“Sau này con bé sẽ trở thành một Lan Lan thứ hai… Không! Phải vượt qua cả Lan Lan!”
Các bạn học xung quanh đều nhìn tôi, tôi xấu hổ vô cùng, lén kéo ba: “Đừng nói thế, các bạn đều rất giỏi.”
Ba tôi lập tức không vui, ông nói lớn: “Vậy thì con càng phải lấy các bạn giỏi làm mục tiêu, rồi vượt qua họ!”
Vì vậy, từ ngày đầu tiên nhập học, không có ai muốn chơi với tôi.
Tôi cũng rất khó hòa nhập với họ… Mọi người nói về những bộ phim truyền hình mà tôi chưa từng xem, những ngôi sao mà tôi không biết, tôi không thể tham gia vào bất kỳ chủ đề nào.
Tôi dành toàn bộ thời gian để luyện đàn.
Ba biết chuyện tôi không có bạn, ông rất vui: “Thiên tài thì luôn cô đơn.”
Tôi ở trường học một mình, một mình ăn cơm, một mình tự học, mọi người đều biết tôi học chuyên ngành giỏi nhất nhưng mọi người cũng đều cho rằng tôi là một đứa quái dị.
Những ngày như vậy đã trôi qua cả một năm, bác sĩ trường chẩn đoán tôi bị trầm cảm.
Lúc đầu, ba không hiểu chuyện này, ông nói: “Hồi nhỏ chúng ta chẳng có gì, cũng đều lớn lên khỏe mạnh. Lý Miêu Miêu không thiếu ăn thiếu mặc, học ở trường học tốt nhất, nó có gì mà phải trầm cảm?”
Sau đó, không biết nghe được ở đâu, ba tôi vui vẻ chạy về nhà: “Căn bệnh này chỉ những nghệ sĩ mới mắc phải, nghệ sĩ nhờ căn bệnh này mà có thêm cảm hứng.”
Ông lại cầm lấy chiếc thắt lưng, giám sát tôi luyện đàn cả ngày.
Tuy nhiên, ngày hôm đó tôi đã không luyện đàn.
Tôi trốn khỏi nhà, trèo lên sân thượng trống trải của trường học.
Thật cao, gió trên tầng hai mươi thật đáng sợ, dường như chỉ cần một chút bất cẩn là có thể cuốn người đi.
Tôi đứng trên mép sân thượng nhìn xuống, trong lòng có một giọng nói đang kêu gào: “Nhảy xuống đi, nhảy xuống thì ông sẽ hối hận.”
4
Thế nhưng, ngay khi tôi đứng ở mép hàng rào, cố gắng lấy hết can đảm để trèo qua thì một giọng nói gọi tôi từ phía sau: “Lý Miêu Miêu?”
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy một thiếu niên cao lớn, anh ấy mặc áo sơ mi trắng đứng giữa gió, tà áo và tóc mái bị gió thổi tung, để lộ đôi mắt trong veo.
Tôi hỏi: “Cậu quen tớ à?”
Anh ấy cười đáp: “Sao lại không quen chứ? Em nhất khối mà.”
Anh ấy tên là Lục Tuần, học hơn tôi một lớp, cũng học piano.
Anh ấy hỏi tôi: “Em lên sân thượng làm gì?”
Tôi không biết trả lời thế nào, đành hỏi ngược lại anh ấy: “Anh lên đây làm gì?”
“Chụp hoàng hôn.” Anh ấy chỉ vào rìa bầu trời: "Góc nhìn ở đây đẹp nhất.”
Lúc này tôi mới để ý thấy Lục Tuần đeo một chiếc máy ảnh trên người.
Tôi nhanh trí nghĩ ra câu trả lời: “Em cũng lên đây ngắm hoàng hôn.”
Thế là vào buổi chiều hôm đó, chúng tôi ngồi cạnh nhau trên sân thượng, ngắm nhìn hoàng hôn như dát vàng, từ từ hòa vào chân mây.
Góc nghiêng của Lục Tuần trong ánh hoàng hôn đẹp như mơ.
Chúng tôi trò chuyện rất nhiều, Lục Tuần nói, anh ấy không ngờ tôi là người sẽ lên sân thượng ngắm hoàng hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
“Dù sao thì trông em chẳng hứng thú gì ngoài luyện đàn.”
