Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Đại Gian Thần Sủng Lên Trời

Chương 66:



 

Nguyên thị trở về phủ Trường Lạc Hầu, liền thẳng bước đến thư phòng của Bùi Kính Nguyên. Nghe bà tường thuật lại mọi chuyện ở chùa Bảo Tướng, chân mày ông lập tức nhíu c.h.ặ.t: “Sao lại có chuyện đem bát tự của Hàm Chương và Oản Oản ra hợp? Chẳng lẽ là chủ ý của Hồ thị?”

 

Nguyên thị khẽ lắc đầu, cười mà như không: “Không phải, chỉ là một phen nhầm lẫn mà thôi. Hôm nay người đến chùa quá đông, chúng ta e ngại lời ra tiếng vào, ảnh hưởng đến thanh danh của nữ nhi, nên chỉ sai hạ nhân mang bát tự đi cầu sư phụ. Hồ phu nhân muốn xin quẻ nhân duyên cho mấy vị thiếu niên, lại tiện thể hợp bát tự của Quân nhi với vài công t.ử thế gia. Nào ngờ Pháp Danh sư phụ nghe nhầm, tưởng rằng hai vị cô nương đều muốn hợp bát tự với các thiếu niên.”

 

Nói đến đây, Nguyên thị khẽ thở dài, giọng mang theo vài phần bất đắc dĩ: “Không chỉ riêng Oản Oản và Hàm Chương, mà ngay cả Thế t.ử cùng Nhị công t.ử bên phủ bà ấy cũng đều bị đem ra hợp thử. Chỉ tiếc đều không được kết quả tốt… duy chỉ có Hàm Chương, lại ứng vào quẻ ‘thiên tác chi hợp’.”

 

Trong ánh mắt Nguyên thị thoáng lóe lên một tia sáng, rõ ràng đã có phần d.a.o động. Bùi Kính Nguyên lại khẽ chau mày, im lặng không nói. Chuyện Hồ thị mời đi thắp hương vốn dĩ không có gì lạ, việc hợp bát tự lại càng là lẽ thường tình, nhưng trùng hợp thay lại hợp đúng bát tự của Bùi Oản và Tiêu Thịch, khiến ông nghe xong liền sinh nghi. Thế nhưng, nghĩ đến việc bát tự của Tiêu Thịnh và Tiêu Lâm cũng được hợp cùng lúc, lại càng giống như một sự trùng hợp ngoài ý muốn hơn.

 

“Chàng thấy thế nào? Tạm chưa nhắc đến Hàm Chương, nhưng hôn sự giữa Hoành nhi và Oản Oản e rằng khó thành rồi. Bát tự sớm muộn cũng phải hợp, nếu đợi đến sau này mới phát hiện mệnh lý xung khắc, chỉ e hai đứa khó lòng yên ổn. Ngày mai ta sẽ sang phủ Quảng An Hầu một chuyến, đích thân nói rõ với cô mẫu.”

 

Bùi Kính Nguyên khẽ gật đầu: “Quả thật nên như vậy. Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng việc thân thể Hoành nhi vừa mới chuyển biến, e rằng cô mẫu còn kiêng kỵ hơn cả chúng ta.”

 

Tống Gia Hoành bệnh nặng nhiều năm, nay mới có chút khởi sắc. Bùi lão phu nhân dù có yêu thương Bùi Oản đến đâu, cũng quyết không dám mạo hiểm. Huống hồ, bát tự không hợp vốn là đại kỵ trong hôn sự, đặt ở nhà nào cũng khó lòng bỏ qua. Mối lương duyên này, xem như đã không còn hy vọng.

 

“Vậy còn Hàm Chương…”

 

Nguyên thị vẫn chưa cam lòng, khẽ mở lời dò hỏi. Lần này, Bùi Kính Nguyên không còn dứt khoát như trước, song thần sắc vẫn lộ vẻ kiên định: “Ta không tin thiên hạ rộng lớn, lại chỉ có mình hắn là hợp bát tự với Oản Oản.”

