Bùi Kính Nguyên khẽ liếc về phía viện Trúc Phong, chậm rãi hỏi: “Hàm Chương say rồi sao?”
Tim Bùi Oản thoáng thắt lại, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần thấp thỏm, không biết chuyện nàng sai tiểu sai truyền lời giả có bị ông nhìn thấu hay không. Nàng đành giữ vẻ bình tĩnh, nhẹ giọng đáp: “Vâng, hôm nay khách khứa đều lần lượt kính rượu Tam thúc, lúc này người đang tạm nghỉ tại viện của huynh trưởng.”
Bùi Kính Nguyên khẽ ngoắc tay. Bùi Oản lập tức tiến đến bên cạnh. Hai cha con chậm rãi dạo bước dọc theo hành lang, hướng về phía tiền viện, ánh đèn l.ồ.ng lay động, bóng người kéo dài trên nền đá.
Ông trầm ngâm một lát rồi nói: “Hàm Chương đã cứu hai huynh muội con, đối với phủ ta là đại ân. Con thân thiết với hắn, có biết trong lòng hắn mong cầu điều gì không?”
Nghe vậy, Bùi Oản thoáng cảm thấy kỳ lạ, trong lòng dâng lên một tia nghi hoặc, câu hỏi này dường như có phần khách sáo quá mức. Nàng suy nghĩ chốc lát rồi đáp: “Trước đó huynh trưởng đã dâng tặng Tam thúc thanh Thái A để tỏ lòng, lẽ nào phụ thân vẫn còn điều gì chưa thỏa đáng sao?”
Bùi Kính Nguyên khẽ cười: “Hai huynh muội các con, lẽ nào chỉ một thanh Thái A đã đủ bù đắp hay sao?”
Bùi Oản nghe vậy, trong lòng càng thêm cảm thấy không ổn. Nàng trầm ngâm một lát, rồi chậm rãi đáp: “Tam thúc ngoài việc lập công danh, e rằng cũng không còn mong cầu điều gì khác.”
“Lập công danh…”
Bùi Kính Nguyên khẽ lặp lại, ánh mắt trầm xuống, suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Chức vị hiện tại của hắn đã không thấp, lại chưa đến tuổi nhược quán, có thể đạt được thành tựu như vậy, cũng đã xem như công thành danh toại.”
Bùi Oản chợt nhớ đến lời Tiêu Thịch từng nói chưa lập nên sự nghiệp thì chưa bàn đến chuyện hôn phối, liền nhẹ giọng nói: “Tam thúc mới hồi kinh không lâu, phụ thân hẳn cũng biết bên ngoài nghị luận về người nhiều thế nào. Hơn nữa, Tam thúc vốn xuất chúng hơn người, trong lòng ắt hẳn mang chí lớn, đâu dễ dừng bước nơi đây.”
Nghe vậy, Bùi Kính Nguyên khẽ gật đầu: “Cũng có lý.”
Thấy thần sắc ông dần trở nên nghiêm nghị, Bùi Oản không khỏi có chút bất an, liền hạ giọng hỏi: “Sao vậy, phụ thân? Tam thúc vốn không phải người cậy ân cầu báo, phụ thân cũng không cần miễn cưỡng tìm cách hồi báo. Cứ xem người như người trong phủ, ngày sau nếu có thể giúp đỡ, tự nhiên tận tâm là được.”
Bùi Kính Nguyên dừng bước, quay sang nhìn nàng, ánh mắt sâu xa: “Những lời này… là con tự nghĩ ra, hay là Hàm Chương đã từng nói với con?”
Bùi Oản vội vàng đáp: “Đương nhiên là con tự nghĩ ra. Tam thúc chưa từng nói những lời như vậy. Phụ thân cứ yên tâm, con hiểu Tam thúc.”
Bùi Kính Nguyên khẽ cười, ánh mắt thoáng mang ý trêu chọc: “Một chút tâm tư như vậy, con cũng dám nói là hiểu Hàm Chương sao?”
Bùi Oản bĩu môi, giọng mang theo vài phần không phục: “Chuyện này thì có gì khó đoán. Những việc khác con không dám chắc, nhưng riêng chuyện này, con nhất định hiểu Tam thúc.”
