Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Đại Gian Thần Sủng Lên Trời

Chương 77: Cạm Bẫy



 

Lên xe ngựa, tim Bùi Oản bắt đầu đập dồn dập, trong lòng dâng lên một tia bất an. Bên ngoài, Vương Dần hỏi: “Có phải trong phủ có việc gấp cần tìm Chỉ huy sứ thương nghị không?”

 

Bùi Oản vén nửa rèm xe, nghe vậy liền mỉm cười đáp: “Chỉ là chút việc nhỏ cần bẩm báo với Tam thúc thôi.”

 

Vương Dần hiểu ý nên không hỏi thêm, chỉ đ.á.n.h xe đi theo hướng thẳng về phía đông thành. Vừa đi, hắn vừa nói: “Mấy ngày nay Chỉ huy sứ thường không ở trong cung, tiểu nhân cũng mấy lần gặp ngài ở phía đông thành, không biết có phải đang xử lý công vụ gì không.”

 

Nói rồi, Vương Dần ngẩng đầu nhìn vệt nắng trên trời. Lúc này mặt trời vẫn còn đứng bóng, mới qua giờ Ngọ không lâu: “Đại tiểu thư, giờ này e là chưa chắc đã gặp được Chỉ huy sứ. Những lần trước tiểu nhân đều là sau buổi chiều khi hạ nha mới thấy Chỉ huy sứ ở phía đông thành…”

 

Bùi Oản điềm tĩnh đáp: “Không sao, ta biết ngươi còn phải về nha môn. Ngươi chỉ cần đưa ta đến nơi từng gặp Không Thanh, sau đó ta tự mình chờ là được. Mấy ngày nay ở trong phủ cũng có chút bức bối, ta cũng muốn tiện thể ghé đông thành mua ít lụa là cho mẫu thân.”

 

Vẻ mặt Vương Dần giãn ra: “Vậy thì tốt. Lần trước tiểu nhân thấy Không Thanh ở gần Lâu Lăng Vân, lúc đó còn nghĩ có lẽ Chỉ huy sứ gặp ai đó ở đó, hoặc là có việc quan trọng.”

 

Bùi Oản mỉm cười đáp lại, rồi hỏi thêm về việc Vương Dần chuyển đến đông thành. Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chừng thời gian uống hai tuần trà thì đã đến phố chính đông thành. Từ xa, Bùi Oản đã thấy Lâu Lăng Vân, bèn nói: “Không cần tiễn nữa, kẻo chậm trễ ngươi về nha môn. Lâu Lăng Vân ta biết rồi, tự mình đi là được.”

 

Vương Dần gãi đầu, cười ngây ngô: “Vậy tiểu nhân xin cáo lui trước.”

 

Bùi Oản đáp lời, Vương Dần liền quay đầu ngựa hướng về phía hoàng thành. Nàng dõi mắt nhìn theo một lúc, rồi mới sai xe ngựa tiến về phía Lâu Lăng Vân.

 

Lâu Lăng Vân sừng sững nơi cuối con phố dài, là t.ửu quán nổi danh trong kinh thành. Nghe nói rượu ở đó giá trị ngàn vàng, xa hoa bậc nhất, lại nhờ không gian thanh tĩnh, riêng tư nên rất được giới quyền quý ưa chuộng. Bùi Oản không khỏi khẽ nhíu mày, chẳng lẽ lần trước nàng thấy Tiêu Thịch đi về phía đông thành cũng là đến nơi này?

 

Xe ngựa càng lúc càng gần, rất nhanh đã dừng lại ở góc cua đối diện Lâu Lăng Vân.

 

Thạch Trúc đ.á.n.h xe khẽ hỏi: “Tiểu thư, đã đến nơi rồi, chúng ta có lên đó không?”

 

Bùi Oản nhìn Lâu Lăng Vân từ xa qua khe rèm, trong khoảnh khắc lại có chút do dự. Nàng vốn tin tưởng Tiêu Thịch, nhưng hết lần này đến lần khác lại phát hiện hắn có điều giấu giếm. Chân mày càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t, nàng đột ngột buông rèm xuống: “Thôi, hồi phủ.”

 

Nàng lựa chọn tin tưởng Tiêu Thịch. Phàm là có điều giấu giếm, ắt hẳn đều có nỗi khổ riêng, nàng không cần phải đa nghi đến mức nhìn đâu cũng thấy hiểm họa.

 

“Đi thôi, tiện đường mua lụa là cho mẫu thân.”

 

Bùi Oản vừa dứt lời, Thạch Trúc lập tức thúc ngựa. Xe ngựa rẽ qua góc phố, định theo lối nhỏ bên hông Lâu Lăng Vân sang khu chợ bên cạnh. Nhưng vừa rẽ qua, Thạch Trúc bỗng “hự” một tiếng, rồi ghìm cương dừng ngựa.

