Sau ba ngày tĩnh dưỡng, đến ngày thứ hai, Bùi Diễm ngỏ ý muốn mở tiệc khoản đãi đồng liêu. Chàng nhập Kim Ô Vệ đã mấy tháng, lại vừa phá xong án Thanh Châu, nhân dịp này mời đồng nghiệp tụ họp, quả thực hợp tình hợp lý.
Nguyên thị bèn một phen lo liệu chu toàn, chọn buổi cuối của kỳ nghỉ làm ngày đãi tiệc. Bùi Diễm phát thiệp mời rộng rãi, rốt cuộc có hơn hai mươi người nhận lời tham dự.
Bùi Oản phụ giúp Nguyên thị chuẩn bị suốt một ngày, đến giờ Ngọ hôm sau, Vương Dần và Trình Qua là hai người đến sớm nhất.
Hôm nay nam quyến tề tựu bên ngoài rất đông, Bùi Oản không tiện lộ diện. Nguyên thị vì chuyện xảy ra trên núi Vân Vụ trước đó, nên đối với đám người Trình Qua lại càng thêm thân thiết, tiếp đãi cũng đặc biệt chu đáo.
Quá giờ Ngọ chừng một khắc, Tiêu Thịch mới ung dung đến muộn. Chức vị của y cao nhất trong số mọi người, tiệc vừa khai, đã bị chúng nhân thay nhau nâng chén kính rượu, không phút nào được rảnh.
Tại viện Lan Trạch, Tuyết Trà vội vã chạy vào bẩm: “Tiểu thư, Tam gia bị bọn họ thay nhau kính rượu, e rằng sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.”
Bùi Oản lập tức đứng dậy hỏi: “Canh giải rượu đã chuẩn bị xong chưa?”
Tuyết Trà gật đầu lia lịa, lại thấp giọng nói tiếp: “Nhưng đám người Kim Ô Vệ kia thật quá mức hung hãn. Tiểu thư cũng biết, phần lớn đều là công t.ử thế gia quen thói ăn chơi, t.ửu lượng ai nấy đều sâu không lường được. Nô tỳ vừa lén nhìn qua, thực sự khiến người ta kinh hãi.”
Nghe vậy, trong lòng Bùi Oản càng thêm bất an. Tửu lượng của Tiêu Thịch dẫu không kém, song bị nhiều người thay nhau chuốc rượu như thế, e cũng khó lòng chống đỡ. Nghĩ đến đây, nàng liền hạ quyết tâm: “Đi, ta qua xem một chút.”
Hai chủ tớ men theo lối nhỏ đến tiền viện, còn chưa bước vào đã nghe trong tiền sảnh tiếng ồn ào náo nhiệt vọng ra không dứt. Dường như mọi người đã uống đến lúc hứng khởi, tiếng nâng chén mời rượu xen lẫn tiếng cười nói rộn rã, vang vọng khắp nơi.
Bùi Oản dừng lại nơi cửa nách, khẽ vén rèm nhìn vào. Chỉ thấy Tiêu Thịch đang ngồi ở vị trí chủ tọa, thần sắc đã có phần khác lạ, ánh mắt hơi mê ly, hiển nhiên là đã nhiễm men say.
Thấy lại có hai người nâng chén tiến đến, Bùi Oản khẽ buông rèm, trầm ngâm giây lát rồi gọi Tuyết Trà lại bên, thấp giọng dặn dò vài câu. Tuyết Trà nghe xong thoáng lộ vẻ kinh ngạc, song thấy ánh mắt nàng kiên quyết, liền không hỏi thêm, xoay người rời đi.
Chẳng bao lâu sau, một tiểu sai từ hậu viện vội vã bước tới, vào đến tiền sảnh liền đứng cạnh Tiêu Thịch, cung kính bẩm: “Tam gia, Hầu gia cho gọi, mời ngài ra hậu viện có việc cần bàn.”
Bùi Kính Nguyên tuy vẫn ở trong phủ, nhưng hôm nay là yến tiệc của Bùi Diễm, nên chỉ lộ diện lúc khai tiệc, sau đó không xuất hiện nữa. Nay nghe nói Hầu gia triệu kiến, đám người đang nâng chén cũng không dám truy hỏi.
