Vụ án Trường Ninh quân khiến kinh thành dậy sóng. Tuy nhiên, sau khi Hình bộ và Hoàng Thành Ty điều tra, việc Lý Mục tiết lộ bố phòng biên giới đã là chứng cứ xác thực, chỉ còn việc Bùi Kính Nguyên cấu kết với man tộc là vẫn chưa có thực chứng. Vì vậy, vụ án tạm thời rơi vào bế tắc.
Dường như đã đoán trước Lý Mục có thể bị diệt khẩu, Kiến An Đế đích thân hạ lệnh cho Cấm vệ quân vào thiên lao canh giữ. Cấm vệ quân là lực lượng trực thuộc Thiên t.ử, Hoàng Thành Ty không có quyền can thiệp. Nhờ đó, Lý Mục tạm thời giữ được tính mạng, nhưng dù phải chịu cực hình tra khảo, hắn vẫn nhất quyết không chịu khai.
Việc điều tra tuy không có thực chứng, nhưng cả Hoàng Thành Ty lẫn Hình bộ đều giữ c.h.ặ.t Bùi Kính Nguyên, không hề buông lỏng. Đến lúc này, trên triều mới có người dám đứng ra nói đỡ cho ông, song thái độ của Kiến An Đế vẫn mập mờ, chỉ hạ lệnh cho nhị tư tiếp tục tra xét, tuyệt nhiên không đưa ra kết luận về sự trong sạch của Bùi Kính Nguyên.
Bùi Oản ngày ngày chờ đợi trong Hầu phủ, trong lòng không khỏi bất an. Dẫu sao chuyện này càng kéo dài thì biến số càng nhiều, nhưng mọi việc đều phải trông vào ý chỉ của Kiến An Đế, nàng cũng chỉ có thể tự mình lo lắng sốt ruột.
Hôm đó, lúc hoàng hôn buông xuống, Bùi Oản đang cùng Nguyên thị trò chuyện trong hoa sảnh thì bên ngoài bỗng có người báo Tiêu Thịch tới. Nguyên thị lập tức vui vẻ đứng dậy ra đón, lại sai người chuẩn bị bữa tối, định giữ Tiêu Thịch ở lại dùng cơm.
Hai người ra nghênh tiếp, thấy Tiêu Thịch đang dẫn theo Vương Dần tiến vào. Vương Dần từng được Tiêu Thịch cứu mạng tại Thanh Châu, sau đó cùng gia nhập Kim Ô Vệ, đối với Tiêu Thịch vô cùng kính phục. Sau khi Tiêu Thịch được thăng nhậm chức Phó Chỉ huy sứ, Vương Dần chủ động từ bỏ cơ hội thăng chức Hiệu úy, xin làm Đội trưởng vệ đội theo hầu bên cạnh. Tiêu Thịch cảm động trước tấm chân tình ấy nên giữ hắn lại bên mình. Những ngày gần đây, mỗi khi Tiêu Thịch đến Hầu phủ, thỉnh thoảng Vương Dần cũng theo cùng.
Nguyên thị biết Vương Dần đã mất hết người thân trong chiến loạn nên hết lòng quan tâm chăm sóc. Vương Dần kính phục cả Tiêu Thịch lẫn Bùi Diễm, vì vậy đối với Nguyên thị và Bùi Oản cũng vô cùng cung kính. Qua lại nhiều lần, mọi người dần coi hắn như người trong nhà.
Hai người bước vào trong sảnh, Nguyên thị tươi cười rạng rỡ: “Lát nữa đừng vội đi, hãy ở lại dùng bữa tối.”
Vương Dần cười ngây ngô, không nói gì, chỉ nhìn về phía Tiêu Thịch. Tiêu Thịch mỉm cười đáp: “Vậy cũng được, hôm nay ta xin ở lại dùng cơm cùng phu nhân.”
