Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm

Chương 17



 

 

Thấy Chủ nhiệm Tiêu làm thinh, Trần Mỹ Hà bồi thêm: "Chủ nhiệm à, bán rẻ thì ăn số lượng nhiều. Nếu giá cả phải chăng, sau này chắc chắn sẽ lấy số lượng lớn hơn nữa."

Đối với Chủ nhiệm Tiêu, xưởng bán được giá bao nhiêu ông ta cũng chẳng bận tâm, cốt lõi là phải tống khứ được mớ hàng tồn đi để giảm bớt thất thoát. Miễn sao xưởng không chịu lỗ quá nặng là được.

"Rẻ hơn giá gốc 20%. Không thể thấp hơn được nữa, trừ khi cô lấy số lượng lớn hơn thì hẵng bàn tiếp."

Trong thâm tâm, ông ta tin chắc rằng đơn hàng này sẽ chẳng nở rộ thêm được bao nhiêu. Làm ăn buôn bán đâu phải chuyện dễ dàng như bỡn. Hơn nữa, nếu mớ quần áo này mà tiêu thụ không xuôi, người ta chắc chắn sẽ xoay hướng đi lấy hàng trong Nam. Thời buổi này ai chả chuộng hư vinh, chạy theo những bộ cánh hoa hòe hoa sói bắt mắt.

Trần Mỹ Hà mừng quýnh: "Chủ nhiệm, vậy mình chốt đơn này nhé. Tôi nhất định sẽ thuyết phục bạn tôi nhập thêm hàng vào lần sau."

Chủ nhiệm Tiêu gật gù, gọi trợ lý vào làm thủ tục xuất hàng cho Trần Mỹ Hà.

Mãi đến khi bước ra khỏi phòng Chủ nhiệm, Trần Mỹ Hà mới nhận ra mồ hôi hột đã vã ra ướt sũng cả sống lưng.

Trước đây, mỗi lần chạm mặt các vị "tai to mặt lớn" trong xưởng là bà lại khúm núm run rẩy, nay lại có thể ngồi đàng hoàng ngang hàng thương lượng, thậm chí còn chốt deal thành công mỹ mãn. Bước ngoặt này khiến tâm tư Trần Mỹ Hà cũng thay đổi hẳn, bà nhận ra mấy ông sếp bệ vệ kia rốt cuộc cũng chẳng có gì ghê gớm.

Nhìn sang Gia Ngư, thấy con nhóc vẫn tỉnh bơ thản nhiên như không, Trần Mỹ Hà không khỏi thán phục: "Ngư Ngư, con không thấy run hả?"

Gia Ngư chớp chớp mắt: "Có gì đâu mà run hả mẹ? Mẹ đang kiếm ra tiền mà, kiếm được tiền thì phải sướng chứ!"

Đúng thế thật, đang kiếm tiền thì phải hưng phấn chứ cớ gì phải lo sợ! Trần Mỹ Hà sực tỉnh, nhận ra tư duy của mình lại còn đi lùi so với một đứa trẻ con.

Đúng là "nghé con không sợ hổ", bé Ngư nhà bà quả thực chẳng e dè thứ gì. Mong sao con bé mãi giữ được sự bạo dạn này.

Đang tung tăng bước xuống cầu thang, hai mẹ con lại xui xẻo chạm trán ông Chủ nhiệm Ngô bên tổ hậu cần.

Vừa nhìn thấy hai mẹ con, khuôn mặt lão Ngô đang nâng cái ca tráng men uống nước liền sầm lại tối thui. Chưa đợi ông ta kịp cất lời răn đe, Trần Mỹ Hà đã nhanh nhảu vớt vát: "Chủ nhiệm Ngô, tôi xin nghỉ phép rồi đấy nhé."

Chủ nhiệm Ngô nghẹn họng, cục tức dâng lên không trút được, gằn giọng: "Nghỉ phép rồi còn lảng vảng ở đây làm cái quái gì?"

