Sau Khi Xung Hỉ Nhầm Giường, Ta Vớ Được Lang Quân Như Ý

Chương 4



Ý của bà ta là, đứa trẻ này đến không sạch sẽ, không được giữ lại, sẽ làm Trương gia nhục nhã.

Tam gia chỉ thản nhiên nói một câu: “Đây là con của ta.”

“Ngoài phố đều nói nữ nhân này ở nhà tư thông với nam nhân, làm sao chứng minh là của ngươi?”

“Lời đồn thổi của đám dân đen sao có thể tin được? Thời gian qua, Kiều muội đều do ta đích thân chăm sóc, đứa bé tất nhiên là của ta.”

“Dù là thế, phụ thân ngươi vẫn còn trong hiếu kỳ, làm ra chuyện này là trái với tổ huấn.”

“Tính ra, ta và Kiều muội viên phòng sớm hơn lúc phụ thân qua đời, không hề vượt quá khuôn phép.”

Nhị gia ngồi một bên vân vê cặp hạt óc ch.ó nửa ngày, xoa xoa cằm, cũng lạnh lùng lên tiếng: “Cái chế-t của phụ thân, cái chế-t của Đại ca, đều không thoát khỏi can hệ với nha đầu này, xử lý sớm đi cho thỏa đáng.”

Ta tuy nghe không hiểu lắm, nhưng cũng biết đám người này đều không thích mình, liền đưa tay kéo kéo ống tay áo Tam gia, nhìn hắn khẩn thiết.

Tam gia vỗ vỗ tay ta, chống xe lăn quỳ xuống đất, cung kính dập đầu với lão phu nhân.

“Các vị trưởng bối, các vị đồng tộc, Trương gia nhiều năm không có con nối dõi, vừa hay đứa nhỏ này của ta đến thật đúng lúc. Suy đi tính lại, chắc chắn là do lão phu nhân hàng ngày niệm Phật mới khiến Trương gia cuối cùng cũng có được một má-u, thật chẳng dễ dàng gì.”

“Ta cũng coi như là không hổ thẹn với tổ tiên.”

Lời này vừa thốt ra, cả sảnh đường im phăng phắc, các vị tông thân nhìn nhau, xì xào bàn tán.

“Quả thực là vậy, việc kéo dài huyết mạch Trương gia là quan trọng nhất.”

Lão phu nhân lần tràng hạt trong tay, cổ họng dường như mắc đờm đặc: “Được, đứa bé này đúng là trưởng tôn của Trương gia. Giữ lại trước, còn nàng ta…”

“Công tội bù trừ, cầu lão phu nhân khai ân.”

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Tam gia lại dập đầu lần nữa.

Lão phu nhân phẩy phẩy tay, không muốn nói thêm nữa.

7

Từ ngày đó trở đi, ngày nào Tam gia cũng lo lắng, việc ăn ở của ta đều ở cùng với hắn.

Nhị gia và lão phu nhân đưa tới không ít đồ bổ. Ta phấn khởi định nếm thử một miếng, nhưng bị Tam gia giữ c.h.ặ.t t.a.y lại.

“Sao thế? Đều là những thứ ta chưa thấy bao giờ, muốn nếm thử xem sao.”

“Kiều muội, nhớ kỹ, thứ chưa thấy bao giờ không hẳn đều là đồ tốt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tam gia cảm ơn Nhị gia và lão phu nhân, rồi sai người đem đống đồ đó cất vào kho.

Còn về việc ăn uống, hắn cũng tuyệt đối không để ta thiệt thòi, hậu viện dựng một căn bếp nhỏ, hắn đích thân giám sát người làm. Có điều khi thực sự ăn thì hắn lại không cho ta ăn quá nhiều, nói là vì tốt cho ta.