Bùi Kính Nguyên nghe vậy, khẽ thở dài, giọng nói trầm xuống: “Hài t.ử ngốc… con có biết lòng người trên đời này phức tạp đến mức nào không?”
Ông dừng lại một chút, rồi chậm rãi nói tiếp: “Bất kể là Hàm Chương hay bất kỳ ai, nếu thật lòng muốn giấu giếm, con làm sao có thể nhìn thấu? Từ nhỏ con đã được phụ mẫu nâng niu trong tay, người bên cạnh lại đều là kẻ hiền lương, nên mới ngây thơ cho rằng thiên hạ ai cũng như vậy.”
Ánh mắt ông trở nên sâu lắng, mang theo vài phần lo lắng khó giấu: “Con như thế này… bảo phụ thân làm sao yên tâm gả con đi đây?”
Bùi Oản khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc, khẽ gọi: “Phụ thân…”
Bùi Kính Nguyên bật cười sảng khoái: “Ta chỉ tiện miệng dạy con vài điều, nào phải muốn gả con đi ngay. Ta còn chưa vội.”
Thấy thần sắc Bùi Oản dần thả lỏng, ông lại chậm rãi nói tiếp: “Con và huynh trưởng con, đối với người ngoài đều thiếu vài phần cảnh giác. Huynh trưởng con là nam t.ử, còn có thể tạm bỏ qua, nhưng con thì tuyệt đối không thể sơ suất.”
Trong lòng Bùi Oản thoáng dâng lên một tia bất an, nàng khẽ hỏi: “Phụ thân… rốt cuộc là có chuyện gì?”
Bùi Kính Nguyên đưa tay xoa đầu nàng, ánh mắt vừa mang theo ý cười, lại thấp thoáng vài phần lo lắng. Bùi Oản nhìn thấy rõ ràng, nhưng ông lại không giải thích, chỉ nói:
= “Không có gì. Chỉ là thấy con ngày một lớn, dung mạo lại càng thêm xuất chúng, trong lòng vừa vui mừng, lại không khỏi lo xa, nên muốn sớm vì con mà tính toán chu toàn.”
Bùi Oản còn muốn hỏi thêm, song thấy ông không có ý nói tiếp, đành đè nén nghi hoặc trong lòng.
Rời khỏi chỗ phụ thân, trên đường trở về Lan Trạch, nàng càng nghĩ càng cảm thấy mọi chuyện có phần kỳ lạ. Khi thì hỏi Tiêu Thịch mong cầu điều gì, khi lại nói lòng người khó đoán, những lời ấy dường như không phải vô cớ mà buông ra.
Nghĩ đến lần trước Tiêu Thịch nửa đùa nửa thật trêu chọc mình, trong lòng nàng không khỏi dấy lên một tia chột dạ. Lẽ nào… phụ thân thật sự đã nhận ra giữa hai người có phần thân cận quá mức?
Cổ tay nàng dường như vẫn còn lưu lại chút dư nhiệt, cảm giác mơ hồ khiến lòng người không yên.
Trở về Lan Trạch, nàng vốn định trước khi Tiêu Thịch rời đi sẽ qua thăm một chuyến, nhưng nghĩ đến những lời đầy ẩn ý của phụ thân, cuối cùng vẫn không dám bước ra khỏi cửa.
...
Bùi Oản vừa rời khỏi, đám người Trình Qua liền khôi phục vẻ tùy ý lúc trước, tiếng cười nói lại rộn ràng như cũ. Trình Qua còn buông lời trêu chọc: “Ta còn tưởng Đô úy đang bàn chuyện cơ mật với Hầu gia, nào ngờ lại là có giai nhân kề cận.”
Hắn đã uống không ít, lời nói mang theo vài phần men say, lại vô tình kéo cả Bùi Oản vào câu chuyện đùa.
Tiêu Thịch lập tức sa sầm sắc mặt, giọng nói trở nên nghiêm nghị: “Đại tiểu thư mà cũng để ngươi tùy tiện bàn tán sao?”