Trần Mỹ Hà đ.á.n.h bài lảng: "Chút chuyện vặt thôi mà. Chủ nhiệm Ngô, tôi xin phép đi trước nhé." Nói rồi, bà ôm vội Gia Ngư co cẳng chạy biến, chẳng buồn đôi co thêm nửa lời. Dù gì bà cũng chẳng muốn con gái yêu phải nghe những lời xỉa xói ch.ói tai.

Chủ nhiệm Ngô đứng tần ngần nhìn theo, ánh mắt hướng về phía phòng kinh doanh, trong bụng thầm thắc mắc: Mụ này lên đấy làm cái trò trống gì nhỉ?

Tuy nhiên, nghĩ đến bản tính yếu mềm của Trần Mỹ Hà, cộng thêm gã chồng nhu nhược vô dụng Hoàng Quốc Đống, ông ta tặc lưỡi bỏ qua, đinh ninh rằng thứ đàn bà đó chẳng thể làm nên trò trống gì.

Chốt xong hàng, Trần Mỹ Hà liền chạy đi gọi điện thông báo tình hình cho Trần Lan.

Đầu dây bên kia, Trần Lan giọng ríu rít như chim hót: "Mấy làng xung quanh cũng rồng rắn kéo sang đông lắm em ơi. Lại còn có mấy ông trưởng thôn tha thiết mời mình sang bên đó mở hội chợ mua sắm nữa. Mỹ Hà, em nhắm có đủ hàng để xoay xở không?"

Giờ đây lá gan của Trần Mỹ Hà đã to lên gấp bội, huống hồ thấy tiền dâng tận miệng thì làm gì có chuyện từ chối: "Được chứ sao không! Hàng họ bên này em lo tất, sếp cũng hứa hẹn nếu lấy số lượng lớn thì giá cả còn giảm sâu nữa cơ."

Trần Lan hớn hở: "Ôi dào, thế thì tuyệt quá! Vậy để chị chốt luôn với bên kia nhé."

Thư Sách

Trần Mỹ Hà cũng phấn khích không kém: "Cứ thế mà làm! Chị em mình lo giải quyết xong mẻ hàng đầu tiên này, tiền trao cháo múc xong xuôi rồi đặt tiếp mẻ nữa."

"Chuẩn không cần chỉnh!" Trần Lan hào hứng đáp lời.

Cúp điện thoại, Trần Mỹ Hà phấn chấn dắt Gia Ngư tung tăng trên phố, bước đi nhẹ như bay: "Ngư Ngư ơi, sắp tới nhà mình hái ra tiền rồi con ạ."

Mẻ này mà trót lọt thì sương sương cũng bằng cả mấy tháng trời dầm sương dãi nắng dọn sạp ngoài chợ.

Gia Ngư lại kịp thời rót thêm lý trí: "Mẹ ơi, ông bà với các bác nhà thím Lan giúp mình bán hàng, thì cũng phải trả lương cho mọi người giống như mẹ đi làm ở xưởng chứ ạ. Chị Hiểu Lan kể, bà nội Ngưu trông chị ấy cũng hay đòi tiền chú Đại Vỹ đấy thôi."

Gia Ngư hiểu rõ, phi vụ này không phải là chuyện ngày một ngày hai. Tốt nhất là phải rạch ròi sòng phẳng ngay từ đầu, tránh để sau này sinh ra những mâu thuẫn rắc rối. Người nhà họ Trần cất công ra sức phụ giúp, nếu chia lợi nhuận không khéo dễ sinh ra tị nạnh, chi bằng cứ sòng phẳng trả thù lao cho gọn nhẹ, khỏi nợ ân nợ nghĩa. Trong kinh doanh, điều tối kỵ nhất là "tham bát bỏ mâm", tiếc chút tiền lẻ mà làm hỏng cả mối làm ăn lớn.

Trần Mỹ Hà vốn là tay mơ trong nghề buôn bán, tư duy còn nặng nề lệ làng. Ban đầu bà chỉ nghĩ đơn giản là nhờ vả họ hàng phụ giúp, sau này đền đáp lại bằng vài bộ quần áo là đủ trọn vẹn tình nghĩa. Ở quê vẫn thường như vậy, hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau, giúp qua giúp lại, có cần gì dăm ba đồng bạc sòng phẳng.

