Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm

Chương 10



 

 

Trần Mỹ Hà nói: "Chúng ta bây giờ cũng chỉ thế này thôi, chẳng phải đều trông cậy cả vào con cái thành đạt sao."

Trương Tuệ phụ họa: "Cũng đúng, thời buổi bây giờ mỗi nhà chỉ đẻ một đứa, không thể nuôi dạy xuề xòa như ngày xưa được. Gia Ngư nhà cô nhìn đã thấy thông minh lanh lợi, sau này kiểu gì cũng có tiền đồ. Đến lúc đó cô và Hoàng Quốc Đống cứ tha hồ mà ngồi mát ăn bát vàng."

Lời này Trần Mỹ Hà dù có nghe bao nhiêu lần vẫn thấy sướng râm ran. Tâm trạng bực bội do chủ nhiệm Ngô phá hỏng ban nãy cũng bay biến sạch.

Buổi trưa tan ca về nhà, Trần Mỹ Hà liền sang nhà Lý Nhị Câu.

Vợ Lý Nhị Câu tên là Trần Lan, trạc ngoài ba mươi tuổi. Nhà Trần Lan trước kia từng làm bí thư đại đội trong thôn, bản thân chị ấy cũng học hết cấp hai. Sau khi gả cho thanh niên trí thức Lý Nhị Câu thì theo chồng lên thành phố sinh sống.

Hồi hai người mới cưới, ở nông thôn vẫn chưa thực hiện chính sách kế hoạch hóa gia đình nên chị đẻ được hai đứa con. Bây giờ đứa lớn cũng đã lên cấp hai rồi. Mấy đứa choai choai đương tuổi ăn tuổi lớn nuôi tốn vô cùng, trong khi đó tình hình làm ăn của xưởng lại chẳng bằng ngày xưa, áp lực đè lên vai vợ chồng Trần Lan và Lý Nhị Câu là rất lớn.

Lúc Trần Mỹ Hà qua, Trần Lan cũng đang ở nhà. Trần Lan làm việc ở xưởng thực phẩm gần đây, chuyên phụ trách khâu đóng gói. Mấy năm nay các xưởng tư nhân mọc lên như nấm, xưởng thực phẩm chỗ chị làm vì không cải tiến mẫu mã bao bì và chủng loại nên làm ăn ngày càng bết bát. Ngày nào chị cũng được cho về sớm, đổi lại tiền lương cũng bị cắt giảm đi rất nhiều.

"Mỹ Hà, sao lại qua đây thế?" Trần Lan cười đi ra từ căn bếp tự cất tạm bợ của nhà mình.

Trần Mỹ Hà tủm tỉm: "Chị dâu, em nghe nói tay nghề rang đồ khô của chị đỉnh lắm."

Trần Lan cười: "Chắc lại là anh Nhị Câu nhà em kể chứ gì. Trước kia trên trấn có mở xưởng rang đồ khô, chị từng làm trong đó. Bác thợ cả ở đấy là tay nghề lão làng. Nhờ quan hệ của bố chị nên chị cũng học lỏm được chút ngón nghề thực sự."

Trần Mỹ Hà cười híp mắt: "Em đã bảo mà, thảo nào đợt trước ăn đồ chị rang thấy chuẩn vị thế. Chị dâu à, em muốn nhờ chị giúp em làm một ít đồ rang. Con bé Ngư Ngư nhà em dạo này cứ nằng nặc đòi học theo ba nó đi bày sạp kiếm tiền. Em bó tay với nó rồi, đành tính rang một ít để qua mặt nó thôi."

Trần Lan thầm cảm thán Trần Mỹ Hà đúng là quá chiều con, đến mấy cái yêu cầu vớ vẩn này cũng răm rắp đáp ứng, đổi lại là chị thì sức mấy mà kiên nhẫn nổi. Nhưng ngoài miệng chị vẫn khen: "Gia Ngư nhà em bé tí đã biết tính chuyện làm ăn rồi, đúng là đứa trẻ thông minh. Thảo nào hai đứa Quý Sinh với Phúc Sinh nhà chị cứ nhắc suốt là con bé thông minh lắm."