 

Nguyên thị thấy sắc mặt ông như vậy, cũng đành nuốt lại lời muốn nói: “Hôn sự của Oản Oản trước mắt chưa thể định đoạt, chi bằng đợi chàng hồi phủ rồi hãy tính tiếp?”

 

Bùi Kính Nguyên khẽ thở dài, trong lòng vẫn còn canh cánh: “Chỉ e trong vòng một năm này, lại sinh thêm biến cố.”

 

...

 

Tuyết Trà vừa bước vào noãn các, còn chưa kịp đứng vững đã vội bẩm: “Tiểu thư, phu nhân đã hồi phủ, nhưng sắc mặt rất không tốt, hiện đang ở thư phòng của Hầu gia. Nô tỳ có hỏi Đàn Thư tỷ tỷ hầu cận bên cạnh phu nhân, mới biết bát tự của tiểu thư và biểu thiếu gia hợp ra ‘đại hung’. Hơn nữa, hôm nay chẳng hiểu vì sao lại đem bát tự của tiểu thư đi hợp với cả ba vị công t.ử phủ Quốc Công. Tiểu thư thử đoán xem, bát tự của người với Tam gia lại là ‘thiên tác chi hợp’. E rằng lúc này phu nhân đang bẩm lại việc ấy với Hầu gia.”

 

Bùi Oản nghe xong, kinh ngạc không thôi. Nỗi hoang mang đè nặng suốt một ngày dường như cũng theo đó mà dần tan đi. Nàng còn chưa kịp nghĩ thông, lại nghe tin Bùi Diễm đã hồi phủ, liền vội vàng đến viện Trúc Phong tìm huynh.

 

Vừa gặp mặt, Bùi Oản liền đem mọi chuyện kể lại. Bùi Diễm nghe xong, không khỏi bật cười: “Quả thật là trùng hợp đến kỳ lạ! Nếu chỉ nói bát tự của muội hợp với Hàm Chương, e rằng phụ thân mẫu thân còn chưa chắc đã gật đầu. Nào ngờ lần này âm sai dương thác, lại thành ra ‘thiên tác chi hợp’. Xem ra giữa muội và Hàm Chương, quả thực là hữu duyên trời định.”

 

Hai gò má Bùi Oản khẽ ửng hồng, nàng liếc hắn một cái, giọng mang theo vài phần trách móc: “Huynh không thấy chuyện này có gì kỳ lạ sao?”

 

Bùi Diễm nhướng mày, vẻ mặt ung dung: “Kỳ lạ ở đâu? Ta lại thấy rất hợp tình hợp lý. Hai lần huynh muội ta gặp nạn đều được Hàm Chương ra tay cứu giúp, mỗi lần gặp hắn đều hóa hiểm thành an, đó chẳng phải là điềm đại cát hay sao?”

 

Lời ấy tuy không sai, nhưng trong lòng Bùi Oản lại hiểu rõ con người Tiêu Thịch. Hồ thị đột nhiên mời nàng đi chùa, rồi lại phát sinh những trùng hợp như vậy, nàng càng nghĩ càng thấy mọi chuyện dường như đều do hắn sắp đặt từ trước. Chỉ là, nàng không sao hiểu nổi, hắn rốt cuộc đã dùng cách gì để thuyết phục Hồ thị phối hợp diễn vở kịch này cùng mình.

 

...

 

Trong phủ Quốc Công, Hồ thị liếc Tiêu Thuần một cái, khóe môi khẽ cong lên, giọng đầy mỉa mai: “Quốc Công gia như vậy đã mãn ý chưa? Bùi Oản quả thực vẹn toàn mọi bề, nhưng Trường Lạc Hầu há lại coi trọng Tiêu Thịch? Nếu thật sự để tâm, cũng chẳng cần phải dùng đến hạ sách này.”

 

Tiêu Thuần nhíu mày, sắc mặt thoáng trầm xuống: “Bà sao lại mang nhiều oán khí như vậy? Ta làm hết thảy chẳng phải vì đại cục của cả phủ sao? Trường Lạc Hầu đã không coi trọng Hàm Chương, lẽ nào lại để mắt đến Thịnh nhi? Sao bà vẫn chưa chịu tỉnh ngộ?”