Thế nhưng nghe Gia Ngư nhắc nhở, bà bỗng khựng lại suy tư. Kế hoạch mở rộng làm ăn lâu dài cần nhân lực túc trực thường xuyên. Nếu cứ lợi dụng công sức của nhà họ Trần mãi thì quả thực không ổn chút nào.

Chi bằng cứ thẳng thắn sòng phẳng bằng tiền mặt lại hóa hay, vừa rõ ràng vừa khỏi phải mang ơn mang nghĩa nhùng nhằng.

"Hóa ra mẹ vẫn còn nhiều điều phải học hỏi quá." Trần Mỹ Hà gật gù ngộ ra.

Vừa hay đi ngang qua tiệm sách, Trần Mỹ Hà bèn dắt Gia Ngư ghé vào.

Thời buổi kinh tế mở cửa, làn sóng "xuống biển" làm ăn kinh doanh nở rộ, kéo theo nhu cầu sách tham khảo cũng tăng ch.óng mặt. Trong hiệu sách bày bán kha khá những cuốn cẩm nang kinh doanh, tuy nội dung còn khá sơ sài nhưng cũng rất đáng tham khảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trần Mỹ Hà chọn mua một cuốn sách hướng dẫn kinh doanh để về ngâm cứu, tiện thể chọn luôn một cuốn truyện tranh thiếu nhi cho Gia Ngư. Bà thiết nghĩ Gia Ngư thông minh như vậy thì nên rèn luyện thói quen đọc sách ngay từ bây giờ.

Gia Ngư cũng không hề khách khí, dù trong lòng chẳng mặn mà gì với dăm ba cuốn truyện trẻ con này, nhưng rèn cho mẹ thói quen sẵn sàng chi tiền mua đồ cho mình cũng là một chiến thuật khôn ngoan. Hơn nữa, sách truyện đem về có thể dùng làm "mồi câu" để thiết lập quan hệ ngoại giao với đám nhóc tì trong khu tập thể nữa chứ.

Lúc tính tiền, Gia Ngư lại nảy ra ý tưởng, ngước mắt hỏi: "Cô ơi, mẹ cháu đi bán quần áo thì có cần mua thêm sách gì không ạ? Sách dạy gảy bàn tính chẳng hạn?"

Cô nhân viên thu ngân bật cười khanh khách: "Úi dào, kinh doanh thì có khối thứ phải học. Giờ ai còn xài bàn tính cổ lỗ sĩ nữa cháu ơi, người ta xài máy tính bỏ túi rần rần rồi. Chỗ cô có bán máy tính xịn của Nhật hiệu Casio đấy, mẹ cháu có muốn xem thử không?"

Trần Mỹ Hà: "..."

Gia Ngư tíu tít hối thúc: "Mẹ mua đi, mua đi mẹ! Chẳng phải gảy bàn tính lạch cạch đau tay nữa đâu."

Trần Mỹ Hà rụt rè hỏi giá. Vừa nghe con số "ba mươi tệ", bà liền xót ruột nhăn mặt. Lương tháng của bà èo ọt hai trăm tệ, tự dưng xì ra số tiền bằng mấy ngày công chỉ để mua cái cục đồ chơi nhỏ bằng bàn tay...

Nhận ra sự chần chừ của khách hàng, cô nhân viên tiếp thị ngay: "Chị xót tiền thì lấy loại bình dân hai mươi tệ thôi, tính toán cũng xịn xò chẳng kém."

Vừa nói cô vừa thao tác thoăn thoắt để biểu diễn: "Giờ dân kinh doanh người ta xài cái này hết rồi chị ạ."

Trần Mỹ Hà đứng nhìn cách cộng trừ nhân chia nhoay nhoáy trên máy tính mà thấy cực kỳ tiện lợi. Đã bỏ dở việc học từ lâu, tính nhẩm bằng đầu dễ bề nhầm lẫn: "Đồng chí ơi, cái máy này tính có chuẩn không thế?"

