Nghe Bùi Oản hỏi về những lời trong gia thư của Bùi Diễm, Tiêu Thịch không hề giấu giếm, nói: “Thực ra là vì vụ án tham ô, chỉ là hiện giờ đã có manh mối. Dục Chi nam hạ không đơn thuần chỉ là đi điều tra qua loa như bề ngoài, mà là mang theo mục đích khác.”
Bùi Oản nghe vậy liền hiểu, biết trong đó tất có cơ mật, nên không hỏi đến cùng. Đêm đã khuya, Tiêu Thịch nhân lúc đêm tối mà đến, vốn là để tránh tai mắt người ngoài. Nguyên thị đã nghỉ từ sớm, trong phủ Trường Lạc Hầu cũng không mấy người biết hắn từng ghé qua. Trong phòng sưởi, ánh đèn lấp lánh, hương trầm thoang thoảng. Tiêu Thịch tuy biết ở lại lâu là không hợp lễ nghi, nhưng vẫn khó lòng nói ra lời cáo từ.
Bùi Oản cũng cảm thấy hôm nay Tiêu Thịch có chút khác thường. Tuy vui buồn không lộ, nhưng dường như hắn đặc biệt để tâm đến nàng, ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng khiến tim nàng khẽ loạn, khó giữ được bình tĩnh. Bùi Oản đành chuyển sang chuyện chính để phá vỡ bầu không khí ngày càng mập mờ: “Hoàng Thành Ty chủ thẩm vụ án của phụ thân, càng kéo dài ta càng lo bọn họ sẽ giở thủ đoạn.”
Ánh mắt Tiêu Thịch khẽ trầm xuống: “Hoàng Thành Ty dù quyền thế thông thiên, nhưng cũng là tai mắt của Thiên t.ử, sẽ không dám làm trái ý chỉ của bệ hạ.”
Bùi Oản thở dài: “Nhưng Hoàng Thành Ty giỏi nhất là vu hãm trung thần. Tam thúc không biết đó thôi, trước đây đã có biết bao văn thần trong triều ngã ngựa dưới tay bọn họ. ‘Làm hết chuyện ác trong thiên hạ’ chính là nói về họ, giờ từ trên xuống dưới triều đình ai mà không sợ.”
Hơi thở của Tiêu Thịch có phần nặng nề: “Đúng là như vậy.” Ngừng lại một chút, hắn lại khẳng định chắc nịch: “Nhưng lần này có ta ở đây, nàng không cần lo lắng. Hiện giờ Kim Ô Vệ và Hoàng Thành Ty đang ở thế đối trọng, bọn họ sẽ không dám làm càn như trước.”
Bùi Oản nghe vậy, trong lòng nhẹ đi đôi phần: “Ta chỉ lo Tam thúc hiện giờ qua lại thân thiết với phủ chúng ta sẽ bị liên lụy.”
Tiêu Thịch nghe vậy khẽ cười khổ: “Lời ra tiếng vào bên ngoài đã lan truyền khắp nơi. Mọi người đều nói lần này Hầu phủ gặp nguy cơ chính là cơ hội cho kẻ tư sinh của Quốc Công phủ như ta, ta còn e ngại những thứ đó làm gì?”
Nghe vậy, Bùi Oản vội nói: “Tam thúc đừng để ý đến những lời đồn bên ngoài, ta chưa từng bận tâm những chuyện đó.”
Thấy nàng lộ vẻ lo lắng, như thật sự sợ hắn để tâm những lời kia, Tiêu Thịch chỉ cảm thấy lòng mình mềm xuống, không khỏi dịu giọng: “Nàng xuất thân tôn quý, người khác bàn tán như vậy cũng là chuyện thường.”
Bùi Oản nhìn hắn bằng đôi mắt trong veo: “Tam thúc hiện giờ giữ chức Phó Chỉ huy sứ Kim Ô Vệ, e rằng không ít người trong kinh thành đỏ mắt ghen tị. Bọn họ không muốn thừa nhận Tam thúc là thiếu niên anh kiệt, nên mới đem thân thế của ngài ra mà nói ra nói vào. Nhưng Tam thúc cứ yên tâm, trong kinh thành này không ai hiểu rõ ngài là người thế nào hơn ta.”
Ánh mắt Tiêu Thịch khẽ biến đổi, do dự một lát rồi hỏi: “Vậy ta là người như thế nào?”
Nụ cười của Bùi Oản càng sâu, nàng nghiêng đầu như đang hồi tưởng, nhanh ch.óng nói khẽ: “Tam thúc hiệp cốt nghĩa đảm, anh dũng hơn người, vừa tuấn tú phong lưu lại vừa có tài thao lược. Nhìn khắp kinh thành này, không ai có thể vượt qua Tam thúc…”
Bùi Oản chợt nhìn Tiêu Thịch, hạ giọng như nói thầm: “Ngay cả ca ca ta cũng kém hơn một chút.”
