Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm

Chương 16



 

 

Trần Mỹ Hà: "..." Cảm giác này không biết phải diễn tả thế nào, đột nhiên bà thấy chẳng còn chút ghen tị nào với gia đình người ta nữa.

Cứ nhắm mắt kiếm tiền! Kiếm tiền nuôi bé Ngư!

Bên ngoại Trần Lan tỏ ra vô cùng trọng thị chuyến đi này của chị. Cả nhà tề tựu đông đủ để đón tiếp.

Tuy Trần Lan sống trên thành phố cũng chẳng khá giả gì cho cam, nhưng đối với nhà họ Trần, chị là đứa con gái duy nhất thoát ly được lũy tre làng, là niềm kiêu hãnh của cả thôn. Thường ngày nhà ngoại cũng rất quý Trần Lan, cứ dăm bữa nửa tháng lại đùm túm gửi gạo thóc, hoa quả lên thành phố cho con.

Lần này nghe tin Trần Lan rủ rê làm ăn, cả nhà lập tức xắn tay áo vào việc.

Ông lão Trần, vốn đã lui về ở ẩn, kiên nhẫn ngồi nghe Trần Lan trình bày cặn kẽ mọi yêu cầu của phi vụ này. Vừa dứt lời, ông liền vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Cái này dễ ẹc! Lát ra loa phát thanh của thôn hô một tiếng, thôn mình tự đứng ra tổ chức một buổi hội chợ mua sắm là xong."

Chị dâu cả nhà họ Trần cười hỏi: "Quần áo rẻ hơn ngoài tiệm thật hả cô?"

Trần Lan quay sang nhìn Trần Mỹ Hà. Trần Mỹ Hà hơi e dè đáp: "Giá cả chắc chắn mềm hơn, chỉ là kiểu dáng không phải là mốt mới nhất, không sành điệu bằng hàng nhập từ miền Nam về thôi ạ."

Bà Trần xua tay: "Dân quê mình cần gì mốt với chả miếc, mặc đẹp hơn đồ tự may là tốt lắm rồi. Cứ thực dụng là trên hết. Đều là bà con làng xóm láng giềng cả, hàng tốt giá phải chăng thì kiểu gì người ta cũng xúm vào mua."

Lời này đ.á.n.h trúng chuyên môn của Trần Mỹ Hà rồi. Đống quần áo kia bảo là mốt thì bà không dám cãi, nhưng xét về chất liệu và đường kim mũi chỉ thì miễn chê.

Thế là bà lấy lại tự tin, dùng những thuật ngữ chuyên ngành thao thao bất tuyệt khen ngợi chất lượng quần áo một hồi, lại còn lôi cả hàng mẫu ra cho mọi người xem tận mắt sờ tận tay.

Nhà họ Trần xúm lại sờ thử chất vải, ngắm nghía đường may, quả nhiên thấy ưng ý vô cùng. Nghe Trần Mỹ Hà chốt giá bán, ai nấy đều gật gù công nhận là quá hời.

Đặc biệt hơn, chỗ quần áo này lại còn có thể dùng lương thực để đổi, tính theo giá thu mua hiện tại của trạm lương thực trên thành phố.

Từ ngày khoán sản phẩm đến hộ gia đình, thóc lúa ở quê không còn khan hiếm nữa. Mấy năm gần đây năm nào cũng được mùa, nhà nhà đều có lương thực dư thừa. Chỗ thóc lúa này ngoài việc bán cho trạm thu mua thì chỉ để ăn, nhiều khi tính dư dả quá ăn không xuể. Thế nên việc dùng thóc đổi áo mới đúng là gãi đúng chỗ ngứa của bà con nông dân.

Nhìn thấy phản ứng tích cực của nhà họ Trần, tảng đá đè nặng trong lòng Trần Mỹ Hà mới chịu rơi xuống.

Trần Lan thì lăn lộn đời nhiều nên sõi đời hơn, chị dặn dò kỹ lưỡng: "Đều là người nhà với nhau cả, có lộc thì phải nhớ đến người nhà trước. Lát nữa bà con mang thóc tới đổi, mọi người nhớ căng mắt ra kiểm tra cho kỹ, đừng để ai trộn thóc lép thóc mốc vào. Em không có gì đền đáp nhiều, coi như chuyến này em bao mỗi người trong nhà một bộ quần áo mới tinh."

Bà Trần cười mắng yêu: "Người nhà với nhau mà con cứ vẽ chuyện. Yên tâm đi, ông bà già này sẽ căng mắt ra soi, không để đứa nào làm trò mèo đâu."

Gia Ngư đứng một góc lặng lẽ gặm dưa chuột, gật gù đắc ý. Quả nhiên là chọn đúng người rồi.