"Chị chỉ cần bấm đúng số là nó tự ra kết quả chuẩn không cần chỉnh. Không tin chị cứ bấm tính thử vài phép là biết ngay. Sai một ly đi một dặm, làm sao cái máy này lừa chị được."

Trần Mỹ Hà cầm lên dùng thử, càng dùng càng mê. Nhẩm lại khoản lợi nhuận kếch xù sắp chảy vào túi, bà nghiến răng chốt hạ, dù sao cũng là món đồ phục vụ cho việc làm ăn: "Được, vậy lấy cho tôi một cái."

Gia Ngư vẫn chưa chịu buông tha: "Thế có phải mua thêm sách dạy tính tiền không mẹ? Mẹ phải học cách làm bà chủ lớn chứ."

Chốt được cái máy tính ngon ơ, cô nhân viên lại càng đon đả: "Bé nói chuẩn quá đấy! Học làm ăn thì phải bài bản. Chị có cần tôi lấy cho cuốn sổ tay Kế toán cơ bản không, học thêm về sổ sách giấy tờ?"

Trần Mỹ Hà chớp mắt: "Chuyện này cũng phải học sách vở nữa cơ à?"

"Ối giời, kiến thức bao la biển cả, học làm sao cho hết. Chị tính xem, chẳng thế mà ngoài trường đại học người ta mở hẳn khoa kế toán à? Các công ty, nhà xưởng bây giờ toàn tuyển nhân viên kế toán có ăn có học đàng hoàng đấy."

Nghe cũng có lý, Trần Mỹ Hà gật gù: "Vậy lấy cho tôi thêm một cuốn đó. Nhờ đồng chí lựa cuốn nào dễ hiểu một chút nhé, tôi chưa học cái này bao giờ."

"Yên tâm, chị cứ giao phó cho tôi." Cô nhân viên nhiệt tình chọn lựa. Gặp được vị khách sộp, lại thêm cô con gái lanh lợi đáng yêu, đoán chừng chồng của chị này cũng thuộc hàng thành đạt xuất chúng, quả là một gia đình lý tưởng khiến người ta ngưỡng mộ.

Rời khỏi tiệm sách, Gia Ngư lại bài ca muôn thuở: "Mẹ ơi, mẹ phải cố gắng học hỏi đấy nhé, lão Hoàng bảo có kiến thức mới làm ra tiền lớn được."

Trần Mỹ Hà chợt nhớ lại câu xỉa xói của Hoàng Quốc Đống dạo nọ. Hôm đó thấy ông ta bận rộn ngoài sạp hàng, bà ngỏ ý muốn ra phụ giúp thì bị ông ta gạt phắt đi, phán một câu xanh rờn là bà kém hiểu biết, vác mặt ra đường chỉ tổ người ta lừa cho.

Hừ, giờ bà Trần Mỹ Hà đây cũng biết học hỏi kiến thức, cũng biết buôn bán kiếm tiền rồi nhé!

Chốt xong các khoản đơn hàng ở xưởng, phi vụ buôn bán của Trần Mỹ Hà và Trần Lan chính thức bước vào giai đoạn bàn giao giao hàng hóa và tiền bạc.

Vì công việc đòi hỏi phải chạy đi chạy lại giữa thành phố và vùng quê nhà Trần Lan, Trần Mỹ Hà đành phải để Gia Ngư ở nhà. Trẻ con đi lại đường xa xóc nảy, vừa vất vả vừa vướng chân vướng tay.

Bà quyết định gửi gắm Gia Ngư nhờ thím Ngưu chăm sóc giúp mấy hôm.

Thím Ngưu vốn xởi lởi, nhận lời ngay tắp lự nhưng cũng không giấu được sự tò mò: "Cô dạo này lặn lội đâu mà mất hút thế? Cả cái sạp ngoài chợ cũng bỏ hoang mấy hôm nay rồi."

