Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm

Chương 12



 

 

Viết xong bảng giá, bà lại ngơ ngác chẳng biết phải làm gì tiếp theo.

Trần Mỹ Hà chưa có chút kinh nghiệm buôn bán nào, ngồi thu lu trên chiếc ghế đẩu nhỏ, nét mặt đầy vẻ thấp thỏm, lo nơm nớp mớ hàng này sẽ ế sưng ế xỉa.

Gia Ngư ngồi chầu chực bên cạnh một lúc, cảm thấy tình hình này không ổn. Ngày đầu ra quân mà không chốt được đơn nào thì dễ làm nản lòng chiến sĩ lắm. Thế là cô bé dứt khoát đứng bật dậy, dõng dạc phụ mẹ rao hàng: "Hạt dưa đây, hạt dưa thơm ngon đây!"

Cô bé nhỏ nhắn, bụ bẫm trắng trẻo như ngọc, đang ở cái tuổi cực kỳ đáng yêu, chất giọng lại lanh lảnh giòn tan nên lập tức thu hút sự chú ý của người qua đường. Nhìn thấy một cô nhóc bé tí hon đã biết phụ mẹ chèo kéo khách, mấy bà mấy thím đi chợ không khỏi mủi lòng rẽ vào ủng hộ.

Gia Ngư nhanh nhảu bốc vài hạt dưa đưa bằng hai tay: "Bà ơi bà ăn thử đi ạ. Ngon thì bà mua ủng hộ nhà cháu nhé."

"Ái chà, bé tí thế này mà đã biết cách buôn bán rồi cơ đấy." Một bà lão với khuôn mặt hiền từ cười híp mí khen ngợi.

Trần Mỹ Hà ngượng chín mặt, vội vàng giải thích: "Dạ, cha cháu cũng hay đi bày sạp buôn bán ngoài cổng trường, chắc cháu nó bắt chước theo đấy ạ."

"Thảo nào." Bà lão mỉm cười nếm thử hạt dưa, gật gù khen hạt dưa vị bạc hà lạ miệng lại rất ngon: "Lấy cho tôi nửa cân loại bạc hà, nửa cân loại truyền thống nữa nhé."

Trần Mỹ Hà lật đật vớ lấy cái cân để cân hàng, cẩn thận gói ghém lại bằng túi giấy gấp từ báo cũ.

Đợi vị khách đầu tiên đi khuất, Trần Mỹ Hà mới tròn mắt nhìn Gia Ngư: "Ngư Ngư, sao con biết rao hàng kiểu thế?"

"Có ông đi bán bánh bao cũng rao giống hệt vậy mà mẹ."

Trần Mỹ Hà chợt nhớ ra ông lão bán bánh bao dạo, ngày nào cũng đẩy xe đi khắp các ngõ hẻm rao bán. Lần nào ông ấy rao xong, bọn trẻ con cũng chạy ùa ra cổng gọi người lớn ra mua. Ai mà ngờ được con bé này lại để ý ghi nhớ câu rao hàng của người ta, bây giờ lại còn áp dụng vào việc bán hạt dưa nữa chứ.

Đúng là quá thông minh!

Trần Mỹ Hà lại nhớ đến lời cô giáo mầm non khen Gia Ngư có khả năng tiếp thu vượt trội, bây giờ thì bà đã thấm thía điều đó sâu sắc rồi.

"Ngư Ngư nhà mình giỏi hơn mẹ nhiều." Bà không ngớt lời xuýt xoa khen ngợi. Nhờ được con gái truyền lửa, Trần Mỹ Hà cũng lấy hết can đảm, lấy hơi cất tiếng rao hàng.

Có điều, khách mua thì chưa thấy đâu, tiếng rao lại rước ngay tổ quản lý chợ đến hỏi thăm. Bày sạp ở khu vực này cũng phải đóng phí đàng hoàng. Dù phí rẻ hơn mấy ki-ốt cố định, nhưng mỗi ngày cũng "bay" mất năm hào.

