Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm

Chương 13



 

 

Gia Ngư đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội mỉa mai Hoàng Quốc Đống: "Lão Hoàng xấu tính quá, không cho mẹ kiếm tiền!"

Hoàng Quốc Đống nghẹn họng: "Mày là con nít ranh thì... thì biết cái gì?" Suýt chút nữa thì ông ta buột miệng c.h.ử.i thề "đồ sói mắt trắng".

Trần Mỹ Hà lập tức xù lông bảo vệ con gái: "Ngư Ngư nó còn hiểu chuyện hơn ông đấy! Ít ra nó còn biết ủng hộ tôi, còn ông thì chỉ giỏi dội gáo nước lạnh."

Hoàng Quốc Đống chột dạ: "Tôi đâu có dội gáo nước lạnh, chỉ là không yên tâm về bà thôi. Thôi được rồi, tôi không quản nữa, rốt cuộc việc làm ăn của bà thế nào? Kiếm được bao nhiêu?"

Trần Mỹ Hà hừ mũi một cái: "Một tháng tôi chắc cũng chia được cỡ 150 tệ, chẳng thấm vào đâu so với ông, nhưng tôi chắc chắn sẽ tiếp tục làm."

Nghe con số này, Hoàng Quốc Đống lập tức thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng rơi bịch xuống đất. May quá, không có biến số gì lớn. Kiếm được ngần ấy tiền thì có khác gì làm không công đâu.

Ông ta cười giả lả: "Thế cũng khá rồi. Được, bà thích buôn bán thì cứ buôn bán. Tôi không cản nữa. Đỡ mất công sau này bà lại oán trách tôi xen vào chuyện của bà."

Trần Mỹ Hà lúc này mới nguôi giận: "Thế có phải hơn không." Rồi bà lại dịu giọng giải thích: "Tôi làm vậy cũng là vì cái nhà này thôi, kiếm thêm được đồng nào hay đồng ấy, san sẻ bớt gánh nặng cho ông."

Hoàng Quốc Đống gật gù cho có lệ, căn bản chẳng để lọt tai câu nào. Trong mắt ông ta, dăm ba đồng bạc cắc đó có nhét kẽ răng cũng chẳng bõ.

Gia Ngư ngồi một bên, đôi mắt đen láy nãy giờ vẫn dán c.h.ặ.t vào Hoàng Quốc Đống, đem toàn bộ những tia cảm xúc lóe lên trong mắt ông ta thu hết vào tầm mắt.

Cô cảm thấy lão Hoàng này đúng là hiện thân của chủ nghĩa gia trưởng độc hại, lại không muốn vợ mình kiếm được nhiều tiền. Lúc nghe nói thu nhập ít ỏi, ông ta lại tỏ ra nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Nghĩ mãi mà không thông, vợ con kiếm được tiền thì bản thân ông ta cũng được sống sung sướng hơn, cớ sao trong đầu lại toàn chứa ba cái suy nghĩ kỳ quặc gì vậy?

Haizz, thế mà người này lại là bố mình cơ đấy.

Sau khi ngửa bài xong, Trần Mỹ Hà lại càng hừng hực khí thế làm ăn.

Bà rỉ tai với Gia Ngư, bây giờ người trong khu đều biết chuyện bà và Trần Lan buôn bán ngoài chợ rồi, nếu giữa chừng mà đứt gánh, chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho mấy cái mỏ ác nghiệt trong xóm.

Gia Ngư nghe xong nghiêm túc gật đầu, ra sức cổ vũ mẹ.

Từ ngày Trần Lan bê hẳn chảo gang ra sạp, rồi Trần Mỹ Hà lại vác thêm cái máy khâu ra chợ, không khí ở sạp hàng bỗng nhộn nhịp hẳn lên.

Hương thơm hạt dưa rang nóng hổi bay nghi ngút níu chân người qua đường. Nhờ vậy mà doanh thu bán hạt dưa cũng tăng vọt.

Khách đông lên, người ta lại phát hiện ra ở đây có nhận may vá sửa chữa quần áo, thế là cái "tiệm may di động" của Trần Mỹ Hà cũng đắt khách như tôm tươi.

Quần áo may sẵn thời bây giờ giá cả phải chăng hơn trước, kiểu dáng lại hợp thời trang. Có điều mặc lên người luôn có chỗ này rộng, chỗ kia chật, đ.â.m ra người ta thường mang ra ngoài sửa lại cho vừa vặn.

Đối với tay thợ lành nghề như Trần Mỹ Hà, mấy chuyện cắt gấu bóp eo này dễ như trở bàn tay. Khách hàng trong lúc đứng chờ sửa đồ, lại tiện tay mua thêm túi hạt dưa nhâm nhi.