"Dạ, cháu đang bận lo liệu chút việc nhà, xong xuôi đâu vào đấy cháu lại dọn sạp ra ngay. Thím à, cháu gửi bé Ngư ở đây chơi với bọn trẻ hai hôm, đây là chút tiền sinh hoạt phí thím cầm tạm ạ."

Trần Mỹ Hà dúi tờ tiền vào tay thím Ngưu.

Thím Ngưu gạt phắt đi: "Gia Ngư ăn uống đáng bao nhiêu mà cô khách sáo. Cô đưa tiền thế này lần sau tôi chả dám nhận trông cháu nữa đâu. Gia Ngư nhà cô ngoan lắm, thằng Hiểu Binh nhà tôi còn lân la đòi Gia Ngư dạy nó nói tiếng nước ngoài cơ đấy."

Nghe thím Ngưu kể, Trần Mỹ Hà bật cười vui vẻ. Thấy thím dứt khoát không nhận tiền, bà đành chạy ra chợ mua mớ đồ ăn ngon mang sang biếu rồi mới yên tâm lên đường.

Gia Ngư mang cuốn truyện tranh mới toanh ra chia sẻ cho chị em Ngưu Hiểu Lan cùng đọc. Ngưu Hiểu Binh bất giác thở dài não nuột, giọng điệu đầy vẻ xót xa: "Gia Ngư ơi, em tội nghiệp quá đi mất. Bố mẹ em bận bịu tối ngày chẳng ngó ngàng gì đến em cả. Nhìn em còn thê t.h.ả.m hơn anh, ít nhất anh còn có ông bà nội chăm sóc."

Bị chị gái Ngưu Hiểu Lan gõ cái cộp vào đầu: "Cái mồm ăn mắm ăn muối, chả biết lựa lời mà nói."

Gia Ngư thầm rủa xả trong bụng: Hoàn cảnh của chúng ta hoàn toàn khác nhau được chưa? Bố mẹ anh lười biếng phó mặc con cái cho ông bà, còn mẹ em đang nai lưng cày cuốc vì tương lai tươi sáng của em cơ mà. Nhưng cô cũng lười phải đôi co giải thích, đành nói lảng: "Bố mẹ em làm thế là để sau này cho em được ăn sung mặc sướng, em chẳng thấy có gì đáng thương cả."

Ngưu Hiểu Binh ngây thơ tưởng thật, ấm ức bĩu môi vì nghĩ bố mẹ mình cũng vin vào lý do đó để trốn tránh trách nhiệm, trong khi thực tế hai ông bà sống phè phỡn nhàn nhã hơn ai hết. Sợ chị gái lại giáng đòn, cậu nhóc đành nín thinh không dám kêu ca, lảng sang chuyện khác: "À này, sao mấy hôm nay anh thấy bố em mặt cứ hầm hầm thế? Em lại chọc giận gì chú ấy à?"

Gia Ngư ngơ ngác: "Lão Hoàng mặt hầm hầm á?" Chẳng phải lão lúc nào cũng tỏ ra cau có đấy sao! Dạo này lão còn giở trò bãi công, trưa không thèm mò về ăn cơm, tối mịt mới vác xác về. Chê cơm nước vợ làm dở thì cũng tự nấu được bữa nào ra hồn đâu. May mà cô có khẩu phần dinh dưỡng riêng tẩm bổ, chứ không thì có nước c.h.ế.t đói.

Gia Ngư thản nhiên đáp: "Chắc lão Hoàng mắc bệnh rồi." Bệnh đau mắt đỏ (ghen tị), lại thêm cả bệnh gia trưởng hoang tưởng.

Ngưu Hiểu Binh hốt hoảng, phán bừa: "Trời đất, tội thế. Liệu có t.h.u.ố.c chữa không em? Nhỡ đâu... nhỡ đâu em mất bố thì sao? Bà nội anh kể chồng thím Đông Mai cũng vì ốm đau mà qua đời đấy." Trẻ con hồn nhiên phát ngôn không suy nghĩ, câu nói đ.â.m thẳng vào tim.