Đến nay Bùi Diễm đã rời đi hơn nửa tháng. Tuy có Bùi Oản ở bên, nhưng Nguyên thị vẫn luôn nhớ thương nhi t.ử, mỗi khi thấy Tiêu Thịch, nỗi nhớ ấy cũng vơi đi vài phần. Tiêu Thịch hiểu tâm ý của bà, nên thỉnh thoảng lại lưu lại dùng bữa.
Nguyên thị nghe vậy vô cùng mừng rỡ, dặn Bùi Oản tiếp chuyện, rồi tự mình xuống bếp chuẩn bị. Nguyên thị vừa rời đi, Vương Dần nhìn Bùi Oản, lại liếc sang Tiêu Thịch, hiểu ý liền nói: “Tại hạ muốn đến thao trường trong phủ luyện tập một chút, không biết có tiện không?”
Bùi Oản có chút ngại ngùng, biết rõ hắn đang lánh mặt để hai người được riêng tư. Tiêu Thịch vẫn thản nhiên gọi Tuyết Trà vào: “Ngươi dẫn hắn đi.”
Vương Dần vừa rời đi, Tiêu Thịch liền cất lời: “Vương Dần nhìn qua có vẻ khờ khạo, song lại là người biết điều.”
Bùi Oản khẽ đỏ mặt, hỏi: “Hôm nay Tam thúc đến sớm như vậy, công việc ở nha môn đã xử lý xong rồi sao?”
Tiêu Thịch lấy ra một bức thư, nói: “Hồ Châu có tin gửi về, Dục Chi cũng gửi kèm một phong gia thư, ta mang đến cho ngươi.”
Đôi mắt Bùi Oản sáng lên. Bùi Diễm rời đi đã nhiều ngày, vậy mà chỉ mới gửi về hai phong thư, Nguyên thị ắt hẳn sẽ rất vui. Nghĩ đến việc Nguyên thị đang chuẩn bị bữa tối, nàng không vội, chỉ hỏi thăm vụ án của Bùi Kính Nguyên. Tiêu Thịch vẫn đáp như trước, chỉ bảo nàng cứ yên tâm.
Nghe vậy, lòng Bùi Oản cũng vơi đi đôi phần. Nàng nhận ra, dạo gần đây mình ngày càng ỷ lại vào Tiêu Thịch, mỗi lần chỉ khi nghe được lời hắn an ủi, mới có thể xua tan nỗi lo trong lòng.
Hai người trò chuyện một lát trong hoa sảnh, chẳng bao lâu bữa tối đã được dọn xong. Bùi Oản sai người mời Vương Dần trở về dùng bữa. Ăn xong, màn đêm đã buông xuống, Tiêu Thịch không nán lại lâu, nhanh ch.óng cùng Vương Dần cáo từ.
Nguyên thị nói: “Hàm Chương là người biết giữ lễ. Giờ trời đã tối, chúng ta đều là nữ quyến, lần nào cũng không ở lại lâu.” Nói rồi, bà khẽ lẩm bẩm đầy khó hiểu: “Ta thật sự không thấy Hàm Chương có điểm nào không tốt, sao phụ thân con lại cứ…”
Bùi Oản lập tức quay sang nhìn: “Phụ thân đã nói gì với mẫu thân?”
Nguyên thị lộ vẻ khó xử. Bùi Oản vội nói: “Mẫu thân cứ nói thẳng đi, trước đây phụ thân còn dặn con phải giữ khoảng cách với Tam thúc.”
Nguyên thị khẽ thở dài, khi ấy trong phòng chỉ còn lại mẫu nữ hai người, bà mới nói thẳng: “Phụ thân con không thích Hàm Chương, cho rằng hắn dã tâm quá lớn, tâm cơ lại sâu. Tương lai tuy có thể ở vị trí cao, nhưng con đường ấy không dễ đi, e rằng con theo hắn sẽ phải chịu khổ.” Ngừng lại một chút, bà lại tiếp lời: “Trước đây ta vẫn thấy Hàm Chương rất tốt, hơn nữa sau khi đến chùa Bảo Tướng xem bói, con và hắn lại là thiên định lương duyên, nên ta từng nghĩ hai con có thể kết thành phu thê, nhưng phụ thân con lại dứt khoát từ chối.”