 

Vừa nhắc đến Tiêu Thịnh, hốc mắt Hồ thị lập tức đỏ lên. Tiêu Thịnh vốn là Thế t.ử, tiền đồ rộng mở, vậy mà nay lại trở thành phế nhân, đừng nói đến con đường quan lộ, ngay cả chuyện thành thân cũng trở nên xa vời. Bao nhiêu kỳ vọng của bà trong chớp mắt tan thành mây khói. Trái lại, Tiêu Thịch một kẻ thứ xuất, lai lịch mơ hồ lại nắm giữ hết thảy trong tay, bảo bà làm sao không sinh lòng oán hận?

 

Hồ thị cười lạnh, giọng càng thêm chua chát: “Những việc Quốc Công gia dặn dò, ta đều đã làm theo. Ta cũng hiểu, về sau chỉ có thể trông cậy vào Tiêu Thịch. Thôi thì coi như ta bạc phúc. Đợi đến ngày hắn nghênh thú Bùi Oản, danh chính ngôn thuận kế thừa tước vị Quốc Công, chúng ta e rằng chỉ còn con đường thu dọn rời phủ.”

 

Ánh mắt Tiêu Thuần chợt trầm xuống, giọng nói cũng lạnh đi vài phần: “Ta khi nào nói sẽ truyền tước vị cho Hàm Chương?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hồ thị hừ lạnh một tiếng, không đáp. Tiêu Thuần khẽ thở dài, thần sắc lộ vẻ bất đắc dĩ: “Thịnh nhi là trưởng t.ử, lại là đích t.ử. Nay nó thành ra như vậy, ta cũng chẳng đành lòng. Điều duy nhất ta có thể làm, là để nó kế thừa gia nghiệp, làm một phú quý nhàn nhân, ít nhất cũng không đến nỗi thiếu thốn vinh hoa.”

 

Oán khí trong mắt Hồ thị vơi đi hơn nửa, song vẫn không chịu buông bỏ, giọng còn mang theo vài phần cố chấp: “Vậy còn Tiêu Thịch thì sao? Nay hắn đã quyền cao chức trọng, qua vài năm nữa e rằng càng thêm hiển hách. Đến khi ấy, dù ông có thiên vị Thịnh nhi, chỉ sợ cũng khó giữ được tước vị.”

 

Tiêu Thuần nheo mắt, ánh nhìn sâu thẳm: “Ta đã tính để Hàm Chương tự lập môn hộ. Với bản lĩnh của hắn, muốn đoạt thêm một tước vị cũng chẳng phải chuyện khó. Phủ Quốc Công tuy là thế tập, nhưng nếu hắn có thể tự mình lập nên cơ nghiệp, ta sẽ dâng tấu xin Bệ hạ bãi bỏ lệ thế tập này.”

 

Hồ thị khẽ giật mình. Như vậy chẳng khác nào đã giữ vững được địa vị cho mẫu t.ử hai người. Đại Sở xưa nay chưa từng có tiền lệ một nhà hai Quốc Công; dù sau này Tiêu Thịch có lập công được phong tước, cùng lắm cũng chỉ dừng ở Hầu tước, khi ấy Tiêu Thịnh vẫn cao hơn hắn một bậc.

 

Giọng Hồ thị theo đó cũng dịu xuống vài phần: “Quốc Công gia…”

 

Tiêu Thuần khẽ phất tay, ý bảo bà không cần nói thêm: “Đây vốn là điều kiện ta buộc Hàm Chương phải chấp thuận, nếu muốn ta đứng ra giúp hắn cầu thân với Bùi gia. Ta nói trước với bà, cũng là để bà đừng sinh thêm chuyện. Hắn tiền đồ rộng mở, lại có thể kết được một mối lương duyên tốt, đối với mẫu t.ử hai người, suy cho cùng cũng là chuyện có lợi.”

 

Hồ thị kinh ngạc: “Hắn vì nữ nhi Bùi gia mà chấp nhận không tranh tước vị?”

 

Tiêu Thuần khẽ nheo mắt, giọng trầm thấp: “Đúng vậy, đến ta cũng không ngờ tới.”