Vì là huynh trưởng của mình nên nàng vẫn có ý giữ thể diện, hai chữ “một chút” ấy thật tinh tế. Tiêu Thịch nghe những lời khen chân thành đó, lại nhìn ánh mắt tràn đầy sùng kính của nàng, dù bên ngoài vẫn mỉm cười dịu dàng, trong lòng lại dâng lên một nỗi bất an khó hiểu. Cảm giác ấy như hình với bóng, như tủy xương bị khoét rỗng, đã nhiều năm rồi không xuất hiện trong hắn.
Bàn tay đặt bên hông khẽ siết lại, Tiêu Thịch trầm giọng: “Nàng… chỉ thấy ta lúc tốt, còn ta của trước kia cũng từng có lúc không tốt.”
Câu nói ấy khiến Bùi Oản khẽ sững lại. Nàng chỉ nghĩ Tiêu Thịch đang nhắc đến quãng thời gian trước đây lưu lạc nơi nhà dưỡng phụ, nên không khỏi bật cười: “Người đời ai chẳng có lúc sa cơ lỡ vận. Dù Tam thúc khi đó chỉ là một cấm vệ Kim Ô Vệ bình thường, trong lòng ta, Tam thúc vẫn là người đáng kính phục. Huống hồ Tam thúc đối với ta tận tâm như vậy, những chuyện khác còn đáng kể gì?”
Tiêu Thịch cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như bị nén c.h.ặ.t, một hơi thở nghẹn lại khiến hắn đau nhói. Đôi mắt của Bùi Oản là đôi mắt lay động lòng người nhất thế gian, mà khi ánh nhìn ấy trong trẻo không chút tạp niệm hướng về hắn, hắn lại không thể dùng bất kỳ thủ đoạn hay tâm cơ nào. Người trước mặt tin tưởng hắn đến vậy, thậm chí có thể bỏ qua mọi chuyện của kiếp trước. Nếu nàng biết hắn vẫn là Tiêu Thịch của kiếp trước, nàng sẽ nghĩ thế nào?
Khóe môi Tiêu Thịch khẽ nhếch: “Muộn rồi, ta phải đi.”
Những lời vừa rồi của Bùi Oản đều xuất phát từ tận đáy lòng, mà nàng vốn hiếm khi bộc bạch như vậy. Nói xong, trong lòng vẫn còn xao động, vốn muốn đợi hắn đáp lại đôi câu, không ngờ hắn lại cáo từ.
Bùi Oản đành đứng dậy: “Vậy ta tiễn Tam thúc.”
Tiêu Thịch đưa tay đặt lên vai nàng, thuận thế vén lọn tóc rối bên tai: “Không cần, đêm lạnh, nàng nghỉ ngơi đi. Cũng đừng lo cho Hầu gia, nếu trong triều có biến động, ta sẽ báo cho nàng.”
Bùi Oản còn chưa kịp nói gì, Tiêu Thịch đã bước ra ngoài. Nàng xoay người nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi của hắn, trong lòng vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Khi căn phòng trở nên yên tĩnh, nàng lại nhớ đến lời hắn vừa nói.
Hắn của trước kia cũng có lúc không tốt.
Là người mang ký ức hai kiếp, sao nàng có thể quên vị Đốc chủ “Diêm Vương Sống” của kiếp trước. Chỉ là trong khoảnh khắc ấy, nàng thật sự không nghĩ theo hướng đó. Tiêu Thịch của kiếp này đã hoàn toàn thay da đổi thịt, khiến nàng cảm thấy “Diêm Vương Sống” kia như thể là một người khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghĩ đến đây, Bùi Oản khẽ mỉm cười. Có thể gặp được một Tiêu Thịch như thế này, cũng xem như phúc phận của nàng.
Nhưng vừa nghĩ đến đó, nàng lại không khỏi sinh lòng nghi hoặc. Chiều nay Tiêu Thịch rõ ràng đã đi về phía đông thành một chuyến, vậy vì sao vừa rồi trước mặt nàng, hắn lại giấu nhẹm chuyện này?
Bùi Oản khẽ lắc đầu, nàng tin rằng hắn làm vậy hẳn có nỗi khổ riêng.
…
Bùi Kính Nguyên bị giam trong thiên lao, Bùi Diễm lại rời kinh, Bùi Oản và Nguyên thị ở kinh thành vốn đang trong cảnh phong thanh hạc lệ. Thế nhưng chỉ vài ngày sau, tình hình trong kinh lại có chuyển biến. Không hiểu vì sao, Kiến An Đế lại hạ chỉ cho Chỉ huy sứ Kim Ô Vệ Nhạc Lập Sơn cùng tham gia chủ thẩm. Như vậy, vụ án của Bùi Kính Nguyên trở thành tam ty hội thẩm. Hình bộ vốn xử lý trọng án theo quy củ, nhưng Kim Ô Vệ và Hoàng Thành Ty từ trước đến nay lại như nước với lửa.