Nhà họ Trần tác phong nhanh gọn, cơm nước xong xuôi là loa phát thanh của thôn đã vang lên oang oang: Có nhân viên kinh doanh từ xưởng may thành phố về xả hàng nội bộ, giá rẻ hơn ngoài tiệm nhiều. Ai có nhu cầu thì ra ngay ủy ban thôn đăng ký.

Ở quê dạo này cũng hiếm có trò gì vui, xưa nay họa hoằn lắm mới có xe nổ bỏng ngô hay ông thợ hàn nồi xoong qua làng, chứ người đi bán quần áo thì hiếm có khó tìm, lại còn là người từ thành phố về nữa. Thế nên dù có ý định mua hay không, bà con vẫn tò mò kéo nhau ra xem đông nghịt.

Hai chị dâu nhà họ Trần cũng hăng hái ra sức PR cho cô em chồng. Họ còn mặc thử luôn hàng mẫu lên người để bà con chiêm ngưỡng.

Thư Sách

Trần Mỹ Hà thì phụ trách mảng tư vấn chất liệu, kiểu dáng. Bà vốn dĩ sở hữu vóc dáng cao ráo, khí chất nhã nhặn, nên bộ quần áo nào qua tay bà nâng niu giới thiệu trông cũng sang chảnh lên hẳn vài chân kính.

Thanh niên nam nữ trong làng đang tuổi cập kê, ai chẳng muốn chưng diện. Không ai muốn đi xem mắt mà lại phải đi mượn quần áo như ngày xưa nữa. Chỉ là trước nay xót tiền không dám lên thành phố mua sắm, giờ có quần áo giá rẻ dâng tận miệng, lại không cần xì tiền mặt mà chỉ cần xúc mấy thúng thóc đi đổi, nên ai cũng mạnh tay chốt đơn.

Không khí mua sắm nhộn nhịp hẳn lên, mọi người chen lấn chọn mẫu mã, đo kích cỡ. Trần Mỹ Hà còn trổ tài làm stylist, tư vấn cho từng người cách phối đồ sao cho tôn dáng. Còn Trần Lan thì tất bật ghi chép lại đơn hàng. Chị vốn rành rẽ tên tuổi người trong làng nên ghi chép thoăn thoắt không sợ nhầm lẫn.

Nhờ sự phối hợp nhịp nhàng của cả nhà, chỉ trong một buổi chiều, hai chị em đã chốt được hơn hai trăm bộ quần áo. Tin đồn lan nhanh, bà con mấy làng lân cận nghe tin cũng lũ lượt kéo sang hóng hớt.

Nếu không phải vội ra bến bắt chuyến xe cuối cùng về thành phố, khéo hai người còn bị vây kín đến tối mịt. May mà có ông anh cả của Trần Lan, giờ đang làm bí thư thôn, đứng ra nhận trách nhiệm tổng hợp nốt danh sách đơn hàng cho những người đến sau, lúc đó hai chị em mới thoát thân ra về được.

Lúc chia tay, nhà họ Trần lại tay xách nách mang nhét đầy một đống rau củ quả vườn nhà cho Trần Lan mang lên thành phố.

Ngồi trên chuyến xe lắc lư về thành phố, Trần Mỹ Hà vẫn lâng lâng như người mộng du: "Chị Lan ơi, thế là... mình chốt đơn xong thật rồi đấy hả?"

Trần Lan cũng đang đờ đẫn không kém. Nãy giờ cứ cắm đầu cắm cổ ghi chép, giờ ngẫm lại mới thấy giật mình vì tốc độ chốt đơn quá khủng. Chị lẳng lặng lôi cuốn sổ ghi chép ra tính nhẩm. Một bộ quần áo ăn chênh lệch ít nhất cũng phải từ 8 đến 10 tệ, tính nhẩm nhẩm sương sương thì riêng chuyến này hai người đã đút túi từ một đến hai ngàn tệ. Đó là chưa kể mấy đơn hàng anh cả đang gom thêm nữa.

Chỉ cần một phi vụ này, cưa đôi ra mỗi người cũng ẵm trọn ngàn tệ ngon ơ!

Mà tất cả chỉ diễn ra trong vòng có một ngày ngắn ngủi!

Đang ở trên xe buýt chật chội đông người, hai chị em không dám hó hé nửa lời, chỉ biết nén sự kích động vào trong, trao nhau những ánh mắt ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Nhịn hết nổi, hai người mới lén nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau run lên vì sung sướng.

