Mặc dù bình thường trước mặt mẹ cô - bà Trần Mỹ Hà - Hoàng Quốc Đống luôn tỏ ra rất thương yêu cô, nhưng Gia Ngư dám chắc thực tâm ông ta không hề thích mình.
Ký ức kiếp này của cô chỉ bắt đầu dần rõ nét khi qua thôi nôi. Trước đó, cô chỉ lờ mờ nhận thức được mình từng có kiếp trước, còn đa phần thời gian đều trong trạng thái mơ màng. Dù vậy, cô vẫn nhớ như in cảnh Hoàng Quốc Đống nhìn chằm chằm vào đứa trẻ còn đang quấn tã là cô mà c.h.ử.i rủa: "Con nha đầu c.h.ế.t tiệt!"
Dường như ông ta còn buông thêm câu gì đó đại loại như, nếu không phải vì lý do nào đó thì đã vứt quách cô đi cho xong.
Chỉ bằng chừng đó chuyện, cộng thêm nụ cười giả tạo Hoàng Quốc Đống hay nặn ra mỗi ngày, Gia Ngư thừa biết "người cha" kiếp này vốn dĩ chẳng ưa gì mình. Thế nên ngày thường Gia Ngư cũng chẳng buồn gọi tiếng "ba", cô cứ bắt chước bà Trần Mỹ Hà gọi ông ta là "lão Hoàng", còn lấy cớ mỹ miều đó là "biệt danh yêu thương".
Vì lẽ đó, từ trước đến nay Gia Ngư chưa bao giờ thèm "chỉ tay năm ngón" xen vào sự nghiệp của lão Hoàng.
Có chăng thì thỉnh thoảng, cô lại cố tình vờ như vô ý nhắc khéo mẹ mình phải nắm c.h.ặ.t quyền chủ động kinh tế trong gia đình. Đề phòng lão Hoàng kiếm được chút tiền rồi đ.â.m ra sinh tật, ra ngoài tìm người khác đẻ con trai. Những chuyện chướng tai gai mắt kiểu này kiếp trước Gia Ngư thấy quá nhiều rồi, tất nhiên phải biết đường mà phòng bị.
"Ngư Ngư, về ăn cơm thôi con ơi!" Phía sau chợt vang lên giọng nói sang sảng của bà Trần.
Gia Ngư theo phản xạ đứng phắt dậy, quay người lon ton chạy về nhà, không quên ôm khư khư chiếc ghế đẩu nhỏ của mình theo. Các bậc trưởng bối trong khu tập thể thấy vậy đều bật cười.
"Con bé nhà Mỹ Hà ngoan ngoãn ghê chưa, gọi một tiếng là về ngay, chẳng bù cho thằng nhóc nhà tôi, gọi hụt hơi cũng chẳng thấy bóng dáng đâu."
"Cái đó thì khỏi bàn, con bé Gia Ngư là đứa dễ nuôi nhất cái khu này rồi. Nghe đâu hồi trước Mỹ Hà mang nó đi làm, thả vào trong rổ mà con bé cứ nằm im re chẳng khóc tiếng nào."
"Lớn lên cũng chả thấy quấy khóc bao giờ, suốt ngày chỉ ngoan ngoãn ngồi trước cửa xem bọn trẻ lớn hơn chơi."
"Mỹ Hà đúng là có phúc."
Những lời khen ngợi này, Gia Ngư nghe nhiều đến mức tai sắp mọc kén luôn rồi. Từ bé cô đã chẳng bao giờ khóc dạ đề, chưa từng làm phiền giấc ngủ của mọi người trong khu. Chỉ nội điểm ấy thôi cũng đủ để các cô dì chú bác hàng xóm xuýt xoa khen ngợi hết năm này qua tháng nọ. Trong lòng những người hàng xóm này, Gia Ngư chính là "con nhà người ta" trong truyền thuyết.
Dù vậy, bà Trần Mỹ Hà vẫn rất thích nghe. Bất kể đã nghe bao nhiêu lần, lúc này trên mặt bà vẫn tràn ngập vẻ tự hào.