Trần Mỹ Hà khiêm tốn xua tay: "Toàn là trẻ con bày trò nghịch ngợm thôi chị ơi. Em cũng hết cách, chị dâu không biết đâu, nó mà bĩu môi một cái là ruột gan em mềm nhũn ra rồi."

"Chứ còn gì nữa, đứa bé như nhà em chị nhìn còn phát thèm. Được rồi, chiều nay chị cũng vừa hay về sớm, để lát chị qua nhà làm giúp em. Đồ đạc chuẩn bị đủ cả chưa?"

Thư Sách

Trần Mỹ Hà vội đáp: "Chiều nay em được nghỉ, lát em sẽ ra chợ mua luôn."

Nghe vậy, Trần Lan chép miệng thở dài: "Xưởng nhà em làm ăn cũng đi xuống rồi hả."

Nhắc đến chuyện này, giọng Trần Mỹ Hà cũng chùng xuống: "Còn gì nữa đâu chị? Em còn chẳng biết mình bám trụ được đến bao giờ."

Trần Lan đồng cảm: "Haizz, nhà mình cũng đành làm ngày nào hay ngày nấy thôi. Xưởng nhà chị tháng này còn bảo không phát được lương, tính lấy hàng thay tiền để gạt nợ cơ. Em bảo lấy mớ đồ ăn vặt đó về thì ăn làm sao cho hết, có ai qua bữa bằng mấy món ăn vặt đó được đâu."

Trần Mỹ Hà sửng sốt: "Đến mức ấy rồi cơ à?" Nhớ lại ân tình nhà họ Lý từng cưu mang giúp đỡ mình, bà vội nói tiếp: "Chị dâu, bé Ngư Ngư nhà em cũng hảo ngọt, đến lúc đó nhà chị ăn không hết thì nhượng lại cho em một ít, nhà em thầu hết cho."

"Thế thì tốt quá." Trần Lan cũng chẳng khách sáo, hoàn cảnh nhà chị bây giờ làm gì cho phép mình vung tay hào phóng. Hơn nữa hàng xóm láng giềng đông thế này, cho nhà này mà không cho nhà khác thì dễ sinh mếch lòng, phiền phức.

Buổi trưa Hoàng Quốc Đống về ăn cơm, Trần Mỹ Hà bèn thuật lại hoàn cảnh nhà Trần Lan cho ông ta nghe: "Cái sạp của ông dẫu sao cũng chuyên bán đồ ăn vặt, ông xem có giúp người ta bán đi một ít được không."

Hoàng Quốc Đống gạt phắt: "Mấy xưởng thực phẩm mới mở bây giờ người ta làm bao bì đẹp mắt, mùi vị chủng loại lại phong phú. Ba cái đồ sản xuất từ cái xưởng già cỗi nhà bà ấy, tôi bán thế quái nào được. Bà bớt quản chuyện bao đồng đi, lo chuyện nhà mình trước đã."

Hoàng Quốc Đống hoàn toàn không muốn dây dưa vào mấy chuyện rắc rối này.

Trần Mỹ Hà bất lực thở dài, năng lực của mình có hạn, dù có muốn giúp cũng lực bất tòng tâm.

Gia Ngư thì lại có suy nghĩ khác, trên đời này làm gì có món đồ nào là không bán được cơ chứ.

Lão Hoàng buôn bán ngay cổng trường tiểu học thực nghiệm, độ cạnh tranh cao, tự nhiên phải chọn hàng tuyển. Nhưng ngoài kia thiếu gì nơi căn bản chẳng có chút cạnh tranh nào. Ví dụ như khu vực nông thôn, thời điểm này ở nông thôn có mấy ai mở tiệm buôn bán đâu, mấy loại đồ ăn vặt của thành thị này mang về quê bán chắc chắn thuộc hàng "quốc bảo" khan hiếm.