Hai cậu nhóc Lý Thu và Lý Đông thì đã gục đầu ngủ gà ngủ gật từ đời nào. Chỉ có Gia Ngư là vẫn tỉnh như sáo, vừa nhẩn nha gặm dưa vừa liếc mắt nhìn cuốn sổ ghi nợ, bụng bảo dạ: Vài ngàn tệ này bõ bèn gì chứ. Mục tiêu phú nhị đại của cô còn xa lắm. Đồng chí Mỹ Hà vẫn còn phải phấn đấu dài dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trên đường về, hai chị em thống nhất với nhau phải giữ kín như bưng chuyện này. Đạo lý "tài bất lộ bạch" ai mà chẳng rõ. Nhất là cái nghề buôn đi bán lại này, rất dễ chuốc lấy sự ghen ăn tức ở của thiên hạ, lỡ có kẻ ngáng bạc phá đám không cho lấy hàng từ xưởng nữa thì xôi hỏng bỏng không.

Gia Ngư không quên nhắc nhở: "Mẹ ơi, quần áo đổi được lương thực thì đồ ăn vặt của xưởng thím Lan cũng đổi được chứ mẹ? Hôm nay mấy anh chị dưới quê thích đồ ăn vặt nhà mình mang về lắm, hay lần sau mình mang cả đồ ăn vặt về đổi cho mấy anh chị ấy đi."

Trần Lan vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Chuẩn luôn! Đồ ăn vặt cũng đổi được tuốt. Chị mày giờ thấy cái gì cũng có thể mang đi đổi được hết."

Trần Mỹ Hà cười rạng rỡ: "Thế thì lần sau mình mang thêm cả đồ ăn vặt về đổi xem sao."

Trần Lan cảm thán: "Đúng là có tương lai tươi sáng thật rồi em ạ. Mỹ Hà ơi, may mà có em rủ rê chị làm ăn chung, chứ không thì chị đúng là ôm núi vàng mà vẫn hoàn nghèo."

Trần Mỹ Hà khiêm tốn: "Hai chị em mình nương tựa vào nhau mà sống thôi, thiếu ai cũng không thành chuyện."

Trần Lan cười xòa vỗ vai Mỹ Hà: "Thôi em đừng có khiêm tốn, em là người tài giỏi nhất đấy."

Trần Mỹ Hà nhìn sang con gái bé bỏng, thầm nghĩ trong bụng: Ngư Ngư nhà mình mới thực sự là giỏi nhất. Nếu không có những lời mách nước của con bé, bà cũng chỉ là kẻ ngồi trên mỏ vàng mà không biết đào.

 

Để dồn toàn lực cho phi vụ làm ăn béo bở này, Trần Mỹ Hà và Trần Lan dứt khoát nộp đơn xin nghỉ phép ở xưởng. Dù sao xưởng đang đói việc, cứ lảng vảng ở đó cũng chỉ tổ mất thời gian, thà dốc toàn tâm toàn ý vào mối làm ăn này còn hơn.

Ban đầu hai người chỉ định làm quả "hội chợ nội bộ" một ngày cho xong, nay thấy ăn nên làm ra nên quyết định mở rộng quy mô.

Kế hoạch được chia lại: Trần Mỹ Hà không cần phải lóc cóc về quê nữa, việc điều hành thu thóc lúa, gom tiền dưới quê sẽ do Trần Lan phụ trách. Còn Trần Mỹ Hà sẽ ở lại thành phố lo khâu đặt hàng và điều xe vận chuyển.

Hai người cũng đã bắt mối được với một trạm thu mua lương thực trên thành phố. Với số lượng lúa gạo khổng lồ như vậy, trạm thu mua sẵn sàng điều xe tải xuống tận nơi để bốc hàng.

Trần Mỹ Hà cầm đợt đơn hàng đầu tiên đến xưởng may, tìm gặp chủ nhiệm phòng kinh doanh để chốt hàng. Bà không quên xách theo một bọc trà ngon và chai rượu xịn để đút lót cho Chủ nhiệm Tiêu. Gia Ngư sợ mẹ "non tay" không biết cách thương lượng nên quyết bám càng đi theo "hộ tống".

Chủ nhiệm Tiêu trạc ngoài bốn mươi, tướng tá mập mạp bệ vệ, có lẽ là do thường xuyên phải đi nhậu nhẹt tiếp khách. Nghe Trần Mỹ Hà vung tay đòi lấy liền mấy trăm bộ quần áo, ông ta kinh ngạc hỏi: "Cô làm ở phân xưởng cơ mà?"

Trần Mỹ Hà đáp: "Dạ vâng, thưa Chủ nhiệm Tiêu, tôi ở dưới xưởng ạ."

Chủ nhiệm Tiêu thắc mắc: "Thế sao cô tìm được mối bán hàng hay vậy?"