Bà lấy khăn ấm lau tay, lau mặt cho Gia Ngư vừa chạy về đến nhà. Dù Gia Ngư vốn sạch sẽ hơn những đứa trẻ bình thường, Trần Mỹ Hà vẫn chăm sóc con bé vô cùng tỉ mỉ. Lau xong, Gia Ngư ngoan ngoãn ngồi lên chiếc ghế được đóng riêng cho mình. Trần Mỹ Hà dọn bát đũa ra, cười hiền từ xoa đầu con gái, cưng nựng không nỡ buông tay.
Gia Ngư cũng mỉm cười đáp lại, cô thực sự rất yêu quý người mẹ kiếp này của mình.
Hồi mới sinh, do những ám ảnh từ kiếp trước, cô nhìn ai cũng thấy không đáng tin cậy. Nhưng dần dà, dưới sự chăm sóc ân cần của người mẹ mới này, Gia Ngư đã cảm nhận được thế nào là sự chở che, yêu thương thực sự, và cô cũng tự đáy lòng công nhận Trần Mỹ Hà là mẹ của mình.
Trần Mỹ Hà rất đẹp, cặp chân mày lá liễu cong cong, đôi mắt hạnh ngậm nước long lanh. Nghe mọi người kể lại, ngày xưa bà cũng từng là hoa khôi của xưởng may, được không ít chàng trai theo đuổi. Trong số đó có vô số người điều kiện tốt hơn hẳn Hoàng Quốc Đống, thậm chí so ra Hoàng Quốc Đống chỉ đứng bét bảng.
Ngặt nỗi hoàn cảnh gia đình của Trần Mỹ Hà không được tốt, khiến bà chỉ một lòng muốn tìm một người đàn ông trung hậu, thật thà để gửi gắm cả đời. Kết quả là, Hoàng Quốc Đống với khuôn mặt chữ điền, ngũ quan nhạt nhòa, khí chất cục mịch lại lọt vào mắt xanh của bà.
Gia Ngư rất muốn nói với mẹ rằng, đàn ông đáng tin cậy hay không chẳng thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
Nhưng giờ có nói cũng muộn rồi. Gia Ngư đã hạ quyết tâm, một khi cô đã nhận người mẹ này, thì hạnh phúc nửa đời sau của bà sẽ do cô đứng ra bảo vệ. Hoàng Quốc Đống nếu có thể diễn vai người chồng tốt cả đời, thì cô sẽ cho ông ta cơ hội diễn tiếp. Còn nếu ông ta dám giở chứng, Gia Ngư chắc chắn sẽ khiến ông ta phải hối hận.
Nhắc mới nhớ, sao trên bàn ăn không thấy bóng dáng Hoàng Quốc Đống đâu nhỉ?
Thư Sách
Gia Ngư đưa mắt ngó quanh nhà một vòng rồi hỏi: "Lão Hoàng không về ăn cơm hả mẹ?"
Cái sạp hàng của Hoàng Quốc Đống tuy bày bán quanh năm suốt tháng, nhưng vào kỳ nghỉ hè hay nghỉ đông của học sinh thì thường là đi muộn về sớm. Dù sao học sinh cũng nghỉ học rồi, có ngồi canh lâu ở đó cũng vô ích.
Trần Mỹ Hà đáp: "Ông ấy bảo đi bàn mối làm ăn mới. Chuyện buôn bán của ông ấy thì mẹ con mình biết gì đâu."
Gia Ngư lẩm bẩm bất mãn: "Khéo lại nhiễm thói hư tật xấu rồi."
"Cái con bé này, trẻ con thì biết gì chứ?" Trần Mỹ Hà bật cười mắng yêu. "Lúc nào cũng như bà cụ non, con mới ba tuổi thôi đấy. Đừng có suốt ngày lo chuyện của ba con nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gia Ngư thở dài: "Con toàn nghe mấy bà trong khu nói, mấy người xuống biển làm ăn kinh tế là dễ sinh hư lắm. Với lại con lớn rồi, con ba tuổi rồi nhé!"