Người nông dân xót tiền không nỡ mua, nhưng mấy năm nay họ có một thứ không bao giờ thiếu, đó chính là lương thực. Mà lương thực muốn quy ra tiền mặt lại cực kỳ dễ, trạm lương thực nhà nước luôn thu mua, hoặc đem bán lại cho người thành phố cũng rất tiện. Dù sao người ta có thể nhịn ăn vặt, chứ làm sao nhịn cơm được. Việc này trước đây Gia Ngư từng chứng kiến nhan nhản rồi, biết bao nhiêu người chở hàng hóa về nông thôn, ngoài thu tiền mặt ra thì hình thức dùng hàng đổi lấy lương thực cũng cực kỳ phổ biến.

Gia Ngư không nhịn được thầm cảm thán, nếu đổi lại là cô, cô lập tức đến xưởng thực phẩm nhập hàng giá bèo, rồi thuê xe chở về quê đổi lấy lương thực, sau đó kéo mớ lương thực đó ra trạm thu mua đổi thành tiền mặt. Dòng tiền xoay vòng như thế chẳng phải là hái ra tiền sao?

Haizz...

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, kiếp này mình là người đã "chốt đơn" làm phú nhị đại cơ mà, mấy việc tay chân nhọc nhằn thế này tất nhiên phải để người khác làm rồi.

Cô đảo đôi mắt đen láy nhìn quanh, ánh mắt tinh ranh dừng lại ở Trần Mỹ Hà. Xem ra cô phải nhanh ch.óng bồi dưỡng mẹ mình lên mới được.

 

Đầu giờ chiều, Trần Lan đã sang giúp Trần Mỹ Hà làm đồ khô.

Khối lượng không nhiều, chủng loại cũng vô cùng cơ bản, chỉ gồm hạt dưa, đậu ngự và đậu phộng.

Nhìn thấy mấy lá bạc hà, Trần Lan hỏi: "Mua cả bạc hà nữa à?"

Trần Mỹ Hà đáp: "Bé Ngư bảo kẹo bạc hà ăn ngon, nên nhất định đòi phải làm hạt dưa vị bạc hà cơ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trần Lan cầm lá bạc hà lên ngửi ngửi: "Kể cũng phải, thời tiết oi bức thế này mà ăn vị bạc hà sẽ làm dịu đi cái tính nóng tẩm ướp của đồ khô. Đúng là trẻ con sành ăn."

Chị quay sang cười với Gia Ngư: "Gia Ngư này, hôm nay thím sẽ trổ tài cho cháu xem, cháu đừng chê tay nghề thím kém nhé."

Gia Ngư lập tức dẻo miệng: "Thím làm cái gì cũng ngon nhất ạ."

Trần Lan phì cười xoa đầu cô bé: "Nhìn cái miệng ngọt xớt này xem, đáng yêu không cơ chứ. Thế thì thím càng không thể để cháu khen phí lời được."

Nói xong, chị xắn tay áo bắt tay vào việc.

Có Trần Mỹ Hà phụ giúp một tay, cộng thêm đồ đạc cũng ít nên công đoạn chẳng tốn mấy sức lực. Chưa đầy hai tiếng đồng hồ, mẻ đồ khô đã hoàn thành mĩ mãn.

Xong xuôi mọi việc, Trần Mỹ Hà mang dưa hấu ướp lạnh ra bổ, kéo Trần Lan lại ngồi buôn dưa lê. Chủ đề vẫn lặp lại quanh tình hình làm ăn sa sút ở xưởng.

Gia Ngư ngồi một bên, vừa nhóp nhép ăn thử hạt dưa vừa dỏng tai nghe hai người lớn trò chuyện. Mùi vị quả nhiên cực kỳ chuẩn, chẳng kém cạnh hàng quán bán ngoài tiệm là bao.

Thím Lan có tay nghề đỉnh cao thế này, còn lo gì chuyện c.h.ế.t đói?

