Liễu Ngộ vừa mắng ta vừa giúp ta che giấu hơi thở: "Bần tăng đúng là điên rồi mới bỏ trốn cùng ngươi." Chàng ta tiêu đời rồi, trong mắt Kiếm Tôn thì đời này chàng ta không bao giờ gột sạch được nữa, phải luôn canh chừng cái đầu trên cổ mình.
Linh chu lao đi vun v.út, ta đứng trên mũi thuyền nhìn dải ngân hà rực rỡ và núi sông tĩnh lặng, thở ra một hơi u uất: "Ngươi không cần phải đi cùng ta, ngươi là hòa thượng mà lại cùng ta đào hôn, Phật tổ mà thấy chắc phải đại nghĩa diệt thân mất."
Vẻ mặt chàng ta đầy vẻ bất đắc dĩ và bực bội: "Hôn sự của hai người là do ta tác hợp, xảy ra chuyện ta không gánh thì ai gánh?"
Hửm? Chàng ta tác hợp cái gì cơ? Người trong Phật môn nói chuyện lúc nào cũng mập mờ huyền bí vậy sao?
Chàng ta vừa thi triển pháp thuật che giấu, vừa lẩm bẩm mắng mỏ, chẳng còn chút phong thái Phật t.ử nào: "Cái tên nam nhân tồi tệ đó, nếu ta không có tuệ nhãn thì cũng chẳng nhìn ra trong lòng hắn nghĩ cái gì. Suốt ngày giả vờ giả vịt, giờ thì hay rồi, vịt nấu chín còn bay mất, lần này phải cho hắn đau thấu tâm can để nhớ đời!"
... Sao ta đào hôn mà chàng ta còn bực bội hơn cả ta thế nhỉ?
Lúc sắp vượt biển, chúng ta bị chặn lại. Nhìn thấy Sư tôn, lòng ta vô cùng bình thản, thậm chí còn đầy lý lẽ: "Sư tôn, con nghĩ thông suốt rồi, bấy lâu nay đều là con làm khó người. Con chẳng có ưu điểm gì, dựa vào đâu mà bắt người động lòng chứ? Tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu, con quyết định thôi vậy."
"Thôi vậy?" Sắc mặt người lạnh đến đáng sợ, có lẽ bị từ hôn cũng khiến người thấy mất mặt đôi chút. Ta cứng cổ đứng im chờ chịu phạt, dù sao cũng là ta lật lọng trước.
Nhưng chẳng ngờ người lại dùng chiêu cũ, cúi xuống hôn ta. Bộ bị nghiện cưỡng hôn hay gì? Trên người người không còn ma chủng, tâm ma cũng hết rồi mà!
Ta tức giận lôi đủ thứ trong nhẫn trữ vật ra ném vào người người. Tuy lúc nãy bảo đứng im chịu phạt, nhưng người đang sàm sỡ ta!
"Người dựa vào đâu mà hôn con! Trong lòng người căn bản không có con! Đồ khốn!"
"Ta yêu con."
Hả? Ta ngơ ngác nhìn Sư tôn đang diện bộ lễ phục đỏ rực, nhất thời không phản ứng kịp.
"Ta nói là ta yêu con." Người lại tiến gần hơn, đứng từ trên cao nhìn xuống ta, ánh mắt thâm tình như thật vậy.
Ta đẩy người ra: "Sư tôn hà tất phải nói lời dối trá. Con biết người cưới con chỉ vì muốn chịu trách nhiệm. Người khác có thể chịu đựng cuộc hôn nhân không tình yêu, còn con thì không. Người cứ coi như đêm đó là do lòng nhân từ của thầy t.h.u.ố.c, con không nỡ nhìn người nhập ma mà thôi."
Ánh mắt người thoáng hiện vài phần tổn thương, kết hợp với những linh thảo hoa hòe hoa sói đang dính trên người, trông có chút buồn cười.
Suy nghĩ một lát, người tháo nhẫn trữ vật trên ngón tay xuống: "Đây là tích góp bao năm qua của ta, tuy không phong phú bằng Bất T.ử Cốc của con, nhưng cũng có thể coi là không nhỏ."
Sau đó người lấy ra vài miếng ngọc giản: "Đây là sở học cả đời của ta, tất cả đều thêm vào làm sính lễ cho con."
Hả? Côn Luân Sơn sớm đã đưa một phần sính lễ rồi, người đây là muốn dùng tiền mua chuộc ta!
