Sau Khi Xung Hỉ Nhầm Giường, Ta Vớ Được Lang Quân Như Ý

Chương 3



Đêm hôm ra ngoài, ta chỉ mặc một chiếc áo đơn, gió thổi một cái liền ngã bệnh, sốt hầm hập cả ngày. Vừa khéo, người mặc đồ đen bên cạnh Tam gia mang gạo mì đến.

Ca ca cảm kích khôn cùng, vô tình nhắc một câu: “Kiều muội bị nhiễm lạnh nặng, lại ăn uống không trôi, ngày nào cũng ngủ li bì.”

Tối hôm sau, Tam gia đến.

Ca ca và tẩu tẩu có chút hoảng hốt, định sang nhà hàng xóm mượn bát trà thô để tiếp đãi, nhưng bị Tam gia ngăn lại.

Khói trong phòng quá nồng, hắn xua xua tay, ho một hồi lâu. Dưới ánh nến, ta thấy hắn dường như gầy đi rất nhiều, sắc mặt vẫn trắng bệch, đôi mắt bị khói hun đến đỏ hoe.

Những ngón tay lạnh lẽo ấy đặt trên cổ tay ta rất lâu, ta liếc nhìn một cái, vừa vặn chạm vào mắt hắn.

“Nha đầu, đúng là phúc tinh!”

Trong mắt Tam gia đột nhiên lóe lên một tia hy vọng. Ta m.a.n.g t.h.a.i rồi.

5

Khóe mắt Tam gia cười đến nỗi hằn cả nếp nhăn. Hắn lệnh cho người bên cạnh nhanh ch.óng lấy t.h.u.ố.c đến, bắt ca ca ta sắc ngay lập tức. Lại để lại hai bao bạc vụn lớn cho ca ca, nói hôm sau sẽ có người đưa thêm tiền đến. Lúc sắp đi thấy ta mặc phong phanh, thậm chí còn đưa cả chiếc áo choàng lông cáo của hắn cho ta.

Ngày hôm sau, khi ta tỉnh lại liền thấy trong phòng có thêm rất nhiều đồ đạc.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Tẩu tẩu đang lót chăn bông mới cho tiểu điệt t.ử, thấy ta tỉnh dậy liền vội vàng đưa tới hai chiếc áo bông mới may.

“Kiều muội xem, đây là vải lụa đấy, cả đời ta cũng chưa được mặc bao giờ. Đều là người của Tam gia đưa tới đấy.”

Quan trọng hơn là, Tam gia còn đưa tới rất nhiều ngân cốt than.

“Nghe nói hoàng thân quốc thích cũng chỉ dùng loại này thôi.”

Tẩu tẩu cũng vui mừng, trong phòng rốt cuộc không còn cảnh khói tỏa mù mịt nữa.

“Nếu Kiều muội sinh được nhi t.ử, nói không chừng sẽ được đón về, chúng ta cũng được thơm lây.”

Nghe thấy lời này, mặt ca ca đột nhiên trầm xuống.

“Không hẳn đâu. Đến lúc đó e là chỉ đón đứa nhỏ về thôi.”

“Làm gì có chuyện như vậy? Ít nhất cũng phải cho làm di nương chứ?”

Ca ca nhìn tẩu tẩu rồi nhỏ giọng nói: “Nghe nói Tam gia cũng là do nha hoàn trong phủ sinh ra đấy. Đợi đứa bé vừa chào đời, lão thái thái liền đ.á.n.h đuổi nha hoàn đó đi, sau đó nghe nói bị… hành hạ đến chế-t.”

Ta hình như nghe hiểu được đôi chút, miếng bánh trong miệng đột nhiên chẳng còn thơm nữa.

“Huống hồ, Kiều muội vốn dĩ là để làm thông phòng cho Trương lão gia, lại còn gây họa, riêng cửa của lão thái thái thôi là đã không qua nổi rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tẩu tẩu bĩu môi, nắm c.h.ặ.t số bạc mới nhận được trong tay: “Vậy thì chúng ta phải tiết kiệm mà tiêu thôi.”