Trần Mỹ Hà xót ruột xót gan móc năm hào ra nộp, trong bụng thầm nghĩ tiền còn chưa kiếm được cắc nào đã phải chi ra rồi. Bây giờ đ.â.m lao thì phải theo lao, dù sống dù c.h.ế.t cũng phải bán để gỡ lại chút vốn. Có quyết tâm này, bà cũng dạn dĩ hẳn lên, tiếng rao ngày một rành rọt: "Hạt dưa đây, hạt dưa mới rang đây!"

Gia Ngư cũng hùa theo phụ mẹ gọi khách.

Chợ b.úa tấp nập người qua lại, lác đác vài người ghé vào sạp hàng của Trần Mỹ Hà. Chỉ cần có người mở hàng trót lọt, tự khắc sẽ có khách thứ hai, rồi thứ ba tò mò ghé vào xem...

Từ vẻ căng thẳng lo âu ban đầu, dần dà tâm lý Trần Mỹ Hà cũng bình ổn trở lại. Đến lúc vãn khách, bà ngồi rà lại mớ tiền lẻ trong túi mà ngỡ như mình đang nằm mơ. Chuyện làm ăn buôn bán, thế mà lại khởi đầu suôn sẻ như vậy sao?

Gia Ngư rất biết chọn thời điểm để khích lệ tinh thần mẹ: "Oa, mẹ kiếm được nhiều tiền quá. Mẹ giỏi nhất nhà luôn, giỏi hơn cả lão Hoàng!"

"Làm gì có chuyện đó." Miệng thì khiêm tốn nhưng trong lòng Trần Mỹ Hà cứ như có hàng trăm đóa hoa đang đua nở. Mình thế mà lại biết cách làm ăn buôn bán rồi cơ đấy. Số tiền kiếm được tuy không nhiều nhặn gì, nhưng dư sức bù đắp tiền đi chợ mắm muối, tính ra cũng bằng nửa tháng lương của bà.

"Ngư Ngư à, từ giờ ngày nào nhà mình cũng ra đây bán nhé!"

Gia Ngư thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng kéo được cỗ máy trì trệ này nổ máy rồi.

Tối hôm đó, lúc Trần Lan đi làm về, Trần Mỹ Hà liền lén lút sang nhà tìm để chia tiền. Hai chị em cũng rạch ròi tính toán sổ sách. Thực ra trong lòng Trần Lan vẫn luôn trông ngóng, không ngờ Trần Mỹ Hà thực sự dám dọn sạp ra chợ bán thật, lại còn bán được hàng có lời ngay trong ngày đầu tiên nữa chứ.

"Mỹ Hà à, em cũng tài thật đấy. Hồi chiều ở xưởng chị còn lo nơm nớp nhỡ đâu ế ẩm không ai mua."

Trần Mỹ Hà cười ngượng: "Chính em cũng chẳng ngờ tới. Nhưng mà đây là tín hiệu tốt chị ạ. Chị Lan, chị em mình ráng duy trì bán lâu dài nhé?"

Trần Lan gật đầu cái rụp: "Chắc chắn rồi, sáng mai chị sẽ ra thay ca. Có điều em phải truyền lại cho chị vài chiêu bán hàng, nhỡ ra đó chị lại tịt ngòi thì hỏng bét."

Trần Mỹ Hà xua tay bảo: "Dễ ợt..." Rồi kể lại chuyện Gia Ngư phụ gọi khách. Nghe xong Trần Lan thầm ghen tị đỏ mắt, tự nhủ trẻ con mà còn dạn dĩ như thế, mình lớn đầu rồi chẳng lẽ lại thua kém sao. Chị dự tính sáng mai sẽ xách theo thằng cu út nhà mình ra phụ một tay.