Bùi Diễm trong lòng có chút nghi hoặc, còn Tiêu Thịch lại thu lại vẻ say, thần sắc nghiêm chỉnh, trầm giọng nói: “Đã là Hầu gia cho gọi, chén rượu này xin khất lại.”
Có người cười nói, đợi khi Tiêu Thịch quay lại nhất định phải uống bù. Y cũng thuận miệng đáp lại đôi câu, rồi theo tiểu sai rời đi. Vừa khuất khỏi tầm mắt mọi người, thần sắc y liền trở nên tỉnh táo, cất giọng hỏi: “Tiểu thư nhà ngươi hiện ở đâu?”
Tiểu sai thoáng sững lại, đưa tay chỉ về phía góc hành lang phía trước. Tiêu Thịch khẽ cong môi, không nói thêm, lập tức bước thẳng về hướng ấy.
Bùi Oản đang đứng đợi đến lòng nóng như lửa đốt, vừa thấy y xuất hiện liền vui mừng gọi: “Tam thúc!”
Tiểu sai vội vã chạy theo phía sau, cười khổ nói: “Tam gia vừa ra khỏi viện đã biết là tiểu thư sai tiểu nhân rồi.”
Bùi Oản nghe vậy, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc, nhìn Tiêu Thịch. Y thản nhiên đáp: “Lúc tiểu chất nữ đứng sau rèm, ta đã nhìn thấy. Huống hồ, Hầu gia cũng sẽ không gọi ta vào lúc này.”
Bùi Oản khẽ chớp mắt, nghiêng đầu hỏi: “Tam thúc… đã say rồi sao?”
Gương mặt Tiêu Thịch không lộ rõ vẻ say, nhưng nơi đáy mắt lại dập dềnh như làn nước, ánh nhìn cũng trở nên nhu hòa hơn thường ngày. Y nhìn nàng, thân hình chợt hơi loạng choạng, khẽ cười nói: “Bất luận ta đã say hay chưa, tiểu chất nữ đã kéo ta ra khỏi yến tiệc, cũng nên tìm cho ta một chỗ dung thân mới phải.”
Bùi Oản vội vàng đáp: “Đến viện của ta đi.”
Tiêu Thịch hiếm khi tỏ ra chần chừ, trầm ngâm một thoáng rồi nói: “Hay là… đến viện của huynh trưởng của tiểu chất nữ thì hơn.”
Bùi Oản đang định mở lời phản bác, chợt nhớ đến lời y dặn hôm trước, biết phải tránh điều tiếng, liền khẽ gật đầu: “Vậy đến viện Trúc Phong.”
Nói rồi, nàng quay sang dặn Tuyết Trà mang canh giải rượu đến sau.
Tiêu Thịch theo nàng đến viện Trúc Phong. Rượu trong phủ Hầu đều là hảo t.ửu, hương nồng mà hậu vị lại mạnh. Lúc còn trên yến tiệc chưa thấy gì, nay vừa ra ngoài gặp làn gió lạnh, men rượu lập tức dâng lên, khiến đầu óc có phần choáng váng.
Ánh mắt y dừng lại nơi bóng lưng Bùi Oản phía trước. Dáng người nàng mảnh mai, vòng eo thon thả, theo từng bước chân khẽ lay động. Trong khoảnh khắc, cổ họng y trở nên khô nóng, nơi đầu ngón tay cũng dâng lên một cảm giác bứt rứt khó tả.
Bước vào noãn các, Bùi Oản vừa nhìn đã nhận ra y thực sự đã có men say. Ánh mắt không còn trầm tĩnh như thường, mà thấp thoáng một tầng nhiệt ý khiến người đối diện khó lòng né tránh.
Nàng rót một chén trà ấm, nâng trong tay, nhưng lại chần chừ chưa dám tiến lại gần, khẽ hỏi: “Tam thúc… người thật sự đã say rồi sao?”
Tiêu Thịch khẽ liếc nhìn nàng, giọng trầm xuống: “Lại đây.”