Gia Ngư chợt nhận ra, thực chất ở cái thời đại này có vô số người vừa tài giỏi lại vô cùng chịu thương chịu khó, chỉ là họ chưa bắt nhịp kịp và bị thời thế trói buộc mà thôi.

Ăn thử xong xuôi, Gia Ngư lấy một cái ống trúc nhỏ ra đong đếm lường thử xem một cân có thể chia ra làm bao nhiêu phần. Sau đó, cô bé lẩm nhẩm tính toán chi phí. Một cân hạt dưa có thể đong được mười lăm ống trúc nhỏ. Hạt dưa sống mua vào giá bốn hào một cân, cộng thêm các khoản phụ phí lặt vặt như gia vị, than củi, Gia Ngư nhẩm tính giá vốn rơi vào khoảng năm hào. Suy cho cùng thì có một số vật liệu đun nấu có thể dùng đi dùng lại được.

Nếu là tự mình đứng ra kinh doanh, thì tiền lời kiếm được chính là thù lao nhân công của mình, chẳng cần phải hạch toán chi phí nhân công vào giá thành nữa.

Vốn năm hào một cân, trong khi hợp tác xã đang bán một ống trúc nhỏ hạt dưa với giá một hào. Gia Ngư tính toán để cạnh tranh giành khách chớp nhoáng, cô bán tám xu một ống là quá đẹp.

Chốt xong giá cả, Gia Ngư lạch bạch chạy tới trước mặt Trần Mỹ Hà: "Mẹ ơi, con ra ngoài buôn bán kiếm tiền đây."

Trần Mỹ Hà đang buôn dưa lê hăng say, nghe vậy liền dỗ: "Để lát nữa mẹ đi cùng con."

Gia Ngư lắc đầu quầy quậy: "Con rủ chị Hiểu Lan đi cùng cơ."

Khu vực quanh đây đều là nhà hàng xóm láng giềng thân thuộc, bọn trẻ cũng hay chơi cùng nhau dưới sân nên Trần Mỹ Hà không mấy lo lắng: "Vậy không được đi xa đâu nhé, chỉ được mượn sân quanh khu tập thể thôi đấy."

Gia Ngư vội vàng gật đầu lia lịa.

Trần Mỹ Hà lấy chiếc túi vải nhỏ đeo chéo bốc vào đó nửa cân hạt dưa cho con gái: "Mang ra chia cho các bạn cùng ăn nhé." Bà hoàn toàn không kỳ vọng con gái bé bỏng này vác tiền về nhà. Dù sao cứ ra ngoài chơi cùng đám trẻ con là được. Bà còn cẩn thận dặn dò: "Cắn xong nhớ phải nhổ vỏ hạt dưa ra, tuyệt đối không được nhét cả vào miệng đâu đấy."

Dù vậy bà khá yên tâm về Gia Ngư, vì từ bé con bé đã cực kỳ cẩn thận chuyện ăn uống. Gia Ngư lại ngoan ngoãn gật đầu, cố gắng tạo dựng lòng tin tuyệt đối để mẹ yên tâm.

Dặn dò đâu vào đấy, Trần Mỹ Hà tiễn con ra cửa. Nhìn bóng lưng nhỏ xíu của Gia Ngư đeo chiếc túi chạy tót sang nhà Ngưu Hiểu Lan, đợi đến khi con khuất sau cánh cửa và vẳng lại tiếng trẻ con ríu rít, bà mới yên tâm quay lại tiếp tục câu chuyện.

Trần Lan bật cười trêu: "Em cẩn thận quá rồi đấy, hồi bọn trẻ con nhà chị bằng tuổi này là chị vứt mặc cho chúng nó tự chơi rồi. Đứa lớn trông đứa bé, chớp mắt cái là lớn tồng ngồng cả lũ."