Tôi cúi đầu: “Ba em nói, ngoài luyện đàn ra thì mọi thứ khác đều vô nghĩa.”
Lục Tuần mở to mắt: “Sao lại thế được? Trong cuộc sống có nhiều thứ có ý nghĩa lắm.”
“Ví dụ như?”
“Ví dụ như ăn một bữa tối ngon, tắm nước nóng, đi xem phim với người mình thích, đi trượt băng ở Thượng Hải, ngắm bình minh, hoàng hôn…”
Đây là lần đầu tiên có người nói với tôi như vậy.
Hôm đó, tôi về nhà rất muộn, bị đánh một trận đau nhất từ trước đến nay.
Ba vừa dùng thắt lưng đánh tôi, vừa điên cuồng mắng chửi, ông nói rằng trong hai giờ tôi đi chơi hư hỏng về muộn, những người khác đều đang học hoặc luyện đàn, vì vậy tôi lại tụt phía sau rồi.
Ông không biết rằng, tôi về muộn hai giờ không phải đi chơi hư hỏng, mà là đi tìm chết.
Hôm đó mẹ tình cờ đến thăm tôi, bà lao tới, cố gắng cản thắt lưng của ba.
Nhưng ba tôi quát bà: “Không dạy được con thì cô có chịu trách nhiệm không?”
Mẹ tôi lập tức im lặng, bà lui sang một bên, cúi đầu, mặc cho thắt lưng của ba như mưa rào giáng xuống người tôi.
Không còn cách nào khác, trong chuyện giáo dục tôi, ba là người có quyền tuyệt đối, dù sao thì những bài báo về ông đã lên cả tin tức, mọi người đều nói rằng nếu không có sáu trăm cái tát đó thì sẽ không có tôi ngày hôm nay.
Cuối ngày hôm đó, tôi không được ăn tối và phải luyện đàn thêm bốn giờ.
Ba vừa nhìn tôi ngồi vào ghế đàn, vừa thở hồng hộc quát bên cạnh: “Mày không phải ngày nào cũng nói muốn c.h.ế.t à? Muốn c.h.ế.t thì cứ đi nhưng chỉ cần mày còn sống một ngày thì phải luyện đàn một ngày.”
Đôi tay đang định mở nắp đàn của tôi khẽ khựng lại, tôi nhìn ba, mở to mắt.
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Ông cáu kỉnh nói: “Nhìn gì mà nhìn?”
“Ba... Ba đọc trộm nhật ký của con à?” Trong nhật ký, ngày nào tôi cũng viết rằng muốn chết.
Ông cầm lấy thắt lưng: “Mày nói chuyện với ba mày kiểu gì vậy? Trộm là sao? Mày tưởng tao muốn đọc mấy thứ ủy mị sến súa của mày à? Đọc nhật ký của mày chẳng phải là để chịu trách nhiệm với mày à! Đừng nói nhảm nữa, luyện đàn ngay!”
Ông đã đọc được những dòng nhật ký tôi muốn c.h.ế.t nhưng không tin tôi sẽ thực sự chết.
Tôi nghe thấy ông nói với mẹ: “Con bé này hay than vãn lắm, tôi thấy nhiều rồi.”
“Chắc Lý Miêu Miêu cố tình viết ra để cho tôi xem.”
“Muốn đe dọa tôi à? Không có cửa đâu. Tôi không sợ mấy trò này đâu, nếu nó có gan thì cứ mua thuốc trừ sâu mà uống đi, tôi sẽ uống cùng nó!”
Đêm đó, tôi mang theo thương tích đầy mình mà không ngủ được, những cuộc đối thoại như thế này ở phòng bên cạnh không ngừng lọt vào tai tôi.
Nhưng tôi không muốn c.h.ế.t nữa.
Bởi vì Lục Tuần nói, ngày mai anh ấy sẽ đợi tôi cùng ngắm hoàng hôn.
5
Tôi mong chờ được gặp Lục Tuần.
Thực ra lúc đó tôi không biết thế nào là yêu sớm, tôi chỉ biết mình thích Lục Tuần, giống như thích bầu trời đêm vừa mưa xong, thích chú mèo con l.i.ế.m ngón tay tôi, thích những giọt nước mát lạnh đọng trên lon coca vừa lấy ra từ tủ lạnh.
Đó là những khoảnh khắc hiếm hoi trong cuộc sống mà tôi có thể cảm nhận được hạnh phúc.