 

Bùi Oản khẽ nhướn mày. Bên ngoài, Thạch Trúc hạ giọng: “Tiểu thư, là Tam gia…”

 

Bùi Oản vội vén rèm nhìn ra ngoài.

 

Lâu Lăng Vân nằm nơi cuối phố, giờ còn sớm nên cửa chính chưa có khách ra vào, con đường bên hông lại càng vắng vẻ. Cửa nách của t.ửu quán mở về phía này. Lúc này, từ cửa nách có hai người bước ra. Người đi trước cao lớn, vai rộng tay dài, nàng chỉ liếc mắt đã nhận ra chính là Tiêu Thịch. Hắn xoay người lên ngựa, quay đầu nói gì đó với người phía sau, rồi thúc ngựa rời đi.

 

Thấy Tiêu Thịch không đi về phía mình, lòng Bùi Oản khẽ buông lỏng. Nhưng ngay lúc đó, người phía sau cũng quay lại.

 

Người ấy mặc áo xanh, sắc mặt lạnh lẽo, ánh mắt sắc bén như d.a.o. Dù chỉ gặp vài lần, nàng vẫn lập tức nhận ra. Trong khoảnh khắc, Bùi Oản trợn tròn mắt. Người bí mật gặp Tiêu Thịch lại chính là Thích Đồng Chu!

 

Thích Thiên hộ của Hoàng Thành Ty vốn tàn độc vô tình. Sao Tiêu Thịch lại có thể bí mật gặp gỡ người này?

 

Vô số câu hỏi dồn dập kéo đến. Đầu ngón tay Bùi Oản khẽ run lên, siết c.h.ặ.t rèm xe. Nàng thấy Thích Đồng Chu quay người trở lại Lâu Lăng Vân, không rời đi như Tiêu Thịch. Đồng t.ử nàng khẽ co lại. Tiêu Thịch đã rời đi, nhưng Thích Đồng Chu lại quay vào, chẳng lẽ bên trong vẫn còn người khác?

 

Tiêu Thịch tuổi trẻ đã nắm quyền cao, mà người ra tiễn hắn lại là Thiên hộ Thích Đồng Chu. Có thể tưởng tượng, người còn ở trong Lâu Lăng Vân nhất định có địa vị cao hơn cả hai.

 

Khắp kinh thành, còn ai có thể khiến Thích Đồng Chu thay mình tiễn khách?

 

Tim Bùi Oản đập dồn dập. Một khắc trước còn kiên định rời đi, giờ đây trong lòng lại chấn động không thôi. Nàng từng nghĩ đến vô số khả năng, nhưng chưa từng nghĩ đến Thích Đồng Chu. Hoàng Thành Ty và Kim Ô Vệ vốn là t.ử thù, với thân phận Phó Chỉ huy sứ Kim Ô Vệ, sao Tiêu Thịch lại có thể bí mật gặp hắn?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng còn nhớ đêm Trung thu năm ấy, Tiêu Thịch từng chặn ngựa Thích Đồng Chu trên phố, hai người giương cung bạt kiếm, nước lửa không dung. Vậy mà mới chỉ nửa năm trôi qua…

 

Trong lòng Bùi Oản như trời sụp đất nứt, đầu óc rối loạn. Nàng còn chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy một cỗ xe ngựa hoa lệ dừng ngoài cửa nách. Rất nhanh sau đó, một lão giả tóc mai bạc trắng nhưng khí thế bức người bước ra. Từ lúc rời cửa đến khi lên xe chỉ trong chớp mắt, nhưng nàng vẫn nhận ra ngay.

 

Chính là Đốc chủ Hoàng Thành Ty, Hạ Vạn Huyền.

 

Bàn tay Bùi Oản buông lỏng, rèm xe rơi xuống che khuất tầm nhìn, nhưng nàng không cần nhìn thêm nữa.

 

Thích Đồng Chu tung hoành kinh thành, Hạ Vạn Huyền lại một tay che trời. Hai người này đồng thời xuất hiện, mà Tiêu Thịch với thân phận Phó Chỉ huy sứ Kim Ô Vệ lại bí mật gặp bọn họ, chuyện này rốt cuộc là thế nào?

 

Chức vị của Tiêu Thịch là dùng gần như tính mạng để đổi lấy.

 

Hai ty vốn đối đầu gay gắt, nhưng đúng lúc then chốt này, hắn lại âm thầm gặp họ.

 

Chẳng lẽ Hoàng Thành Ty muốn lôi kéo hắn?

 

Tiêu Thịch tuy là Tam công t.ử của Quốc Công phủ, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là con tư sinh, căn cơ không vững. Nay tuy quyền cao chức trọng, nhưng cũng như đi trên lưỡi đao, từng bước gian nan, vì thế không thể không nhận lời gặp mặt bí mật.