Dù kiếm được tiền, cả hai đều thống nhất sẽ giữ kín như bưng. Bị người ta tình cờ phát hiện là một chuyện, tự mình khua chiêng gõ mõ khoe khoang lại là chuyện khác. Mới khởi nghiệp chưa biết cầm cự được mấy bữa, nhỡ đi rêu rao rồi bán buôn chẳng ra đâu vào đâu, lại thành trò cười cho thiên hạ.

Tuy vậy, buổi tối lên giường đi ngủ, Trần Lan vẫn thì thầm với chồng, còn cẩn thận dặn anh ta đừng để lộ chuyện này.

Lý Nhị Câu thắc mắc: "Thế mà thằng Quốc Đống suốt ngày than làm ăn khó lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trần Lan đáp: "Sạp nhà mình làm gì quy mô bằng cái sạp to đùng của nhà chú ấy, tụi em chỉ túc tắc kiếm thêm tiền rau dưa thôi. Dù sao em cũng đang rảnh."

"Nói cũng phải, cứ thử xem sao. Dù gì tiền vốn bỏ ra cũng chẳng đáng bao nhiêu. Em với Mỹ Hà hùn hạp làm ăn, nhớ dĩ hòa vi quý, đừng vì chút lợi ích mà sứt mẻ tình chị em. Người ta có kèo thơm còn nhớ kéo em vào chung là quý lắm rồi đấy."

Trần Lan gật đầu: "Anh nói thừa, Mỹ Hà em còn lạ gì. Tuy cô ấy xinh đẹp nhưng chẳng bao giờ làm mình làm mẩy kén cá chọn canh. Không như mấy người trong khu này, bản thân thì nghèo rớt mồng tơi mà lúc nào cũng khinh khỉnh coi thường gái quê như em, hứ."

Lý Nhị Câu dỗ dành vợ: "Xã hội mà, ở đâu chả có người này người kia. Em cứ mặc kệ họ, trong lòng anh luôn biết vợ anh là tốt nhất." Trần Lan nghe chồng nói thế thì đỏ bừng hai má.

Công việc kinh doanh hạt dưa đã có Trần Mỹ Hà "nổ phát s.ú.n.g" đầu tiên trót lọt, nên sang ngày hôm sau, dù Trần Lan có chút vụng về lóng ngóng nhưng chung quy vẫn thuận lợi khai trương bán được hàng. Điều duy nhất khiến chị bực mình là cái thằng con út Lý Đông học tiểu học. Thằng bé tính tình lầm lì nhút nhát, đứng ngoài sạp mà mặt cứ nghệt ra, cạy miệng cũng không rặn nổi một tiếng rao. Thấy chẳng trông cậy được gì vào con trai, Trần Lan đành phải tự lực cánh sinh. May mà tuy nhan sắc không sánh bằng Trần Mỹ Hà, nhưng bù lại chị có chất giọng vang rền, phong thái quê mùa chất phác dễ tạo thiện cảm, khách thấy dễ gần cũng ghé lại ăn thử.

Trần Lan vốn là người chăm chỉ thật thà. Dù không thông minh nhạy bén bằng Trần Mỹ Hà nhưng chị lại rất chịu khó động não. Mấy ngày liền bán hàng ngoài chợ, chị vừa cân hạt dưa vừa ngẫm nghĩ: Chỉ biết đứng rao không thì chưa đủ ép phê. Có cái sạp bánh rán kia, người ta bê nguyên cả chảo dầu ra chiên bánh xèo xèo ngay tại trận, mùi thơm bay ra mời gọi dụ dỗ biết bao nhiêu người ghé vào mua. Chị quyết định mai mốt vác luôn cái bếp lò ra chợ rang hạt dưa tại chỗ. Cứ dùng mùi thơm mà câu khách, để họ tận mắt chứng kiến hạt dưa mới ra lò nóng hổi giòn rụm thì chắc chắn sẽ đông khách.

Về nhà, Trần Lan liền đem ý tưởng này bàn bạc với Trần Mỹ Hà.

