Shipper Thiên Tài - 18 Tuổi Đi Thu Tiền Trọ

Chương 2: TÔI LÀ SHIPPER, NHƯNG LÀ SHIPPER CÓ CHÙM “CHÌA KHÓA MẠ VÀNG”



Tôi nghĩ là bố mẹ tôi cố tình – vì tôi đã đi ship đồ ăn ngoài đường cả tháng trời rồi.

Chỉ cần họ bảo sớm một chút, tôi đã không bị nắng hun cho đen như cái cột nhà cháy thế này. Lại còn bị phụ huynh của mấy đứa bạn cũ lấy ra làm gương xấu để dạy bảo con cái kiểu:

 Nhìn đấy mà học tập, không là sau này đi đưa cơm như nó!

Chắc vì địa bàn gần, nên ứng dụng “Meituan” toàn giao cho tôi mấy đơn ở “Quỳnh Lâm Vân Đỉnh”. Với tinh thần cần cù bù thông minh, ngay tháng đầu tiên tôi đã vọt lên đứng đầu bảng xếp hạng shipper với lương tháng hơn vạn tệ.

Dù sao thu tiền nhà cũng ở đây, ship đồ ăn cũng ở đây, tôi vừa giao cơm vừa tiện tay thu tiền nhà lại còn kiếm thêm được chút tiền tiêu vặt thì đúng là quá hời!

Bố bảo tôi mỗi tòa nhà có giờ thu tiền khác nhau, cũng không cần gõ cửa từng nhà, chủ yếu là để “trao tình thương nhân đạo” cho những hộ chưa đóng tiền đúng hạn thôi.

Chiều nay tôi nhận mấy đơn trà chiều, tình cờ tòa đó cũng có lịch thu tiền. Vừa định bước vào thang máy thì bị chị quản lý tòa nhà chặn lại. Chị ta chỉ vào tờ giấy trắng dán cạnh thang máy.

[Shipper cấm đi thang máy.]

Tòa này 53 tầng, thang máy còn chia tầng cao tầng thấp nếu không cho đi thang máy chẳng lẽ bảo tôi mọc cánh bay lên?

 Tôi nhớ quy định của khu này không có điều này mà!

Quy định là do bố tôi đặt, mà bố tôi chắc chắn không thất đức thế đâu.

Nhưng bà chị nhân viên quản lý thấy tôi nhỏ tuổi chắc cũng không muốn làm khó, liền giải thích:

 Em gái ơi, em cũng biết đây là khu gần trường điểm mà, nhiều học sinh sắp thi đại học rồi nên phụ huynh liên mình khiếu nại.

 Khiếu nại cái gì cơ?

 Họ bảo shipper đi thang máy sẽ gây ra tiếng ồn không cần thiết.

Thang máy nhà tôi là loại giảm chấn siêu êm, đến tiếng “ting” cũng không có. Chẳng lẽ cư dân đi thì không gây tiếng ồn, còn shipper đi thì thang máy nó… gầm lên chắc?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 Em gái, chị cũng hết cách vì người thuê nhà bỏ tiền ra thì họ có quyền tận hưởng dịch vụ tốt nhất.

Thôi được, tôi không muốn làm khó chị ta nên đừng dời sảnh gọi cho khách.

[Alo cô Ngô, đồ ăn của cô đến rồi, cô xuống lấy giúp tôi với.]

Sơn Tam

[Giao tận cửa cho tôi chứ! Tôi mà muốn ra ngoài thì đặt ship làm gì?]

[Ngại quá cô Ngô, thang máy chung cư không cho shipper đi ạ…]

[Chuyện đó liên quan gì đến tôi? Có phải tôi cấm đâu?]

[Nhà của cô ở tầng 31…]

[Có cố nhanh lên không? Cái thời gian cô gọi điện là cô đã leo lên đến nơi rồi đấy. Không đi được thang máy thì đi thang bộ, không có chân à? Tôi có mua bảo hiểm giao hàng đúng giờ đấy, quá phút nào là cô phải đền tiền đấy!]

Sau đó, đầu dây bên kia vang lên tiếng “tút tút” lạnh lùng. Còn tôi thì nhìn đồng hồ, còn tận mười mấy phút mới hết hạn nên chẳng lo bị phạt.

Bà chị quản lý khuyên:

 Em gái hay là em leo thang bộ đi, tuổi trẻ chân tay khỏe… vèo cái là lên thôi.

Thế nhưng tôi thản nhiên đi đến trước thang máy, bấm nút.

Lúc này bà chị nhân viên vội chạy lại chặn:

 Em không được đi, quy định rồi…

Tôi lôi chùm chìa khóa nặng trịch trong túi ra, vung vẩy trước mặt chị ta:

 Tôi đến thu tiền nhà mà!

Shipper không được đi, chứ “chủ nhà” đi thì chắc được nhỉ?