Từ nhỏ đến lớn, cô cực kỳ ít nói chuyện trước mặt Hoàng Quốc Đống. Nhưng vì sớm tối ở cạnh Trần Mỹ Hà, cô chẳng thể nào che giấu hoàn toàn, vậy nên cô dứt khoát xây dựng hình tượng một đứa trẻ phát triển sớm trước mặt bà. Khi hai mẹ con trò chuyện riêng, cô thỉnh thoảng sẽ thốt ra vài câu quá đỗi già dặn so với tuổi, dần dà làm cho Trần Mỹ Hà quen với chuyện đó. Cho đến hiện tại, dù Gia Ngư mới ba tuổi, hai mẹ con vẫn có thể thoải mái đối đáp bằng những câu nói đậm chất "bà cụ non" của cô.
Quả thực, Trần Mỹ Hà cũng quen với dáng vẻ này của con gái rồi, nhưng bà vẫn không muốn Gia Ngư nhỏ tuổi vậy đã phải lo nghĩ chuyện nhà. Bà từng cất công đi hỏi thăm mấy ông bà lớn tuổi, người ta nói những đứa trẻ như vậy thường mở rộng tâm trí sớm, nhưng cũng dễ ảnh hưởng đến sự phát triển của cơ thể. Suốt ngày lo âu nghĩ ngợi thì làm sao mà khỏe mạnh cho được?
Thế nên bà cười nói: "Yên tâm đi, ba con có kiếm được bao nhiêu tiền thì người giữ vẫn là mẹ. Ăn cơm cho ngoan đi để còn mau lớn."
Lúc này Gia Ngư mới gật đầu, cắm cúi ăn cơm. Trời đất bao la, ăn cơm lớn nhất. Cơ thể khỏe mạnh thì muốn làm gì cũng dễ.
Cô nhai kỹ nuốt chậm, cố gắng để thức ăn dễ tiêu hóa nhất. Hơn nữa cô rất chú trọng dinh dưỡng cân bằng. Hai ba năm nay việc kinh doanh của Hoàng Quốc Đống khá ổn định. So với mặt bằng chung, nhà họ Hoàng chưa hẳn là giàu có, nhưng cũng không thiếu ăn. Nhất là người mẹ Trần Mỹ Hà lại cực kỳ yêu thương cô, chỉ cần cô thèm ăn gì mà nhà có khả năng mua là bà sẽ sắm ngay lập tức.
Ví dụ như thực đơn hàng tuần này là do chính tay Gia Ngư lên list đấy chứ. Có rau xanh, có cá tôm. Lâu lâu còn được xơi một bữa thịt bò. Ở cái khu tập thể này, mâm cơm của Gia Ngư tính ra là vô cùng thịnh soạn. Chẳng phải chính sách đã nói rồi sao: "Dù nghèo cũng không để giáo d.ụ.c nghèo, dù khổ cũng không để trẻ con khổ."
Ăn xong, Trần Mỹ Hà lấy quả dưa hấu được ngâm trong nước giếng mát lạnh ra, để chuẩn bị cho buổi chiều giải nhiệt. Dọn dẹp xong xuôi đâu vào đấy, bà lôi mớ vải vóc đã chuẩn bị sẵn ra, ngồi vào chiếc máy khâu để may vá. Đó là chiếc váy bà định may cho Gia Ngư.
Trần Mỹ Hà vốn là công nhân xưởng may, nên tay nghề may vá tự nhiên là khỏi bàn. Quần áo từ bé đến lớn của Gia Ngư hầu hết đều do chính tay bà cặm cụi may lấy. Mặc lên người đẹp xinh vô cùng, chẳng kém cạnh gì đồ mua ở trung tâm bách hóa.
Gia Ngư sớm đã bước qua cái tuổi háo hức mong chờ quần áo mới từ đời nào rồi. Cô ngồi trên giường tre, ngáp một cái thật dài: "Mẹ, đừng may nữa. Mẹ chợp mắt xíu đi, chiều còn phải đi làm mà."