Trần Mỹ Hà vỗ tay đét một cái tán thưởng: "Chị đúng là cao kiến, đằng nào cũng mất ngần ấy tiền thuế bãi rồi, tội gì không bày thêm đồ ra mà bán."

Trần Lan tiếp lời: "Đúng thế, đợi khi nào làm ăn khấm khá hơn, nhà mình sẽ nhập thêm nhiều mặt hàng mới lạ."

Gia Ngư ngồi một bên, miệng thì hút rột rột chai nước ngọt, nhưng trong bụng thì gật gù hài lòng.

Đợi Trần Lan về nhà, Trần Mỹ Hà vui sướng đến mức ôm chầm lấy Gia Ngư hôn chụt một cái: "Con gái cưng của mẹ quả là ngôi sao may mắn. Sạp hàng nhà mình mà cứ làm ăn phát đạt thế này, chắc chắn mỗi tháng mẹ sẽ đút túi thêm ít nhất một trăm tệ."

Một trăm tệ này đối với Trần Mỹ Hà mà nói là một con số khổng lồ. Lương của bà ở xưởng may vốn là ba trăm tám, nhưng vì thời buổi làm ăn khó khăn nên giờ chỉ còn lay lắt cầm chừng chưa nổi hai trăm. Nhờ số tiền này, gánh nặng tài chính của gia đình cũng vơi đi phần nào. Hơn nữa, nếu tình hình buôn bán cứ tiến triển thuận lợi, chắc chắn thu nhập sẽ còn tăng cao hơn nữa.

Gia Ngư đưa tay xoa nhẹ bên má vừa được mẹ hôn, sau đó mới ngập ngừng nhắc khéo: "Mẹ ơi... mang máy khâu ra chợ bày sạp, kiếm được tiền nữa đấy."

Trần Mỹ Hà khựng lại một giây: "Ý con là... bảo mẹ mang máy khâu ra chợ nhận sửa quần áo lấy tiền công?"

Gia Ngư gật đầu cái rụp.

Trần Mỹ Hà trợn tròn mắt ngạc nhiên: "Sao cái gì con cũng biết thế hả trời?"

Gia Ngư tỉnh bơ đáp: "Bữa trước con thấy ngoài cửa hàng quần áo người ta để cái máy khâu to đùng đấy thôi."

Thư Sách

Trần Mỹ Hà chợt nhớ ra lần trước có dắt Gia Ngư đi ngắm nghía kiểu dáng quần áo, định bụng về nhà lén may cho con bé một bộ y chang. Ở cửa hàng đó đúng là có dịch vụ chỉnh sửa quần áo tại chỗ cho khách thật. Khi ấy bà còn hỏi người ta có tuyển thợ không, kết quả là công việc đó đều do người nhà họ tự làm, chẳng có nhu cầu thuê mướn thêm thợ.

Nhưng bây giờ thì khác...

Bản thân bà không có tay nghề rang hạt như Trần Lan, lúc ngồi coi sạp cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, sao không tranh thủ vác luôn cái máy khâu ra đó nhận thêm vài mối may vá lặt vặt? Kiếm thêm đồng nào hay đồng ấy, cũng bõ công đóng thuế chỗ ngồi hàng tháng chứ lị.

"Ôi trời, con gái cưng của mẹ! Con thông minh quá, lại vạch ra đường đi nước bước cho mẹ rồi!"

Gia Ngư kịp thời nở một nụ cười ngây thơ vô số tội đúng chuẩn con nít.

Đóng kịch mệt bở hơi tai, cô chỉ mong mẹ Mỹ Hà mau mau phát tài, thế mới không uổng công cô c.ắ.n răng "chỉ đạo nghệ thuật" cho mẹ.

Chuyện hai chị em dọn sạp ra chợ buôn bán chỉ dăm bữa nửa tháng là lọt đến tai hàng xóm láng giềng. Cũng có người tọc mạch hỏi han xem làm ăn khấm khá không. Hai người cũng chẳng giấu giếm: túc tắc kiếm thêm vài đồng đi chợ thôi. Câu trả lời quá đỗi chân thật, bởi lẽ với quy mô làm ăn như thế này, thu nhập cũng chỉ dừng lại ở mức đó.