Bùi Oản vốn đã biết Bùi Kính Nguyên không thích Tiêu Thịch, nhưng không ngờ phía sau còn có những nội tình như vậy. Nàng khẽ nhíu mày, thật sự không hiểu vì sao phụ thân lại mang địch ý lớn với Tiêu Thịch đến thế, rõ ràng hắn không có điểm nào đáng chê trách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn về lời nói “thiên định lương duyên”, trong lòng Bùi Oản luôn cảm thấy có chút khác thường. Kiếp trước, nàng và Tống Gia Ngạn cũng từng có lời đồn như vậy, nhưng về sau mới tra ra, đó vốn là mưu kế do hắn bày ra.
Bùi Oản lắc đầu, xua đi ý nghĩ ấy, rồi nói: “Mấy chuyện lương duyên đó thôi đi, con và Tam thúc quen biết đã lâu, mà chưa từng thấy hắn có điểm nào không ổn.”
Nguyên thị khẽ thở dài: “Chẳng phải vậy sao? Sau chuyện lần này càng thấy rõ tình nghĩa của Hàm Chương đối với chúng ta. Đợi vụ án của phụ thân con xong xuôi, ta nhất định phải nói chuyện đàng hoàng với ông ấy mới được.”
Bùi Oản mất một lúc mới hiểu ra ý tứ trong lời nói của Nguyên thị, gương mặt khẽ nóng lên, nhưng không nói thêm gì.
Sau đó, hai người cùng vào nội viện xem gia thư của Bùi Diễm. Trong phong thư đầu tiên, hắn chỉ hỏi thăm và trấn an, nhưng đến phong thư thứ hai này, hắn lại viết rằng chuyến đi về phương Nam lần này là gánh vác trọng trách lớn, mong Nguyên thị và Bùi Oản nhất định phải yên tâm.
Nguyên thị và Bùi Oản đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều có chút khó hiểu. Chỉ là trong thư không nói rõ, nên hai người cũng không biết trọng trách ấy là gì. Bùi Oản bèn trấn an: “Mẫu thân cứ yên tâm, nếu ca ca phụng mệnh hành sự thì ngược lại là chuyện tốt. Hôm khác con hỏi Tam thúc, có lẽ hắn biết được đôi điều.”
Nguyên thị tạm thời yên lòng. Đêm đã khuya, mỗi người trở về phòng nghỉ ngơi.
…
Bùi Oản vốn muốn hỏi Tiêu Thịch về trọng trách kia, nhưng liên tiếp hai ngày hắn đều không ghé phủ. Trong lòng nàng có chút sốt ruột, đến chiều hôm nay liền tính canh giờ hắn hạ nha mà đến Quốc Công phủ tìm người. Đến nơi lại chỉ gặp Tiêu Quân.
Tiêu Quân nghe nàng nói tìm Tiêu Thịch, liền đáp: “Mấy ngày nay hắn bận đến tối tăm mặt mũi, trước khi trời tối cũng chẳng thấy về nhà, ta cũng không biết rốt cuộc đang bận việc gì.”
Bùi Oản khẽ cười, nói: “Chắc hẳn là việc công.”
Vì Tiêu Thịch không có ở phủ, Bùi Oản trò chuyện với Tiêu Quân một lát rồi thấy trời không còn sớm, bèn cáo từ ra về. Sau khi rời phủ, nàng lên xe ngựa. Thế nhưng xe vừa rẽ qua đại lộ trước Quốc Công phủ, nàng đã thấy Tiêu Thịch cưỡi ngựa từ xa đi tới. Hắn đi từ hướng hoàng thành, hiển nhiên vừa hạ nha. Trong lòng nàng thoáng vui mừng, nghĩ thầm cuối cùng cũng gặp được, nhưng ngay sau đó, Tiêu Thịch lại rẽ về phía đông thành, hoàn toàn không có ý định trở về Quốc Công phủ.