Giọng nói trầm khàn, mang theo một tầng nhiệt ý khó cưỡng. Như bị dẫn dắt, Bùi Oản bưng chén trà tiến lại gần. Hơi rượu từ người Tiêu Thịch lan ra, nàng khẽ nhíu mày, đưa trà đến trước mặt y.
Nào ngờ Tiêu Thịch chợt đưa tay nắm lấy cổ tay nàng, khẽ kéo một cái, thuận thế cúi đầu uống trà. Động tác ấy khiến gương mặt Bùi Oản lập tức ửng đỏ, chỉ cảm thấy lòng bàn tay y nóng rực, mà ánh mắt lại chăm chú dừng trên người nàng, không hề rời đi.
Chén trà đã cạn, nhưng cổ họng Tiêu Thịch dường như vẫn chưa dịu lại. Ánh mắt y dừng nơi cổ tay trắng mịn của nàng, đầu ngón tay vô thức khẽ vuốt, lập tức để lại một vệt hồng nhạt.
Y chăm chú nhìn nàng, mặc cho men say dần lan tỏa, trong lòng tựa như có hai luồng ý niệm giằng co, một bên là lý trí, một bên là xúc cảm khó kìm nén.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tim Bùi Oản đập dồn dập, nàng khẽ cất giọng: “Tam thúc… canh giải rượu sắp mang tới rồi.”
Sự tiếp xúc ấy không những không khiến Bùi Oản sinh lòng bài xích, trái lại còn khiến cổ tay nàng nóng lên từng trận. Nàng thoáng hoảng loạn, muốn rút tay về, nhưng toàn thân như mất đi khí lực, vừa muốn tránh né, lại vừa luyến tiếc không nỡ buông.
Ánh mắt Tiêu Thịch sâu thẳm, tựa như có thể nhìn thấu tâm tư, khiến nàng không còn nơi ẩn tránh, mà nơi đáy lòng lại âm thầm dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả.
“Oản Oản…”
Tiêu Thịch vừa cất tiếng, giọng nói trầm khàn, mang theo hơi nóng mơ hồ. Nhưng đúng lúc ấy, bên ngoài cửa chợt vang lên tiếng bước chân của Tuyết Trà.
Bùi Oản giật mình tỉnh lại, vội vàng rút tay về. Tiêu Thịch cũng khựng lại trong thoáng chốc, rồi chậm rãi buông tay.
Nàng lùi lại hai bước, vừa lúc Tuyết Trà đẩy cửa bước vào.
Bùi Oản đứng nép sang một bên, gương mặt vẫn còn ửng đỏ, còn Tiêu Thịch đã thu lại ánh nhìn nóng bỏng ban nãy, thần sắc dần trở nên trầm tĩnh.
Tuyết Trà bưng canh giải rượu tiến vào, cung kính dâng lên. Tiêu Thịch nhận lấy, uống một hơi cạn sạch. Đợi đến khi nàng thu bát lui ra, trong lòng vẫn mơ hồ cảm thấy không khí có phần khác lạ, nhưng không dám nhiều lời, đành lặng lẽ lui xuống.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh. Tiêu Thịch dường như đã tỉnh táo hơn đôi phần, ánh mắt nhìn về phía Bùi Oản, giọng thấp trầm:
“Giận rồi sao?”
Bùi Oản khẽ lắc đầu, không dám ngẩng lên nhìn, tay kia vô thức siết c.h.ặ.t cổ tay vừa bị y nắm lấy.
Tiêu Thịch nhìn nàng một hồi, khẽ thở dài: “Hôm nay… quả thực là say rồi.”
Giọng nói đã dịu xuống, phảng phất chút mệt mỏi. Lúc này Bùi Oản mới khẽ ngẩng đầu, lại thấy y cong môi cười nhẹ: “Lại đây, để ta xem.”
Nàng do dự trong chốc lát, rồi vẫn chậm rãi tiến lại gần. Tiêu Thịch đưa tay nắm lấy cổ tay nàng, nhìn thấy vết hồng nhạt lưu lại trên làn da trắng mịn, khẽ cau mày, trong lòng dâng lên một tia tự trách.