Thím Ngưu vừa c.ắ.n tí tách hạt dưa Trần Mỹ Hà mang biếu, vừa ân cần hỏi han xem ngoài chợ có ai ức h.i.ế.p gì không: "Nhỡ bị bọn bá vơ bắt nạt thì cứ về đây ới một tiếng, xóm mình quyết không để người nhà chịu thiệt đâu nhé!"

Lúc này Hoàng Quốc Đống cũng đang có mặt ở nhà, nghe vậy mới tá hỏa biết chuyện Trần Mỹ Hà đã lén lút dọn sạp ra chợ buôn bán. Ông ta tròn mắt nhìn vợ, trong đầu lại vô thức tua về những ký ức kiếp trước.

Kiếp trước Trần Mỹ Hà đâu có chuyện hùn hạp làm ăn với Trần Lan ngoài chợ thế này? Rõ ràng là mở cửa hàng ở khu trường học cơ mà. Sau này khi ông ta phất lên thành đại lý bán buôn, thấy mấy đồng bạc cắc ở cửa hàng trường học chẳng bõ bèn gì nên mới bắt Trần Mỹ Hà nghỉ bán về làm bà nội trợ. Sao tự nhiên kiếp này lại chệch đường ray thế này?

Đợi thím Ngưu lạch bạch về nhà, Hoàng Quốc Đống mới sực tỉnh, vội vã truy vấn: "Mỹ Hà, bà tự đi buôn bán rồi à?"

Trần Mỹ Hà đáp ráo hoảnh: "Đúng rồi, tôi hùn vốn với chị Lan dọn sạp ra ngoài bán đấy." Giờ đã chung mâm làm ăn nên Trần Mỹ Hà bỏ luôn cái danh xưng "chị dâu", gọi thẳng là "chị Lan" cho thân mật.

Hoàng Quốc Đống cáu kỉnh: "Thế sao bà chẳng nói tiếng nào với tôi?"

"Ô hay, cái sạp cỏn con kiếm vài đồng bạc lẻ đi chợ, báo cáo với ông làm cái gì. Hơn nữa tôi cũng đâu có móc đồng nào từ tiền tiết kiệm chung, tự tôi trích một tháng lương ra làm vốn là đủ rồi."

Hoàng Quốc Đống cực kỳ dị ứng với những việc nằm ngoài tầm kiểm soát của mình, điều đó luôn nhen nhóm trong ông ta một cảm giác bất an khó tả. Ông ta có thể tự cho phép bản thân mình thay đổi, nhưng lại không chấp nhận việc những người xung quanh đi chệch khỏi quỹ đạo. Nếu không, ông ta sẽ luôn có cảm giác mình đã đ.á.n.h mất đi lợi thế biết trước tương lai.

Thế nên lúc này, giọng ông ta sực mùi khó chịu: "Dù thế nào thì bà cũng phải bàn bạc với tôi một câu chứ. Huống hồ chuyện kiếm tiền đã có tôi lo, bà bày vẽ buôn bán làm cái gì cho mệt xác."

Trần Mỹ Hà nghe mà thấy gai mắt. Nếu là trước kia, bà sẽ cun cút nghe theo mà chẳng dám phản bác nửa lời, bởi chính bà cũng tự ti nghĩ mình tài hèn sức mọn. Nhưng bây giờ bà đã "xuống biển" làm ăn rồi, cái gáo nước lạnh này dội xuống khiến bà không sao nuốt trôi nổi: "Hoàng Quốc Đống, tôi đi bán hàng có bỏ bê việc nhà không? Có làm tiêu hao một cắc bạc nào của ông không? Sao lại bảo tôi không được làm? Hồi xưa ông rỗng túi khởi nghiệp, tôi có hé răng cản trở ông nửa lời không hả?"