Tôi nhìn đống chìa khóa nặng vài ký lô trước mặt, rồi lại nhìn sang ông bố đang mặc áo ba lỗ cháo lòng và bà mẹ diện bộ đồ ngủ hoa hòe hoa sói.
Hai người họ đang say sưa “táp” dưa hấu, còn tôi thì rơi vào trầm tư.
Chẳng lẽ bố mẹ tôi chính là “Ông bà trùm nhà trọ” trong truyền thuyết?
Chẳng lẽ nhà tôi thực ra giàu nứt đố đổ vách?
Bố tôi gặm xong miếng dưa, nước dưa chảy ròng ròng xuống cái áo ba lỗ cũ đến mức sắp rách nát của ông ấy.
Con gái à, bố biết con còn nhỏ nên có thể chưa gánh vác nỗi khổ sai này. Nhưng giờ con nghỉ học rồi, cũng nên sớm học lấy mấy kỹ năng sống thiết yếu đi thôi.
Đến lúc tôi thử xách cái chùm chìa khóa kia lên, suýt thì trật khớp tay vì nặng.
Nhưng mà, lâu nhà mình ở đâu cơ? Sao con chưa thấy bao giờ?
Không lẽ là mấy khu tập thể cũ nát, rách rưới nên mới phải đi thu tiền từng nhà một thế này chứ?
Sao lại chưa thấy? Cái khu đô thị to chà bá đối diện trường con ấy, chẳng phải ngày nào đi học con cũng nhìn thấy sao?
Trường tôi là trường trung học ngoại ngữ hàng đầu cả nước, chuẩn “quý tộc” dân lập. Mà đối diện trường là khu căn hộ cao cấp “Quỳnh Lâm Vân Đỉnh”, nơi tập trung đủ mọi nguồn lực từ giáo d.ụ.c đến thương mại, nổi tiếng với cái giá thuê nhà trên trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thấy thi cô thấy thật, nhưng bố tôi có bảo đây là nhà mình đâu!
Quỳnh Lâm Vân Đỉnh là của nhà mình á?
Mẹ tôi gật đầu cái rụp:
Sơn Tam
Chứ còn gì nữa! Lại đây ăn miếng dưa đi con, dưa cát nên ngọt lịm tim luôn.
Tôi nhớ không lầm thì bộ đồ ngủ mẹ đang mặc đã chinh chiến suốt mười năm rồi. Sau đó tôi liền nhập hội gặm dưa với họ, nhưng trong bụng vẫn đầy nghi vấn.
Thế sao mình không dọn qua đó mà ở?
Eo ôi, ở đây ba chục năm rồi, tự dưng chuyển nhà làm gì cho mệt? Ăn mau đi, còn nửa quả nữa đây để mẹ ép nước cho nhé?
Thế sao phải đến tận nơi thu tiền ạ? Giờ chuyển khoản WeChat là xong mà…
Bố tôi lườm mày, nhìn tôi như nhìn một đứa phá gia chi t.ử không có tiền đồ.
WeChat thu phí thủ tục 0,1% đấy! Một tháng riêng tiền phí đã mất mười mấy vạn rồi! Đồ ngốc này, hèn chi con không đi học nổi!
Nghe xong, tôi chỉ biết ôm miếng dưa câm nín.
Dù sao thì… con cũng đã được tuyển thẳng vào Thanh Hoa rồi mà bố mẹ ơi!