Gia Ngư ngồi ngoan ngoãn bên cạnh quan sát, nhận ra Mỹ Hà nữ sĩ khi được làm công việc chuyên môn mà mình thành thạo, thần thái toát lên vẻ tự tin và rạng rỡ hẳn, phong thái giao tiếp cũng tự nhiên, trôi chảy hơn rất nhiều.

Xem ra bước tiếp theo phải hướng mẹ rẽ hẳn sang mảng thời trang mới được.

Chỉ mới nửa buổi sáng, sau khi làm xong mấy mối sửa quần áo, cộng thêm tiền chia chác từ việc bán hạt dưa, Trần Mỹ Hà nhẩm tính sơ sơ cũng thấy mỗi tháng mình có thể kiếm được hơn hai trăm tệ. Cộng thêm tiền lương ở xưởng, tổng thu nhập hiện tại của bà còn cao hơn cả thời kỳ xưởng làm ăn khấm khá nhất.

Hơn nữa, nếu chỉ dựa dẫm vào tay nghề rang hạt của chị Lan để kiếm tiền thì bà vẫn thấy canh cánh trong lòng, dẫu sao đó cũng là chất xám của người ta. Nhưng bây giờ bà có thể đường đường chính chính kiếm tiền bằng chính tay nghề của mình, cảm giác ấy vững tâm hơn nhiều.

"Gia Ngư à, may mà có con đ.á.n.h thức mẹ đấy!" Trần Mỹ Hà vui sướng đến mức muốn hét lên.

Gia Ngư toét miệng cười: "Mẹ ơi, con muốn uống nước ngọt."

"Được, dọn hàng xong mẹ dắt con đi mua ngay. Chiều nay mẹ mua cho con đùi gà to luôn."

Việc buôn bán tuy khấm khá nhưng ngặt nỗi khoản khuân vác đồ đạc cũng đủ mệt đứt hơi. Quanh khu chợ có mấy nhà kho nhỏ chuyên cho tiểu thương thuê giữ hàng, đóng phí hàng tháng là xong. Nhưng ngặt nỗi cơ ngơi làm ăn mới nhen nhóm, Trần Mỹ Hà vẫn xót tiền, đành c.ắ.n răng chịu khó vất vả thêm một thời gian, đợi bao giờ doanh thu đi vào quỹ đạo rồi mới tính chuyện chung tiền với Trần Lan thuê kho.

Cũng may chiều nào tan ca Trần Lan cũng ghé qua phụ dọn hàng. Hai cậu con trai Lý Thu và Lý Đông nhà chị cũng xắn tay vào giúp một tay.

Biết chuyện cái "tiệm may" của Trần Mỹ Hà đông khách, Trần Lan cũng mừng lây: "Mỹ Hà này, ai mà ngờ việc buôn bán cũng không đến nỗi khó nhằn như mình tưởng em nhỉ. Chỉ cần vứt cái mặt mũi đi là kiểu gì cũng kiếm được tiền."

Trần Mỹ Hà cười đáp: "Vâng, em cũng không ngờ lại suôn sẻ thế. Ngày trước chị em mình nhát gan quá, từ giờ phải làm ăn lớn mới được." Nhớ lại những lần bị Hoàng Quốc Đống chê bai là đàn bà con gái kém hiểu biết, khi ấy bà chỉ biết cúi gầm mặt cam chịu. Nhưng từ giờ phút này trở đi, bà sẽ không cam phận nữa. Kém hiểu biết thì phải học, có học hỏi mở mang đầu óc thì mới mong kiếm được tiền chứ.

Trên đường về, đi ngang qua tiệm tạp hóa, hai chị em lại móc hầu bao mua nước ngọt cho bọn trẻ. Thấy Trần Mỹ Hà mua đùi gà cho Gia Ngư, Trần Lan cũng c.ắ.n răng mua một cái về xé đôi cho hai cậu con trai ở nhà nếm thử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ái chà, sắm cả đùi gà to cơ à. Khấm khá quá nhỉ."

Nhóm Trần Mỹ Hà vừa bước vào sân tập thể thì đụng ngay mặt Tưởng Đông Mai đang đi ngược chiều trở ra. Tưởng Đông Mai năm nay ba mươi sáu tuổi, ăn diện cực kỳ sành điệu. Tóc uốn xoăn tít cài cặp kính râm, người mặc áo sơ mi cộc tay hoa hòe hoa sói kết hợp quần jeans ống loe. Trông bộ dạng cô ta chẳng ăn nhập chút nào với cái khu tập thể xập xệ này.