"Đợi đã." Ta thừa nhận mình bị tiền đập cho hơi choáng váng, nhưng ta sẽ không d.a.o động đâu.
Người nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, ánh mắt thâm trầm, thần sắc mang theo vẻ đáng thương: "Đừng rời bỏ ta, có được không..."
Cứu mạng... Thế này thì ai mà chịu cho thấu...
Ta ngơ ngẩn để người dắt tay, dắt thẳng vào trong khe nứt không gian mà người vừa x.é to.ạc ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Liễu Ngộ đang hóng hớt ăn dưa vui vẻ thì: "!!!!"
Hắn bị bỏ lại rồi! Từ bờ biển về đến Bất T.ử Cốc cách xa tận mười vạn tám nghìn dặm, mà hôn lễ chỉ còn hai ngày nữa là diễn ra. Hắn thề là Kiếm Tôn cố ý, vừa nãy ngài ấy còn đặc biệt liếc xéo hắn một cái!
Cuộc đào hôn kết thúc không kèn không trống, ta vậy mà lại bị sắc đẹp mê hoặc, thật khiến người ta phải đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân thở dài. Sao hắn lại học được chiêu này chứ? Hắn còn là vị Sư tôn mà ta quen biết không vậy?
Trong phòng của Sư tôn tại Côn Luân Sơn, ta đi tới đi lui đầy bồn chồn, còn Sư tôn thì ung dung ngồi bên bàn nhỏ nhấp trà.
"Sư tôn, người thả con ra ngoài đi, sư muội đang tìm con chơi kìa..."
Hắn liếc ta một cái đầy lạnh nhạt, rồi lại tiếp tục uống trà.
"Người không thể cứ nhốt con cho đến lúc hôn lễ bắt đầu chứ?!"
Sự thật là hắn đã nhốt ta cho đến tận lúc hôn lễ bắt đầu. Đám cưới ở Bất T.ử Cốc vô cùng long trọng, ta khoác lên mình bộ hỉ phục lộng lẫy, được hắn dắt tay bước ra từ một khe nứt không gian.
Cha mẹ ta mặt mày rạng rỡ, khách khứa tề tựu đông đủ, chỉ có ta là trong lòng đầy oán khí. Ta bị lừa rồi!
Nhưng tên đã trên dây không thể không b.ắ.n, ta cùng hắn bước đi trên t.h.ả.m đỏ trải đầy hoa tươi, dần dần cũng chẳng còn chút cáu kỉnh nào nữa. Được rồi, ta tự nhủ với lòng mình.
Hắn chịu nói lời yêu để lừa ta, chịu giao hết gia sản cho ta, vậy là đủ rồi. Cho dù sau này không còn tình cảm, ta cũng có thể vì điều này mà kiên trì tiếp tục.
Ngay khi ta vừa xây dựng tâm lý xong xuôi, một cái bát vu từ trên trời rơi xuống, nện thẳng ngay trước mặt hai chúng ta.
Liễu Ngộ với bộ dạng như sắp đứt hơi bò ra khỏi bát vu, miệng còn lẩm bẩm: "Cuối cùng cũng đuổi kịp."
Khách khứa xôn xao...
"Đây là cướp dâu sao?"
"Hình như là một hòa thượng... Phật t.ử! Phật t.ử vậy mà lại đi cướp dâu!"
Kiếm của Sư tôn đã tuốt khỏi vỏ...
"Đợi đã, đợi đã!" Ta ghé sát tai Liễu Ngộ, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Ngươi làm cái quái gì thế?!"
Liễu Ngộ cũng nghiến răng đáp trả: "Hai người các người bỏ mặc ta ở Nam Hải không thèm quan tâm! Ta khó khăn lắm mới bay tới được đây, cái bát vu này ta dùng không quen, đ.â.m vào núi mấy lần mới đến kịp lúc, không bị muộn..."
Ồ... Ta nói sao cứ thấy hình như quên mất chuyện gì đó...
"Vậy ngươi đến để?"
"Tham gia hôn lễ chứ làm gì nữa! Ta còn có thể làm gì được?!" Hắn quệt mồ hôi trên trán, lảo đảo đi tìm chỗ ngồi của mình.
Đi tham gia hôn lễ mà ngươi làm như đi phá đám vậy... Cái cảnh tượng này, ngay cả ta cũng thấy mình với Liễu Ngộ có gì đó mập mờ không rõ ràng rồi...
Ta chột dạ liếc nhìn Sư tôn, tay túm lấy vạt áo có chút bất an.