Hoàng Quốc Đống lấy cái bát nhỏ ra, lại cẩn thận xúc lấy phần ngọt nhất ở giữa quả dưa bỏ vào bát. Nửa quả dưa hấu đẹp đẽ tươi ngon thoắt cái đã trở nên khuyết thiếu móp méo. Phần ngon nhất đều nhường cho Gia Ngư, phần rìa thừa thãi nhạt nhẽo còn lại mới là của ông ta và Trần Mỹ Hà.
Cái nhà này rốt cuộc ai mới là người kiếm ra tiền? Dựa vào đâu mà để cho một đứa tạp chủng được ăn ngon mặc sướng như vậy?
Hoàng Quốc Đống kìm nén cơn tức, tay run lên vì giận. Nhưng ông ta vẫn đang cố gắng kiềm chế và che đậy, bằng không con mụ ngốc nghếch Trần Mỹ Hà kia mà nổi m.á.u xót con lên thì lại bù lu bù loa với ông ta mất.
Lần trước ông ta mới chỉ lỡ miệng nhắc nhở một câu, bảo bà đừng chiều chuộng con bé quá mức, thế mà bị Trần Mỹ Hà nghi ngờ là có tư tưởng trọng nam khinh nữ, "chiến tranh lạnh" với ông ta suốt mấy ngày liền. Mặc kệ ông ta thì thôi đi, đằng này bà ấy còn chẳng thèm nấu cơm cho ông ta ăn. Nếm mùi cực khổ mấy ngày hôm đó, Hoàng Quốc Đống mới chợt nhận ra mình hiện tại vẫn chưa phải là "ông chủ Hoàng" giàu có trong tương lai. Bây giờ ông ta chỉ có hai bàn tay trắng, không thể gây thù chuốc oán với Trần Mỹ Hà được, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt vậy.
Ông ta bên này vừa mới gọt xong dưa, Gia Ngư bên kia đã lon ton bước đôi chân ngắn củn lạch bạch chạy tới ngồi thụp bên bàn, mắt chằm chằm nhìn vào bát dưa hấu.
"Lão Hoàng, con muốn ăn dưa."
Hoàng Quốc Đống gượng cười, đẩy chiếc bát đến trước mặt con bé: "Trẻ con ăn ít thôi, kẻo lại đau bụng."
Gia Ngư cầm thìa múc từng miếng dưa hấu ngòn ngọt mát lạnh, vừa nhóp nhép nhai vừa thủng thẳng đáp: "Ngon lắm, không đau đâu."
Hoàng Quốc Đống: "..."
Con ranh c.h.ế.t tiệt này, sinh ra là để khắc ông!
Kiếp trước nó cũng cái đức hạnh này, kiếp này cũng y chang. Nhưng kiếp trước vào thời điểm này, ông ta thực sự rất yêu thương đứa con gái này. Nghĩ rằng đây là m.á.u mủ ruột rà, dù không phải là đứa con trai hằng mong ngóng, nhưng dẫu sao cũng là con do ông ta và Trần Mỹ Hà sinh ra, trong lòng có chút hụt hẫng vài ngày rồi ông ta cũng bắt đầu thật lòng thương yêu con bé.
Con bé này từ nhỏ đã tỏ ra rất thông minh, làm Hoàng Quốc Đống tự hào khôn tả. Nó bảo muốn học trường tiểu học thực nghiệm, Hoàng Quốc Đống liền lập tức đi mua nhà gần đó để nó được hưởng nền giáo d.ụ.c tốt nhất. Sau đó là một mạch lên trung học thực nghiệm, trường cấp ba trọng điểm, rồi lên thủ đô học đại học. Đi đến đâu, mua nhà cho nó đến đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cùng với sự trưởng thành của Gia Ngư, sự nghiệp của ông ta cũng ngày càng lớn mạnh. Con bé từ nhỏ chưa từng phải nếm trải chút cực khổ nào, luôn được tận hưởng cuộc sống giàu sang ngậm thìa vàng. Đến lúc Gia Ngư lên đại học, nhà họ Hoàng đã là phú hào có m.á.u mặt ở địa phương, sản nghiệp trải dài khắp cả nước. Hoàng Quốc Đống lúc đó còn dự tính sau khi Gia Ngư tốt nghiệp sẽ đưa con đi du học nước ngoài. Dù sao nhà có tiền, người ta ra nước ngoài, con gái ông ta tất nhiên cũng phải đi.