Lúc này màn đêm dần buông, hai bên Ngự nhai đèn đuốc rực rỡ. Hướng hắn đi không phải Quốc Công phủ, cũng không phải Hầu phủ, càng không phải tư trạch phía nam thành, vậy rốt cuộc hắn định đi đâu?
Trong lòng Bùi Oản thoáng dấy lên nghi hoặc, nhưng nghĩ có lẽ hắn đang xử lý công vụ nên cũng tạm thời định thần, hồi phủ.
Trở lại Hầu phủ, trời đã muộn, nàng liền định nghỉ ngơi sớm. Thế nhưng khoảng một canh giờ sau, khi nàng vừa nằm xuống, ngoài phòng đã có người vào bẩm báo Tiêu Thịch tới. Nàng hơi ngạc nhiên, lập tức đứng dậy thay y phục. Vừa thay xong váy áo, còn chưa kịp vấn tóc, Tiêu Thịch đã tới. Nàng chỉ kịp buộc mái tóc đen đơn giản bằng dải lụa rồi bước ra ngoài.
Trong phòng sưởi, cung đăng tỏa ánh vàng ấm áp. Tiêu Thịch đang ngồi trên sập dài cạnh cửa sổ, ánh mắt hướng ra màn đêm mênh m.ô.n.g bên ngoài. Khi nàng bước vào, hắn vẫn chưa quay đầu lại. Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy, nàng lại thấy trên gương mặt hắn hiện lên một vẻ thờ ơ lạnh lẽo, như tách biệt khỏi thế gian. Vẻ lạnh ấy tựa như thấm ra từ tận cốt tủy, khiến tim nàng khẽ run lên.
Nghe thấy động tĩnh, Tiêu Thịch nhanh ch.óng quay đầu lại. Ánh đèn hắt lên gương mặt hắn, trong khoảnh khắc, vẻ lạnh lẽo kia liền tan biến. Bùi Oản chỉ cho rằng đó là do ánh sáng, bèn mỉm cười tiến lại gần: “Muộn thế này sao Tam thúc còn tới?”
Tiêu Thịch nhìn nàng. Ánh đèn vàng dần phủ lên đôi mắt sâu thẳm của hắn. Cả người hắn như dần ấm lại, tựa cơn gió xuân lướt qua, đáy mắt thoáng hiện một tầng cảm xúc khó lường, chỉ vì lúc này Bùi Oản thực sự quá đỗi cuốn hút.
Đây là lần thứ hai Tiêu Thịch thấy nàng xõa tóc. Nàng ra vội, vài lọn tóc đen buông rủ bên gò má, khiến đôi mắt và chân mày càng thêm phần dịu dàng quyến rũ. Lại thêm cảnh dưới đèn ngắm mỹ nhân, tim hắn khẽ loạn nhịp. Thế nhưng hắn chỉ khẽ cười, nói: “Vừa về phủ nghe nói chiều nay nàng có ghé qua, nghĩ hẳn nàng có việc gấp nên mới tới.”
Bùi Oản vừa rót trà cho hắn, vừa khẽ cười: “Chỉ vì chuyện đó thôi sao? Đương nhiên không có việc gì gấp. Muộn thế này, Tam thúc nên nghỉ ngơi sớm mới phải.” Nàng đưa chén trà qua, lại hỏi tiếp: “Chiều nay Tam thúc đi xử lý công vụ sao?”
Tiêu Thịch nhận lấy chén trà, thản nhiên đáp: “Phải, hôm nay việc ở nha môn nhiều vô kể, bận rộn đến tận giờ.”
Bùi Oản khẽ sững lại. Tiêu Thịch lúc này đang cúi đầu uống trà nên không phát hiện ra. Nàng nhìn hắn, do dự một hồi rồi vẫn đem nghi hoặc trong lòng nén xuống.
Lời tác giả: Toàn văn không ngược, mọi người cứ yên tâm nhé.