 

Hồ thị cười nhạt, ý vị khó dò: “Chỉ e không biết là vì Bùi Oản, hay là vì thế lực của Bùi gia. Bất quá, dù xét theo phương diện nào, đây cũng là một mối lương duyên tốt. Sau chuyện hôm nay, Quốc Công gia định khi nào sang Bùi phủ cầu thân?”

 

Tiêu Thuần khẽ lắc đầu: “Chưa vội, Hàm Chương nói cứ chờ thêm một thời gian.”

 

Hồ thị nghe vậy, không khỏi khó hiểu: “Đã sắp đặt đến mức này rồi, sao không nhân cơ hội thừa thắng xông lên? A Âm vốn đã có hảo cảm với hắn, lại thêm ân cứu mạng, nay còn là thiên định lương duyên, chẳng có lý nào lại từ chối.”

 

Tiêu Thuần cũng không giải thích được, chỉ đành nói: “Cứ theo ý hắn trước đã.”

 

Hồ thị bĩu môi, trong lòng vẫn còn chút bất mãn, nhưng nghĩ đến việc Tiêu Thịch đã không còn tranh đoạt vị trí Quốc Công, bà cũng không buồn để tâm đến chuyện cầu thân nữa.

 

...

 

Chuyện Hồ thị cùng Nguyên thị đến chùa hợp bát tự vốn được giữ kín như bưng, nào ngờ chỉ sau ba ngày, trong kinh thành đã râm ran lời đồn.

 

Không ai rõ khởi nguồn từ đâu, chỉ biết người người truyền tai nhau về “thiên tứ lương duyên” giữa Đại tiểu thư Bùi gia và Tam công t.ử phủ Quốc Công. Lời đồn lan đi như gió, lại còn gắn với việc Tiêu Thịch từng ra tay cứu mạng huynh muội Bùi gia, khiến thiên hạ càng thêm tin đó là duyên phận do trời định. Hai phủ đều là danh môn hiển hách, vì thế chẳng ai dám buông lời dị nghị, chỉ có đôi ba kẻ âm thầm tiếc nuối, cho rằng xuất thân của Tiêu Thịch khó lòng xứng đôi với Bùi Oản.

 

Bùi Kính Nguyên nghe được, suýt nữa tức giận đến ngất. Nguyên thị cũng không khỏi lo lắng: “Thế này thì hỏng rồi, chuyện còn chưa ngã ngũ, bên ngoài đã đồn đại ầm ĩ. Người ta đều tưởng hai nhà sắp kết thân, như vậy còn ai dám đến cầu thân nữa?”

 

Bùi Kính Nguyên đập mạnh xuống bàn, sắc mặt âm trầm: “Âm mưu! Đây rõ ràng là một hồi âm mưu đã được sắp đặt từ trước!”

 

Nguyên thị nghe vậy, không khỏi dở khóc dở cười: “Hôm đó lại chạm mặt người của phủ Trung Nghĩa Bá và phủ Vĩnh Ninh Hầu, đám hạ nhân đều lanh lợi, nghe phong thanh vài câu rồi truyền ra ngoài cũng là chuyện thường tình, đâu đến mức nói là âm mưu.”

 

Thế nhưng trong lòng Bùi Kính Nguyên đã sớm có kết luận. Từ việc hợp bát tự cho đến lời đồn lan khắp kinh thành, nếu nói phía sau không có Tiêu Thịch nhúng tay, ông tuyệt không tin. Những lời đồn ấy chẳng khác nào buộc c.h.ặ.t Bùi Oản với hắn, chặn đứng mọi khả năng kết thân với người khác.

 

“Người đâu! Lập tức đi mời Tiêu Thuần đến đây cho ta!”

 

Ông còn đang trong cơn giận dữ, thì quản gia ngoài cửa đã vội vã chạy vào, sắc mặt hoảng hốt: “Hầu gia, trong cung vừa truyền chiếu triệu khẩn! Hình như… trong quân có quân tình cấp báo!”

 

Lời tác giả: Còn có ai đang theo dõi không o(╯□╰)o Từ đây sẽ đăng đều mỗi ngày, cố gắng hoàn thành trước Tết nhé!