Nào ngờ, một t.a.i n.ạ.n bất ngờ ập đến, đột nhiên lại lòi ra chuyện đứa trẻ này không phải con của ông ta và Trần Mỹ Hà. Lúc sinh trong bệnh viện, hai gia đình thế mà lại bế nhầm con của nhau!
Lúc đó Hoàng Quốc Đống cảm thấy như trời sập.
Đến khi nhìn thấy đứa con gái ruột gầy gò ốm yếu của mình phải sống trong một căn phòng chật chội còn không lớn bằng cái nhà vệ sinh trong phòng ngủ chính của ông ta, quần áo trên người chẳng có lấy một món đồ hiệu, sự xót xa trong lòng ông ta lập tức chuyển thành ngọn lửa giận dữ.
Thư Sách
Mình nuôi dưỡng Gia Ngư cẩn thận cưng chiều như vậy, kết quả thì sao, cái nhà họ Lâm kia lại bạc đãi con gái ruột của ông ta đến mức bầm dập thế này.
Con của mình đương nhiên phải do chính mình nuôi, ông ta chẳng có lỗi gì với Gia Ngư cả! Thế là ông ta quả quyết đề nghị đổi lại con, trả mọi thứ về đúng vị trí.
Hoàng Quốc Đống cảm thấy mình làm thế đã là cạn tình cạn nghĩa lắm rồi, bao nhiêu năm qua số tiền nhà họ Hoàng đắp lên người Gia Ngư là một con số khổng lồ, nhà họ Lâm tính ra là vớ được món hời to.
Kết quả, con ranh c.h.ế.t tiệt Gia Ngư thế mà lại không đồng ý!
Nó chịu rời đi, nhưng với điều kiện là phải chia tài sản, hơn nữa vừa mở miệng đã đòi ngoạm hẳn một nửa!
Không chỉ có thế, mụ vợ ngốc nghếch Trần Mỹ Hà kia lại chẳng phân biệt được trong ngoài, không hề xót xa cho đứa con ruột chịu khổ bên ngoài, ngược lại còn thực tâm khuyên ông ta đồng ý chia một nửa gia tài cho Gia Ngư. Đã vậy bà ta còn đề nghị sau này hai nhà coi nhau như họ hàng mà qua lại.
Hoàng Quốc Đống là trụ cột gia đình, sao có thể làm cái chuyện ngu xuẩn như thế được, nên lúc đó ông ta kiên quyết từ chối. Thậm chí ông ta còn lấy chuyện ly hôn ra đe dọa để Trần Mỹ Hà nhìn rõ hiện thực. Kết quả mụ vợ ngốc này vì con ranh Gia Ngư mà dám làm ầm ĩ đòi ly hôn với ông ta thật.
Còn con ranh Gia Ngư kia càng độc ác hơn, nhân lúc ông ta không chú ý, chẳng biết giở thủ đoạn gì chọc ngoáy vào công ty của ông. Mấy lão cổ đông khai quốc công thần thế mà lại đồng loạt quay sang ủng hộ nó.
Cuối cùng Gia Ngư thành công rút rỗng công ty của ông ta, chỉ để lại một cái vỏ bọc rỗng tuếch.
Hoàng Quốc Đống chính là vì tức giận uất ức chuyện này mà c.h.ế.t.
Sau khi tỉnh lại, ông ta bàng hoàng phát hiện mình thế mà lại trọng sinh, quay về đúng ngày Trần Mỹ Hà sinh con xong xuất viện.