Gia Ngư nhanh nhảu đỡ lời: "Dạ, bạn của mẹ cháu muốn mở tiệm bán quần áo ạ." Cô bé cố tình tung hỏa mù để Chủ nhiệm Tiêu hiểu rằng đây không phải là vụ mua bán chộp giật một lần, mà là một mối khách hàng làm ăn lâu dài và có tiềm năng mở rộng.

Đương nhiên Chủ nhiệm Tiêu chẳng bận tâm đến lời một đứa trẻ ranh, chỉ hất cằm chờ Trần Mỹ Hà trả lời.

Trần Mỹ Hà lập tức bắt được "tín hiệu" của Gia Ngư, thấy cách giải thích này quá hợp lý nên mượn lời luôn: "Tôi có người bạn tính mở tiệm quần áo, tôi liền giới thiệu họ nhập hàng của xưởng mình, dẫu sao cũng tiện lợi hơn là lặn lội vào tận miền Nam đ.á.n.h hàng."

Chủ nhiệm Tiêu nghe vậy thì mặt mày hớn hở ra mặt: "Cô có mắt nhìn người đấy, hàng của xưởng mình chất lượng ăn đứt mấy loại hàng ngoài kia. Quần áo miền Nam toàn cái đồ hào nhoáng chứ mặc chẳng ra gì đâu."

Miệng thì chê ỏng chê eo, nhưng Trần Mỹ Hà tinh mắt nhận ra chiếc áo Chủ nhiệm Tiêu đang khoác trên người rõ ràng là hàng ngoại nhập.

*Đến lãnh đạo xưởng còn chẳng thèm mặc đồ của xưởng nhà, đúng là mồm mép tép nhảy!* Trần Mỹ Hà khéo léo lấy lòng: "Chủ nhiệm ạ, tôi thấy xưởng mình đang tồn kho nhiều quá, cũng muốn chung tay đóng góp chút sức mọn để giải tỏa hàng hóa thôi ạ."

Chủ nhiệm Tiêu xua tay tự ái: "Cô nói linh tinh, hàng xưởng mình đang bán chạy như tôm tươi, ai bảo là tồn kho?"

Gia Ngư lại chen ngang: "Mẹ ơi, ở đây không bán quần áo à, thế mình phải ra chỗ khác mua sao?"

Trần Mỹ Hà: "..."

Bà quay sang nhìn Chủ nhiệm Tiêu, giọng chân thành: "Chủ nhiệm à, anh em mình cùng làm trong xưởng, tôi đương nhiên muốn mang lại lợi ích cho xưởng rồi, nên mới nhiệt tình giới thiệu hàng của mình. Chốt được mối này, xưởng mình cũng được hưởng lợi mà, phải không anh?"

Thực bụng Chủ nhiệm Tiêu cũng đang khát khao chốt được đơn này, ban nãy mạnh miệng cũng chỉ vì giữ thể diện, đồng thời nắn gân để Trần Mỹ Hà khỏi ép giá thôi.

Ông ta thủng thẳng châm điếu t.h.u.ố.c rít một hơi rồi hỏi: "Mối này của cô chỉ mua một mẻ này thôi hay là tính làm ăn lâu dài?"

Sau vài vòng "đấu trí", đầu óc Trần Mỹ Hà cũng nhảy số nhanh nhạy hơn hẳn. Bà hiểu rằng chỉ có hứa hẹn một mối làm ăn lâu dài mới có sức nặng trên bàn đàm phán, nên ỡm ờ đáp: "Chuyện này cũng khó nói trước anh ạ. Nếu bán có lời thì người ta mới tiếp tục nhập hàng, còn lỗ thì chắc chắn là giải tán rồi."

Chủ nhiệm Tiêu gật gù, trong đầu đã có những toan tính riêng.

Thời buổi xưởng làm ăn ế ẩm, giữ được khách nào hay khách nấy. Dù số lượng không quá khủng, nhưng "muỗi nhỏ cũng là thịt", đẩy được đống hàng tồn đi vẫn tốt hơn là để mục nát trong kho.

"Cô là người của xưởng, thế nên đơn hàng này tôi không tính vào doanh số của cô được. Thay vào đó, để đích thân tôi đứng ra phụ trách xử lý mẻ hàng này, cô thấy sao?" Lời của Chủ nhiệm Tiêu trắng trợn phơi bày ý đồ nẫng tay trên thành tích doanh thu.

Trần Mỹ Hà chẳng màng tới cái danh hão đó, thứ bà quan tâm là lợi nhuận thực tế: "Vậy thì trăm sự nhờ Chủ nhiệm giúp đỡ. Chỉ là... giá gốc mình tính toán thế nào cho hợp lý đây anh?"