 

Nghĩ đến đây, lòng Bùi Oản không hề nhẹ nhõm, ngược lại càng lạnh đi. Bởi nàng không thể ngăn mình nghĩ đến một khả năng đáng sợ hơn. Với sự gian trá của Hạ Vạn Huyền, với tâm cơ của Tiêu Thịch ở kiếp trước, liệu có khi nào việc Tiêu Thịch mang danh con tư sinh Quốc Công phủ trở lại kinh thành, gia nhập Kim Ô Vệ, ngay từ đầu đã là một quân cờ?

 

Sống lưng Bùi Oản lạnh buốt, cả người như bị sét đ.á.n.h, hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.

 

Bề ngoài tưởng như Hầu phủ được che chở, nhưng thực chất lại rơi vào một cạm bẫy khác. Ý nghĩ đáng sợ ấy vừa nảy sinh liền lan tràn như cỏ dại, nỗi sợ hãi phủ kín tâm trí, trước mắt nàng từng trận tối sầm.

 

Bùi Oản ngồi lặng trong xe hồi lâu. Đến khi Thạch Trúc thấy khác thường, khẽ gõ vào xe, nàng mới mệt mỏi nói: “Hồi phủ.”

 

Thạch Trúc cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng không nhận ra Thích Đồng Chu, chỉ quay đầu ngựa trở về Hầu phủ. Trong xe, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, trong đầu Bùi Oản chỉ còn lại một câu hỏi: Tiêu Thịch rốt cuộc muốn gì?

 



 

Nguyên thị phát hiện Bùi Oản vốn luôn trấn tĩnh nay lại càng lo âu hơn cả mình. Không chỉ liên tiếp ba ngày gửi thư cho Bùi Diễm, nàng còn bắt đầu kiểm kê gia sản Hầu phủ, thậm chí sai người về quê cũ Lĩnh Nam mua sắm nhà cửa ruộng đất.

 

Nguyên thị thấy vậy cũng sinh lòng bất an: “Oản Oản, con đang làm gì vậy? Chẳng lẽ vụ án của phụ thân con có tin tức bất lợi?”

 

Bùi Oản không thể nói rõ, chỉ đành giả vờ sầu khổ: “Không phải, chỉ là sau sự việc này Hầu phủ đã tổn thương nguyên khí. Con nghĩ phụ thân ít nhất cũng sẽ bị định tội lơ là chức trách, đến lúc đó khó tránh phải từ quan. Nếu đã vậy, chi bằng cởi giáp hồi hương. Phụ thân nửa đời chinh chiến, nay còn phải chịu khổ như thế, con thật không đành lòng. Mẫu thân thấy sao?”

 

Nguyên thị cũng bùi ngùi: “Đúng là như vậy. Chỉ là… dòng dõi phụ thân con bao đời nắm giữ Trường Ninh quân, ông ấy luôn lo cho bách tính biên cương. Nếu bảo ông rời quân ngũ, e là không dễ.”

 

Bùi Oản không kìm được mà nói: “Nhưng tình hình hiện giờ đã không còn do phụ thân quyết định. Trong quân không có phụ thân, rồi cũng sẽ có người khác tiếp quản. Không có gì quan trọng hơn việc một nhà chúng ta được bình an bên nhau.”

 

Nguyên thị khẽ thở dài. Nghĩ đến Bùi Kính Nguyên trung trực nửa đời mà rơi vào cảnh này, bà cũng không khỏi nản lòng, chỉ cảm thấy thà buông bỏ tất cả, trở về Lĩnh Nam sống an nhàn còn hơn.

 

Hai người trầm mặc một hồi, Nguyên thị lại nói: “Hôm đó con ra ngoài tìm Hàm Chương mà không gặp, lúc trở về sắc mặt đã không tốt. Giờ ca ca con không có ở phủ, có việc gì con nên bàn bạc với Hàm Chương mới phải.”

 

Sắc mặt Bùi Oản khẽ biến, rồi mới nói: “Những việc này chỉ là chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, cũng không cần làm phiền Tam thúc. Tam thúc đã vì chúng ta mà tận tâm quá nhiều, đâu thể chuyện gì cũng khiến hắn phải lo lắng.”

 

Nguyên thị suy nghĩ một hồi rồi cũng gật đầu. Bùi Oản lại nói: “Nhưng có một việc thật sự cần Tam thúc giúp. Con đã sai người đưa thư, chắc trong hai ngày tới hắn sẽ đến phủ.”

 

Nguyên thị hỏi: “Việc gì?”

 

Bùi Oản đáp: “Con muốn gặp phụ thân thêm một lần nữa.”

 

Lời tác giả: Chúc mừng năm mới, mong mọi người đều mạnh khỏe!