Lần này động tác của y trở nên vô cùng nhẹ nhàng, giọng nói cũng hạ thấp hơn: “Có đau không?”
Bùi Oản khẽ lắc đầu, rồi hạ giọng hỏi:
“Lúc nãy… Tam thúc đang nghĩ gì vậy?”
Tiêu Thịch thoáng khựng lại, trong đáy mắt lại dâng lên một tầng sóng ngầm. Một lúc lâu sau, y mới dời ánh nhìn xuống cổ tay nàng, thấp giọng nói: “Không biết bao lâu mới tan đi… Bình thường, tiểu chất nữ cũng dễ bị lưu dấu như vậy sao?”
Thấy nàng khẽ gật đầu, ánh mắt y lại thoáng biến đổi, sâu thẳm khó dò. Tay y vẫn nắm lấy cổ tay nàng, hồi lâu không buông.
Bùi Oản khẽ thăm dò: “Tam thúc… người còn tỉnh táo chứ?”
Sống lưng Tiêu Thịch thoáng cứng lại, bỗng siết nhẹ tay nàng, giọng nói trầm xuống: “Nếu ta không tỉnh… vậy lúc này, ta đang làm gì?”
Lời nói mang theo hàm ý khó nói rõ. Dứt lời, y buông tay, nhưng ánh mắt vẫn dừng nơi cổ tay nàng, sau đó khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi. Trong lòng lại dâng lên một ý niệm mơ hồ, không muốn vết hồng kia tan biến, thậm chí còn muốn lưu lại thêm nhiều dấu vết hơn nữa.
Đúng lúc ấy, ngoài viện bỗng vang lên tiếng ồn ào, dường như có không ít người đang tiến lại gần.
Bùi Oản giật mình, vội quay đầu nhìn ra, thấy Bùi Diễm dẫn theo đám người Trình Qua đã đến trước noãn các. Nàng lập tức thu tay, kéo nhẹ ống tay áo che đi cổ tay.
“Oản Oản ở đây sao?”
Bùi Diễm bước vào trước, đám người phía sau cũng theo sau tiến vào. Vừa thấy nàng, bọn họ liền thu lại vài phần men say, ánh mắt lần lượt lướt qua hai người, thoáng hiện vẻ dò xét.
Bùi Oản khẽ ổn định thần sắc, đáp: “Muội mang canh giải rượu đến cho Tam thúc.”
Mọi người đều lấy làm khó hiểu, không rõ vì sao Tiêu Thịch vừa bị gọi đi lại xuất hiện ở đây, lại còn có đại tiểu thư đích thân mang canh giải rượu tới. Ánh mắt họ dừng trên người Bùi Oản quá lâu, khiến nàng dần sinh ra vài phần không được tự nhiên.
Tiêu Thịch thấy vậy, liền lên tiếng giải vây: “Oản Oản về Lan Trạch trước đi.”
Bùi Oản vội vàng cáo lui. Vừa bước ra khỏi cửa, đã nghe phía sau vang lên giọng nói nửa đùa nửa thật của y: “Có chút men say, nên ghé đây nghỉ một lát. Sao các ngươi cũng tìm tới rồi?”
Bùi Diễm đáp lại: “Yến tiệc cũng sắp tan, bọn họ muốn ở lại thêm một lúc. Ngươi không sao chứ? Hôm nay uống không ít đâu…”
Chưa nghe hết câu, Bùi Oản đã rời khỏi viện. Nàng siết c.h.ặ.t cổ tay, trong lòng vẫn cuộn trào những cảm xúc khó mà bình ổn.
Đi được vài bước, nàng chợt khựng lại. Nơi khúc ngoặt phía trước, Bùi Kính Nguyên đang đứng đó, ánh mắt ôn hòa lặng lẽ nhìn nàng.
Không hiểu vì sao, Bùi Oản chợt buông lỏng tay áo, trong lòng dâng lên một cảm giác chột dạ khó nói thành lời.
Lời tác giả: Sao thế này nhỉ, có chút muốn "lái xe" (viết cảnh nóng/thân mật quá mức) quá...