Từ đó về sau, cứ cách vài ngày, Tam gia lại tranh thủ lúc đêm tối đến thăm ta.

Hiện giờ than củi đã đủ dùng, ca ca và tẩu tẩu liền dọn sang phòng bên cạnh, nhường không gian riêng cho ta và Tam gia.

Trương gia kinh doanh d.ư.ợ.c liệu. Tam gia lại tinh thông y thuật, mỗi lần đến đều phải bắt mạch trước. Sau khi biết ta vì đ.â.m đầu vào tường mới ngốc, hắn mang theo vài cây kim dài châm lên đầu ta, nói là để giúp ta tan má-u bầm trong não.

Tẩu tẩu luôn dặn ta phải nói chuyện nhiều với Tam gia, ta liền không nhịn được hỏi hắn: “Đứa bé sinh ra rồi, ngươi sẽ không cần ta nữa, hoặc là giế-t ta sao?”

Thân hình Tam gia hơi khựng lại, sắc mặt cũng trầm xuống: “Nghe ai nói thế?”

Ta mím môi, nhìn hắn chằm chằm: “Đừng giế-t ta nhé, ta dễ nuôi lắm, mỗi bữa một chiếc bánh vừng là được rồi.”

Nghe ta nói vậy, hắn vậy mà hiếm hoi mỉm cười, b.úng mạnh vào đầu ta một cái.

“Nhị ca khôn khéo, hắn ta đang điều tra chuyện chén trà đó. Sau khi nha hoàn bên cạnh hắn ta khai ra chén trà đó từ tay nàng thì đã bị đ.á.n.h chế-t rồi, nếu để bọn họ biết nàng còn sống, nàng sẽ không có đường sống đâu.”

“Hơn nữa, Đại ca và Nhị ca đều là do lão phu nhân sinh ra, trước nay luôn đối nghịch với ta. Cái chân này của ta chính là nhờ ơn bọn họ, giờ đây bọn họ tuyệt đối sẽ không để ta có con nối dõi.”

“Đã nghe hiểu chưa? Trốn được ngày nào, nàng bình an ngày đó.”

Ta ôm lò sưởi Tam gia đưa cho mà suy nghĩ rất lâu.

Một lúc sau, hắn lại xoa nhẹ bụng ta: “Thế đạo này lòng người hiểm ác, chắc nàng không hiểu nổi đâu. Không hiểu có khi lại tốt hơn.”

6

Lúc sáu tháng, trời đã rất ấm áp rồi. Bụng ta tròn lẳn, giống như úp một chiếc nồi nhỏ.

Tẩu tẩu luôn thích khoe khoang những bộ quần áo mùa hè mới may ở đầu phố. Vương thẩm hàng xóm hay chuyện vốn không ưa tẩu tẩu. Luôn cảm thấy nhà bọn ta dạo này sống quá sung túc, liền lén lút qua xem, thế là thấy cái bụng lớn của ta. Từ đó, tin tức ta chưa chế-t lại còn m.a.n.g t.h.a.i lan truyền khắp nơi.

Vương thẩm đi rêu rao khắp nơi, nói ta hoặc là m.a.n.g t.h.a.i quỷ, hoặc là tư thông với nam nhân. Cuối cùng, Trương gia cũng biết chuyện, Tam gia đích thân đến đón ta.

Lúc về phủ, ta và Tam gia ngồi cùng một kiệu, ta mới thấy trên đầu Tam gia đầy mồ hôi. Ta liền lấy khăn tay cẩn thận lau giúp hắn.

“Sợ không? Lão phu nhân bảo ta đến đón nàng.”

“Không sợ, Tam gia sẽ bảo vệ ta.”

Tam gia lại gõ trán ta một cái: “Cũng không ngốc lắm. Lát nữa gặp lão phu nhân thì dập đầu một cái, đừng có nói gì đấy.”

“Vâng.”

Trong đại đường. Lão phu nhân đã nhiều tuổi, nếp nhăn chảy xệ cả mặt, từ lúc ta bước vào phòng, đôi mắt bà ta đã trợn ngược lên nhìn chằm chằm vào ta.