Thư Sách

Nhưng thực chất cô ta cũng chẳng dư dả gì, làm nhân viên nhà ăn ở xưởng dệt, đồng lương ba cọc ba đồng. Ngặt nỗi chồng mất sớm, bản thân lại không con không cái nên làm được đồng nào cô ta đắp hết lên người. Trong mắt cư dân khu tập thể, cô ta chính là "dị nhân" chính hiệu.

Người trong xóm hay mang cô ta ra làm trò cười, còn cô ta thì cũng chẳng vừa, thường xuyên mỉa mai lại đám hàng xóm. Ví dụ như Trần Mỹ Hà từng bị cô ta xỉa xói là nhắm mắt vớ vẩn, chọn một gã đàn ông vừa xấu xí lại còn vô dụng làm chồng.

Trần Mỹ Hà vốn dĩ chẳng ưa gì loại người mỏ nhọn khó ở này, thế nên bà chỉ lạnh nhạt liếc Tưởng Đông Mai một cái rồi tiếp tục xách đồ đi vào nhà.

Tưởng Đông Mai hừ lạnh một tiếng, xách chiếc túi da nhỏ õng ẹo bước đi, lúc lướt qua Gia Ngư, cô ta còn tiện tay véo nhẹ vào cái má phúng phính của cô bé một cái.

Gia Ngư: "..."

Thực ra Gia Ngư không hề ghét Tưởng Đông Mai, thậm chí còn thấy cô ta sống khá phóng khoáng và vui vẻ.

Tâm trạng Trần Mỹ Hà không mảy may xao động trước sự đụng độ với Tưởng Đông Mai. Bởi lẽ hai người ra vào chạm mặt nhau như cơm bữa, vốn dĩ cũng chẳng buồn cất tiếng chào hỏi gì nhau.

Thế nhưng khi về đến nhà, nhìn thấy bản mặt của Hoàng Quốc Đống, lửa giận trong người bà lập tức bùng lên. Bà nhận ra hai hôm nay Hoàng Quốc Đống dọn sạp về nhà ngày một sớm hơn.

"Lão Hoàng, sao ông về sớm hơn cả tôi thế?" Bà bày sạp ngay chợ gần nhà, về sớm là lẽ đương nhiên. Còn lão Hoàng về sớm thế này là có biến.

Hoàng Quốc Đống ngả ngớn trên ghế húp trà đá: "Thì trường chưa khai giảng mà, đợi khai giảng đông khách rồi tôi về muộn sau."

Kỳ thực, từ khi nhen nhóm hy vọng mở cửa hàng trong trường, ngọn lửa nhiệt huyết với cái sạp bán lẻ ngoài cổng của Hoàng Quốc Đống đã nguội lạnh. Trước kia ông ta có thể c.ắ.n răng chịu khổ, nhưng giờ cứ nghĩ đến viễn cảnh được ngồi mát ăn bát vàng trong trường, kiếm bộn tiền, ông ta lại tự cho phép bản thân nghỉ xả hơi một chút. Dù sao bán lẻ cũng chẳng bõ bèn gì.

Nhưng Trần Mỹ Hà làm sao mà biết được những tính toán đó trong đầu ông ta, bà chỉ thấy cực kỳ bất mãn với sự lười biếng này. Đã "xuống biển" làm ăn rồi bà mới thấm thía: Cố ngồi canh sạp thêm một lúc, không chừng lại vớt vát thêm được một đơn hàng, mà đơn hàng thì chính là tiền đấy!

Bà tháo phăng chiếc tạp dề, sầm mặt cằn nhằn: "Nhà mình đang lúc cần tiền, ông đừng có bắt đầu giở thói lười biếng ra. Làm ăn buôn bán thì không được ngại khó ngại khổ, chịu thương chịu khó thì mới mong kiếm ra tiền."

Hoàng Quốc Đống nhíu mày khó chịu. Cảm giác này giống hệt kiếp trước, cứ hễ ông ta tự thưởng cho mình một chút thảnh thơi là y như rằng Trần Mỹ Hà lại lải nhải càu nhàu, cứ làm như ông ta thay lòng đổi dạ không bằng.

Ông ta gắt gỏng: "Tôi tự biết tính toán. Chuyện buôn bán của tôi bà hiểu cái gì mà xen vào."

Trần Mỹ Hà phản pháo ngay tắp lự: "Sao tôi lại không hiểu? Bản thân tôi cũng đang làm ăn buôn bán đây này."

Hoàng Quốc Đống: "..."

Gia Ngư vừa tu nước ngọt rột rột, vừa thích thú thưởng thức cảnh tượng lão Hoàng á khẩu. Cô cũng lấy làm khó hiểu, rốt cuộc lão Hoàng dạo này mắc chứng gì mà tự nhiên lại đổ đốn ra thế nhỉ?