Chân mày y khẽ nhíu, thần sắc lộ vẻ mệt mỏi, thoạt nhìn còn có phần say hơn Trình Qua, nhưng lời nói lại ẩn chứa ý cảnh cáo rõ ràng, khiến đối phương lập tức tỉnh táo vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trình Qua liếc nhìn Bùi Diễm, vội vàng cười xòa: “Không dám, không dám. Thuộc hạ tuyệt không có ý ấy, chỉ là biết Đô úy cùng Thế t.ử và tiểu thư vốn thân thiết, nên mới thuận miệng nói vậy thôi.”
Bùi Diễm thấy hắn lúng túng, liền cười mắng: “Được rồi, ngồi xuống uống trà đi. Những lời như thế ở trước mặt người trong phủ thì không sao, nhưng ra ngoài tuyệt đối chớ buông lời bừa bãi.”
Trình Qua liên tục gật đầu, không dám nói thêm nửa lời.
Bên này, Tiêu Thịch đưa tay xoa nhẹ trán, thần sắc lộ rõ vẻ khó chịu. Bùi Diễm thấy vậy liền hỏi: “Sao thế? Đã uống canh giải rượu rồi mà vẫn còn không thoải mái sao?”
Tiêu Thịch không đáp, chỉ thấy sắc mặt càng thêm trầm xuống, dường như cơn say không những chưa lui, mà còn nặng nề hơn trước.
Bùi Diễm đưa tay chỉ vào trong, nói: “Hay là vào nghỉ một lát?”
Lần này Tiêu Thịch khẽ lắc đầu, chống tay đứng dậy: “Không cần, ta về phủ.”
Thấy y thần sắc có phần bứt rứt, dường như không muốn ở lại thêm, Bùi Diễm tuy có chút lo lắng, nhưng biết tính y đã quyết thì khó lay chuyển, đành không giữ lại nữa.
Đám người Vương Dần thấy vậy cũng lần lượt đứng dậy cáo từ.
Bùi Diễm đích thân tiễn họ ra tận cổng phủ. Tiêu Thịch lên ngựa, giật cương, thúc nhẹ một roi, thân ảnh nhanh ch.óng khuất dần nơi đầu phố.
Ngồi trên lưng ngựa, Tiêu Thịch hiểu rõ, hôm nay bản thân đã có phần thất thố. Y vốn không dễ bị men rượu chi phối, thứ có thể khiến y d.a.o động… từ trước đến nay, cũng chỉ có một mình Bùi Oản.
Trong noãn các khi nãy, hương thơm thanh nhã trên người nàng lan tỏa khắp không gian—người ngoài khó lòng nhận ra, nhưng đối với y lại tựa như từng sợi tơ vô hình, quấn quýt không buông, khiến ý chí cũng dần khó mà khống chế.
Quá chậm… hết thảy đều quá chậm. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chính y cũng không biết bản thân còn có thể nhẫn nại đến khi nào.
Trở về phủ Quốc Công, bầu không khí trong phủ tĩnh lặng đến mức lạnh lẽo. Tiêu Thịnh vẫn nằm liệt giường chưa dậy nổi, Hồ thị vì chịu đả kích quá lớn mà sinh bệnh, Tiêu Thuần thì tinh thần sa sút, đã mấy ngày liền không vào triều.
Tiêu Thịch không hề để tâm đến những chuyện ấy, một đường trở về Thanh Huy Hiên. Y cũng không buồn thay y phục, trực tiếp nằm xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
Có lẽ vì nhiều ngày liền lao tâm lao lực, lại thêm men rượu chưa tan, Tiêu Thịch rất nhanh chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong mộng, cảnh tượng vẫn là noãn các của Bùi Diễm, chỉ là so với ban ngày, mọi thứ dường như trở nên mơ hồ mà lại càng thêm chân thực. Lần này, khi nắm lấy cổ tay Bùi Oản, y không còn buông ra nữa.
Đầu ngón tay khẽ lướt trên làn da mềm mại như ngọc, ánh mắt nóng rực không còn che giấu. Khi nàng hoảng hốt muốn lùi lại, y liền kéo mạnh, đem cả người nàng ôm trọn vào lòng.
