thú, rõ ràng hắn chính là cầm thú!
Ta đã nói mấy lần là không muốn nữa, vậy mà hắn còn bảo: "Kêu tiếp đi, ta thích nghe..."
Nghe cái đầu chàng ấy! Ta muốn khi sư diệt tổ!
NGOẠI TRUYỆN: GÓC NHÌN CỦA SƯ TÔN
Mục Quân Ẩn từ nhỏ tính tình đã quy củ như vậy, tu luyện Quân T.ử Kiếm, sự khiêm tốn và chính trực đã khắc sâu vào xương tủy.
Vị đồ đệ mới là con gái rượu của Y Thánh, vừa nhập môn đã mang theo bốn thị nữ. Hắn vốn không mấy hài lòng, nhưng nể tình năm xưa Y Thánh từng cứu mạng mình, đối với tâm nguyện duy nhất của ân công, hắn đành phải đồng ý.
Nữ nhi nhà người ta vốn được nuông chiều mà lớn, vết thương nhẹ cũng có thể khiến nàng đỏ hoe mắt, thút thít khóc rất lâu. Mỗi lần dạy nàng kiếm thuật, hắn đều cảm thấy đau đầu.
Cũng may nàng còn biết cố gắng, biết hắn không thích nên đã cho các thị nữ về trước, sau đó luyện kiếm bị thương cũng không còn khóc nữa.
Nàng rất nỗ lực, cũng rất thông minh, chiêu thức chỉ cần xem hai lần là nhớ rõ, riêng tư luyện tập rất nhiều lần, khi kiểm tra thì múa kiếm trông cũng rất ra dáng.
Chỉ là kình lực không đủ, nhu mỹ có thừa. Nàng mang tam linh căn Thủy - Mộc - Hỏa rất đồng đều, dù luyện thế nào thì cũng vẫn mềm mại như thế.
Trên con đường kiếm đạo, nàng khó lòng đạt được thành tựu lớn. Nhưng đối mặt với khuôn mặt ửng hồng và đôi mắt sáng lấp lánh của nàng sau khi luyện kiếm, hắn không nỡ nói lời đả kích, đành phải khen nàng đã nắm bắt được cái "hình".
Cũng may gia cảnh nàng sung túc, đời này không lo cơm áo, chỉ có điều dáng vẻ "tiểu đồng tán lộc" của nàng khiến hắn phải tặc lưỡi. Dù là hắn hay đại đệ t.ử đều từng nhận được rất nhiều thứ từ nàng, nhỏ thì là bánh ngọt đồ ăn, lớn thì là pháp y pháp khí.
Nếu không nhận, nàng sẽ bày ra vẻ mặt sắp khóc đến nơi, vô cùng đáng thương, khiến người ta không tài nào từ chối nổi.
Nàng yêu thích tất cả những thứ lấp lánh và rực rỡ, từ những linh thực xinh đẹp cho đến những linh thú lông xù, nàng đều vô cùng yêu thích, cũng coi như là dễ dỗ dành.
Xuân đi thu đến, nàng cũng đã đạt tới đỉnh phong Kim Đan kỳ, nhưng chuyện "kiếm tâm"... vốn không thể cưỡng cầu.
Tình cờ xuống núi, hắn gặp được một mầm non tốt, thiên tư trác tuyệt, bẩm sinh có kiếm cốt, đúng là một nhân tài luyện kiếm. Hắn đưa cô bé về núi, nhận làm quan môn đệ t.ử.
Lúc này linh khí trên người Vân Ca có dị thường, thậm chí còn vương chút mùi m.á.u tanh. Hắn đi dò xét, đứa trẻ này vậy mà lại nói yêu mình, đến mức sinh ra tâm ma. Hắn vốn định để nàng bình tĩnh lại rồi mới xử lý, không ngờ nàng lại tự hủy tu vi, cưỡng ép đoạn tuyệt tình thầy trò giữa hai người.
Trong phút chốc tâm trí hắn rối loạn, không thể ngăn cản ngay lập tức. Trong miệng và trên áo Vân Ca toàn là m.á.u, ôm nàng trong lòng thấy thật nhẹ, thật nhỏ bé. Nàng sợ đau như thế, sao lại dám làm như vậy?!
Vị đồ đệ mà hắn nuôi nấng bao nhiêu năm cứ thế được đưa về nhà, thật khiến người ta sinh lòng u uất.
Sau đó hắn dốc lòng dạy dỗ tiểu đồ đệ, Ký Tuyết khác với Vân Ca, nàng vô cùng có thiên phú về kiếm thuật, điểm qua là hiểu, suy một ra ba. Thường thì hắn để lại một đống ngọc giản rồi đi bế quan, khi xuất quan nàng đã học thuộc lòng và tinh thông tất cả.