Hoàng Quốc Đống bị vợ "chặn họng" đến nghẹn lời, bực tức trong bụng nhưng chẳng biết cãi lại thế nào. Ông ta thầm nguyền rủa: Đáng lẽ ra không nên để cho Trần Mỹ Hà xông pha thương trường!

Đang lúc cục tức còn chưa tan, Gia Ngư ngồi bên cạnh lại bồi thêm một câu chí mạng: "Lão Hoàng nấu cơm đi, mẹ đi làm về mệt rồi."

Trần Mỹ Hà hùa theo ngay: "Đúng đấy, hôm nay ông về sớm thì lo cơm nước đi. Tôi phải nghỉ một lát." Vừa nói bà vừa đ.ấ.m lưng thùm thụp. Ngồi còng lưng đạp máy khâu cả buổi quả thực rã rời, vừa nãy lại còn phải hì hục khuân vác đồ đạc nữa chứ.

Hoàng Quốc Đống ngứa mắt lắm nhưng chưa phất lên được, lại không muốn gây chuyện phiền phức nên đành hậm hực nuốt giận lủi vào bếp.

Đợi Hoàng Quốc Đống khuất bóng, Gia Ngư làm bộ não nề thở dài: "Mẹ ơi, lão Hoàng lười biếng không chịu kiếm tiền nữa, liệu con còn được học ở cái nhà trẻ xịn xò kia không?"

Trần Mỹ Hà đang đ.ấ.m lưng nghe thấy câu ấy thì khựng lại, xót xa nhìn con gái. Con bé còn nhỏ dại thế mà đã phải sống trong thấp thỏm lo âu, thật đáng thương làm sao. Giống hệt bà hồi còn bé, lúc nào cũng nơm nớp lo nhà nghèo không có cơm ăn. Tội nghiệp bé Ngư của mẹ.

Nếu là Trần Mỹ Hà của ngày xưa, đối diện với câu hỏi này chắc bà cũng chỉ biết thở dài bất lực, bởi cái nhà này mọi nguồn sống đều phụ thuộc vào Hoàng Quốc Đống. Nhưng bây giờ thì khác, Trần Mỹ Hà đã tự tin hơn hẳn. Bà vỗ n.g.ự.c cam đoan với Gia Ngư: "Yên tâm, có mẹ đây rồi! Bây giờ mẹ đi buôn kiếm được tiền rồi, chắc chắn mẹ sẽ lo cho con được học ở ngôi trường tốt nhất. Mẹ hứa đấy."

Lúc này Gia Ngư mới thở phào nhẹ nhõm. Động lực làm ăn không chỉ đến từ đam mê, mà còn phải có áp lực thúc đẩy nữa.

Lão Hoàng mà lười biếng, thì Mỹ Hà nữ sĩ chẳng phải sẽ gánh vác cả giang sơn sao?

Dường như vì sợ về sớm lại bị vợ sai vặt nấu cơm, ngày hôm sau lão Hoàng lại ngoan ngoãn "sớm tinh mơ ra đi, tối mịt mờ mới mò về".

Có điều Trần Mỹ Hà cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản ông ta nữa, việc buôn bán của bà ngày càng bận rộn. Đặc biệt là dịp tháng Chín sắp khai giảng, các bậc phụ huynh thi nhau mang đồng phục của con cái đến nhờ bà sửa sang lại. Cảnh tượng đông đúc tất bật còn hơn cả hồi bà làm trong xưởng may.

Gia Ngư giờ đây sáng sáng thì túc trực ở nhà thím Ngưu xem tivi, chiều đến lại theo đuôi mẹ ra sạp làm "cò mồi". Hễ thấy ai than vãn đồng phục của con chật chội mà mua mới thì tốn kém, Gia Ngư lại giả đò ngây thơ chen ngang: "Mẹ cháu biết may cả đồng phục đấy cô ạ."

Thế là tối mịt về đến nhà, Trần Mỹ Hà lại còng lưng "chạy deadline" cắt may đồng phục mới cho khách. Tất nhiên, tiền công may nguyên bộ bao giờ cũng cao hơn hẳn tiền sửa đồ lặt vặt.

Thừa thắng xông lên, Gia Ngư tiếp tục mớm lời: "Mẹ ơi, đồng phục đắt thế cơ mà, hay là nhà mình may đồng phục bán đi mẹ."

Trần Mỹ Hà ban đầu còn phì cười vì suy nghĩ viển vông của con gái, lấy đâu ra nguồn đồng phục mà bán chứ. Huống hồ những thương vụ làm ăn lớn như thế này, người ta toàn ký hợp đồng thẳng với nhà xưởng thôi. Bà kiên nhẫn giảng giải đạo lý này cho Gia Ngư nghe. Dù con còn nhỏ nhưng bà tin con gái hiểu chuyện sẽ tiếp thu được.