"Chiều nay mẹ không đi, mẹ chỉ làm nửa ngày thôi." Trần Mỹ Hà đáp mà không buồn ngẩng đầu lên.
Kì thực trong lòng bà cũng đang rầu rĩ lắm, bởi lẽ dạo gần đây xưởng may làm ăn ngày càng sa sút. Tiền lương không phát đúng hạn thì chớ, thời gian làm việc cũng bị cắt giảm đi. Đây tuyệt đối không phải tín hiệu tốt lành gì. Hiện giờ Trần Mỹ Hà lo sốt vó, nhỡ xưởng cắt giảm biên chế, không chừng bà sẽ có tên trong danh sách sa thải mất.
Ban đầu bà chỉ là công nhân thời vụ của xưởng, sau khi Hoàng Quốc Đống xin nghỉ việc mới nhường lại suất làm chính thức cho bà. Đương nhiên bà chẳng thể đọ ô dù vững chắc với những công nhân kỳ cựu khác. Đã thế, bà còn từng đắc tội với lãnh đạo trong xưởng may nữa cơ.
Haizz...
Những chuyện đau đầu này Trần Mỹ Hà đâu dám hé răng nửa lời với con gái, sợ con bé "bà cụ non" lại vác thêm tâm sự vào người.
Nhưng Trần Mỹ Hà đâu biết, dù bà có giấu nhẹm đi thì Gia Ngư cũng đã lờ mờ đoán ra. Gia Ngư tuy cảm thấy khá xa lạ với cuộc sống ở thành thị vào thập niên 90, nhưng một vài chuyển biến thời cuộc của thời kỳ này thì cô vẫn nắm rõ. Đã dấn thân vào chốn thương trường, ắt hẳn phải thấu hiểu những bước chuyển mình của thời đại.
Thập niên 90, biết bao nhiêu người đã lũ lượt kéo nhau rời khỏi các nhà máy quốc doanh. Xem ra, công việc của mẹ cô cũng bắt đầu lung lay rồi.
Lúc Gia Ngư ngủ trưa dậy, Hoàng Quốc Đống đã về tới nhà, đang ngồi bên bàn nói chuyện rôm rả với Trần Mỹ Hà.
Quả dưa hấu cũng đã được bổ ra. Một mùi hương trái cây thanh mát lan tỏa khắp căn phòng, Gia Ngư chính là bị mùi thơm ngọt ngào ấy đ.á.n.h thức.
"Ngư Ngư, ra ăn dưa hấu nào." Trần Mỹ Hà bế thốc con gái đi ra. Rồi lại quay sang sai bảo Hoàng Quốc Đống: "Ông vào lấy cái bát nhỏ của Ngư Ngư ra đây, xắn chút ruột dưa ra bát cho con bé ăn đi."
Gia Ngư dụi dụi mắt nhìn về phía Hoàng Quốc Đống, vừa vặn bắt gặp ánh mắt thiếu kiên nhẫn chợt lướt qua trên gương mặt ông ta. Nhưng ông ta rất giỏi che đậy, nhanh ch.óng đứng dậy làm theo. Gia Ngư lén bĩu môi.
Người "cha ruột" kiếp này của cô, Hoàng Quốc Đống, vóc dáng tầm thước, mặt chữ điền, ngũ quan ngoại trừ đôi mắt hai mí ra thì chẳng có điểm nào nổi bật. Đại loại là cái kiểu ném vào đám đông đảm bảo sẽ chìm nghỉm, tìm mỏi mắt chẳng ra. Bình thường ông ta ít nói, mang đến cảm giác là một người rất thật thà, chất phác.
Từ nhỏ đến lớn, câu Gia Ngư hay nghe người ta khen ngợi Hoàng Quốc Đống nhất chính là: "Quốc Đống là một người đàn ông hiền lành, an phận".
Có ai mà ngờ được, gã đàn ông hiền lành an phận ấy thế mà lại là một tay diễn viên xuất sắc đủ sức ẵm tượng vàng Oscar cơ chứ?