Lúc tẩu tẩu đến thăm ta, nhìn thấy đống đồ không dùng đến đó, mắt liền sáng rực lên, nàng ta nói toàn là những thứ bổ dưỡng hiếm có, nếu không cần thì nàng ta sẽ mang về. Ta thấy cũng ổn, ít nhất là không lãng phí.

Ai ngờ đống đồ đó tẩu tẩu chưa kịp ăn thì lại bị Vương thẩm hàng xóm lấy trộm mất. Nghe nói cả nhà Vương thẩm bị ngộ độc không nhẹ, cuối cùng vẫn là Tam gia bốc t.h.u.ố.c cứu cả nhà bọn họ một mạng. Chỉ là Vương thẩm từ đó để lại di chứng méo mồm lệch mắt

 Buổi tối, Tam gia thích đặt tay lên bụng ta cách một lớp vải, thỉnh thoảng đứa nhỏ đạp hắn một cái, hắn liền vui mừng khôn xiết.

Ngoài việc đích thân chăm sóc ta, hắn cũng sẽ ở trong phòng nghiên cứu d.ư.ợ.c liệu. Mỗi lần làm đều đóng c.h.ặ.t cửa sổ. Hắn còn bảo ta tránh xa ra, không cho ta ngửi.

Ban đêm, người mặc đồ đen lại đến, mang theo một hộp t.h.u.ố.c. Tam gia lấy t.h.u.ố.c mình tự làm ra, đặt cùng với chỗ t.h.u.ố.c người mặc đồ đen mang tới, tỉ mỉ quan sát hồi lâu.

Ta đứng từ xa nhìn qua: “Trông thì y hệt nhau, nhưng mùi thì khác.”

Người mặc đồ đen cảnh giác nhìn sang, Tam gia thì có chút ngạc nhiên: “Kiều muội thử nói xem khác chỗ nào?”

“Thuốc của gia có mùi tanh.”

“Ít ai có thể ngửi ra được, nói ra ngoài là cẩn thận mất đầu đấy.”

Ta vội vàng ngậm miệng lại. Sau này ta mới biết, chỗ t.h.u.ố.c bị tráo đó là để đưa cho Nhị gia.

8

Nghe nói mỗi ngày Nhị gia đều uống không ít canh t.h.u.ố.c. Một vị phu nhân, ba vị tiểu thiếp, cũng đều hàng ngày uống theo. Ngặt nỗi chẳng có cái bụng nào đậu được trứng cả.

Hắn ta cũng chẳng màng tang chế hay vượt khuôn phép gì, chỉ muốn có một đứa con.

Mà những cây kim Tam gia châm trên đầu ta đã ngày càng nhiều hơn. Đêm xuống ta thường mơ thấy những chuyện cũ, mỗi lần giật mình tỉnh dậy đều vã mồ hôi lạnh.

Tam gia ngày ngày canh giữ, càng lúc càng ngủ không ngon, người cũng tiều tụy đi nhiều.

Hiệu t.h.u.ố.c thỉnh thoảng cần Tam gia qua đó, hắn cũng không yên tâm mà kéo ta đi cùng.

Một kẻ tàn phế dẫn theo một bà bầu, đi đứng tất nhiên sẽ chậm hơn một chút. Người trên phố thấy cảnh này đều truyền tai nhau rằng, tuy ta chỉ là một nha đầu hầu giường, nhưng được Tam gia sủng ái vô cùng.

Tháng tám năm đó, trước cửa Trương phủ xuất hiện một nam nhân. Khi nhìn thấy gương mặt đó, ta lập tức cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung. Ký ức bị phong tỏa bấy lâu phút chốc ùa về hết sạch.

Chính là cái thứ đáng băm vằn đó. Lén lấy tiền của ta đi thi, vậy mà cũng đỗ rồi, giờ đây trực tiếp nhậm chức thay lão Huyện lệnh.

“Trương gia đang tính toán cái gì ta là người rõ nhất. Kiều muội từng có hôn ước với ta, đứa bé thuộc về các người, còn người thuộc về ta.”