Trần Mỹ Hà cười hiền: "Con bé này từ lúc lọt lòng em đã tự tay chăm bẵm, rời mắt một chút là em thấp thỏm không yên. Dẫu sao kiếp này em cũng chỉ có mỗi một mụn con gái này, để mắt đến con nhiều một chút cũng đâu có ảnh hưởng gì."

Trần Lan thở hắt ra: "Nuôi một đứa kể ra cũng nhàn, như nhà chị đẻ tận hai đứa, cứ đến tháng đóng tiền học tiền ăn là lại thấy áp lực đè nặng cả người."

 * * * Bên nhà họ Ngưu sát vách, Ngưu Hiểu Lan đang vẫy tay gọi Gia Ngư vào cùng xem tivi. Kênh truyền hình đang phát sóng bộ phim Tây Du Ký. Dù phim đã chiếu đi chiếu lại suốt mấy năm nay rồi, nhưng sức hút của nó vẫn không hề thuyên giảm, bọn trẻ con có xem bao nhiêu lần thì vẫn dán mắt vào màn hình không chán.

Gia Ngư thò tay vào túi bốc hạt dưa chia cho mỗi người một ít.

Ngưu Hiểu Binh nhảy cẫng lên hớn hở: "Gia Ngư, nhà em có hạt dưa mới rang hả, nãy anh vừa ngửi thấy mùi thơm lừng bay sang đây xong."

Vừa dán mắt xem tivi vừa được c.ắ.n hạt dưa rang mới, sướng râm ran!

Đám trẻ con trong nhà mỗi đứa đều được chia một nắm nhỏ. Chia xong xuôi, Gia Ngư lập tức ôm khư khư cái túi nhỏ chéo của mình, dứt khoát không chia thêm hạt nào nữa.

Ngưu Hiểu Binh phàn nàn: "Trong túi em còn đầy mà, Gia Ngư dạo này em ki bo thế."

Ngưu Hiểu Lan bực mình gõ cái bốp vào đầu cậu em trai: "Đồ tham lam, đồ của Ngư Ngư, em ấy thích cho thì cho, không cho thì thôi! Bà nội đã dạy rồi, tham thực cực thân."

Ngưu Hiểu Binh từ bé đã quen với việc bị chị gái "thiết quân luật". Dù hai đứa chỉ là chị em họ, nhưng vì lớn lên dưới sự nuôi nấng bảo bọc của ông bà nội nên thân thiết và hay chí ch.óe chẳng khác gì ruột thịt. Bị gõ đau, cậu nhóc chỉ biết xoa xoa cái đầu mà chẳng dám ho he phản kháng.

Lúc này Gia Ngư mới thủng thẳng lên tiếng: "Chỗ này là để mang đi bán lấy tiền cơ."

Đứng trước bọn trẻ con vắt mũi chưa sạch, Gia Ngư cũng lười phải diễn kịch giấu giếm làm gì: "Nhà em vẫn còn, em tính mang đống này đi bán kiếm tiền, lát có tiền rồi tụi mình mua kem ăn nhé. Ăn kem bơ sữa ấy!"

Vừa nghe đến hai chữ "kem bơ sữa", đám nhóc tì lập tức bỏ quên luôn cả Tôn Ngộ Không trên tivi. Kem bơ sữa là một đẳng cấp hoàn toàn khác so với mấy que kem mút nước đá rẻ tiền. Ngặt nỗi giá nó quá chát, một hào rưỡi một que cơ. Chẳng bù cho kem đá, năm xu là có thể quất ngay một que giải khát rồi.

Ngưu Hiểu Binh nuốt nước bọt cái ực, tròn mắt hỏi: "Gia Ngư, bán thế nào, ai thèm mua cơ chứ?"

Gia Ngư dõng dạc đưa ra thể lệ: "Mọi người chạy ra ngoài sân hỏi xem có ai muốn mua không. Ai bán được nhiều nhất thì được ưu tiên ăn kem bơ sữa trước."

Ngưu Hiểu Binh lập tức giơ tay xung phong: "Anh mua, anh tự bỏ tiền ra mua luôn có được không?"