Nghe tin này, Bùi Oản biết chắc Tiêu Thịch đã nhúng tay vào.
Có Nhạc Lập Sơn, Hoàng Thành Ty muốn giở thủ đoạn trong vụ án này lại càng khó. Hơn nữa không có thực chứng, Bùi Kính Nguyên bị giam đến nay cũng chỉ vì Lý Mục vẫn chưa khai ra kẻ chủ mưu phía sau.
Lý Mục là quân cờ ngầm được Tề Vương chôn giấu rất sâu, nhưng rốt cuộc điều gì khiến hắn đến nay vẫn không chịu mở miệng?
Trên đời có những loại trung thành không thể dùng đúng sai hay phải trái để luận định. Kiếp trước Bùi Oản cũng không tra ra được lai lịch sâu xa của Lý Mục, hiện giờ đương nhiên cũng không thể tiết lộ gì với Tiêu Thịch. Tuy nhiên, sự thay đổi thái độ của Kiến An Đế lại là một tín hiệu cực tốt đối với phủ Trường Lạc Hầu.
Bùi Oản và Nguyên thị đều nhẹ nhõm hơn phần nào. Ngay cả Nguyên thị cũng cảm thấy trong đó hẳn có công lao của Tiêu Thịch. Chiều hôm đó, bà liên tục nhắc đến việc mời Tiêu Thịch qua phủ dùng bữa. Thế nhưng Tiêu Thịch đã nhiều ngày không ghé, Nguyên thị sốt ruột định sai người đi mời, còn chưa kịp phân phó thì Vương Dần bỗng tới.
Đây là lần đầu Vương Dần một mình đến phủ, Nguyên thị vội mời hắn vào hoa sảnh.
Khi bước vào, tay Vương Dần xách theo hai túi lớn, trên mặt vẫn là nụ cười ngây ngô. Sau khi hành lễ, hắn có chút lúng túng nói: “Phu nhân, Đại tiểu thư, từ khi đến kinh thành, tiểu nhân luôn nhận được sự quan tâm của quý phủ, đặc biệt là Thế t.ử gia đối với tiểu nhân vô cùng chu đáo. Tiểu nhân không biết báo đáp thế nào, bèn nhờ người mua từ Thanh Châu về một ít đặc sản. Tuy không quý giá, nhưng cũng tươi ngon, mong phu nhân và Đại tiểu thư đừng chê.”
Nguyên thị vui vẻ, vội sai người hầu nhận lấy, lại mời hắn ngồi uống trà rồi ở lại dùng bữa. Vương Dần uống được nửa chén trà đã xin cáo từ: “Thế t.ử gia không có ở phủ, tiểu nhân cũng không dám làm phiền lâu, đợi khi Thế t.ử gia và Chỉ huy sứ có mặt, tiểu nhân sẽ lại tới.”
Thấy hắn giữ lễ như vậy, Nguyên thị cũng không tiện giữ lại. Nhắc đến Tiêu Thịch, bà liền hỏi: “Hôm nay nha môn có bận không? Ta muốn mời Hàm Chương qua phủ, không biết hắn đã rời cung chưa?”
Vương Dần đáp: “Chỉ huy sứ đã rời cung rồi, hai ngày nay cũng không quá bận.”
Bùi Oản khẽ nhíu mày. Nếu không bận, vì sao Tiêu Thịch lại nhiều ngày không tới?
Bỗng nhiên, nàng nhớ đến bóng dáng hắn rẽ về phía đông thành hôm đó. Lúc này Vương Dần lại nói: “Vừa rồi tiểu nhân có qua Quốc Công phủ, người hầu nói Chỉ huy sứ đã về phủ rồi lại đi ngay. Tiểu nhân không nán lại lâu, chỉ để lại lễ rồi rời đi.”
Nguyên thị cười khổ: “Vậy chắc là bận việc khác rồi, hôm nay e là khó gặp.”
Vương Dần hơi do dự: “Phu nhân có việc gấp không? Tiểu nhân có lẽ biết Chỉ huy sứ đang ở đâu.”
Nguyên thị ngạc nhiên: “Ngươi biết sao?”
Vương Dần gãi đầu, có chút ngượng ngùng: “Gần đây tiểu nhân mới chuyển chỗ ở, có hai lần tình cờ gặp thị vệ thân cận của Chỉ huy sứ là Không Thanh, nên đoán rằng hôm nay phần lớn Chỉ huy sứ cũng ở bên đó.”
Bùi Oản khẽ nhíu mày: “Ngươi chuyển đến đâu?”
Vương Dần vội đáp: “Tiểu nhân chuyển đến phía đông thành.”
Tim Bùi Oản khẽ thắt lại, gần như không do dự mà nói: “Ngươi dẫn đường, ta muốn gặp Tam thúc.”
Lời tác giả: Vốn định viết một mạch cho xong rồi đăng luôn, ai ngờ lại không làm được o(╯□╰)o