Thân thể mềm mại mang theo hương thơm thanh khiết, tựa như mê hoặc lòng người. Trong giấc mộng, mọi ràng buộc đều tan biến, mọi lý trí đều bị đẩy lùi.
Những ý niệm từng bị chôn giấu nơi đáy lòng, nay theo cơn mộng mà dần hiện rõ, không còn né tránh, cũng không còn kiềm chế.
Tiêu Thịch tỉnh dậy vào lúc trời còn chưa sáng hẳn. Trong chăn gấm đã nhuốm một mảng ẩm, khiến y khựng lại hồi lâu. Dư vị run rẩy trong mộng dường như vẫn còn vương vấn nơi tứ chi, chưa kịp tan đi.
Y hít sâu một hơi, dằn lại tâm trí, rồi hất chăn đứng dậy, bước thẳng vào phòng tắm. Sau khi tắm rửa xong, bên ngoài vẫn còn tối, cách lúc bình minh chừng một canh giờ.
Y không ngủ tiếp, tiện tay lấy thanh Thái A, ra sân luyện kiếm.
Hai canh giờ trôi qua, khi ánh ban mai vừa hé rạng nơi chân trời, Tiêu Thịch lại tắm rửa một lần nữa, thay Kỳ Lân phục chỉnh tề, rồi vào cung.
Buổi triều sớm vẫn như thường lệ, không kéo dài quá lâu. Tiêu Thịch đang làm nhiệm vụ trực điện tiền, vừa tan triều chưa được bao lâu, đã có tiểu thái giám vội vã đến truyền chỉ, mời y đến ngự thư phòng.
Trong lòng y thoáng có chút bất ngờ.
Đến nơi, liền thấy Nhạc Lập Sơn cùng Đốc chủ Hoàng Thành Ty là Hạ Vạn Huyền đã đứng chờ trước ngự án.
Vừa nhìn thấy Tiêu Thịch, Hạ Vạn Huyền liền nở một nụ cười, ý vị sâu xa, khó đoán.
Nhạc Lập Sơn thần sắc vẫn điềm nhiên như cũ, không lộ chút dị thường. Đợi Tiêu Thịch hành lễ xong, Kiến An Đế ngồi sau ngự án khẽ cười, chậm rãi nói: “Trẫm vốn định rèn giũa khanh thêm nửa năm, nhưng hiện tại tình thế đã khác, không thể không phong khanh làm Phó Chỉ huy sứ trước. Khanh chớ phụ sự kỳ vọng của trẫm.”
Sắc mặt Tiêu Thịch vẫn bình tĩnh như thường, song trong lòng lại dậy lên sóng lớn. Lời Tiêu Thuần nói trước đó quả nhiên không sai, Kiến An Đế vốn chưa có ý để y thăng tiến nhanh đến vậy, vậy mà nay lại chính miệng ban chỉ.
Y vén vạt áo quỳ xuống, hành đại lễ tạ ơn. Sau khi lĩnh chỉ, liền cùng Nhạc Lập Sơn lui ra ngoài.
Vừa bước khỏi điện, Tiêu Thịch liền quay sang nhìn Nhạc Lập Sơn, ánh mắt mang theo vài phần nghi hoặc.
Nhạc Lập Sơn khẽ cười, hạ giọng nói: “Là Trường Lạc Hầu.”
Nghe đến đó, sắc mặt Tiêu Thịch lập tức biến đổi.
Lời tác giả: Mở đầu truyện có hơi vội vàng, tiết tấu nửa phần đầu không đúng lắm, phong cách bị phân liệt, sau này sẽ viết theo nhịp điệu của mấy vạn chữ gần đây. Tuy nhiên tác giả quân không có đại cương, tiết tấu cũng cần thời gian thích nghi, kẹt văn (bí ý) rất nhiều, nên về lượng cập nhật mong mọi người lượng thứ. Còn về "xe" (cảnh thân mật) thì tình tiết đến đâu sẽ lái đến đó, trước tiên phải đi tìm bãi đậu xe đã.