Shipper Thiên Tài - 18 Tuổi Đi Thu Tiền Trọ

Chương 15: ĂN CƠM CẶN MÀ TOÀN... BÀO NGƯ VỚI TÔM HÙM



Bức đối liên Thanh Hoa tặng, tôi sai người đóng khung treo trong phòng. Ông nội còn thuê người chép lại một bản treo ở từ đường, trên giấy còn dát cả vàng lá.

Cứ lễ Tết là phải thỉnh bản gốc ra cúng bái.

Lúc đầu, tôi có bảo rằng hay là mình treo đôi câu đối đó trong từ đường đi nhưng ông nội lại bảo như thế là làm chùa.

Sơn Tam

Rồi ông ấy lại nói:

"Ông còn sợ đôi câu đối này bị cái lũ người đó lây thối ngốc nghếch cho ấy chứ. Huống hồ đây là quà người ta tặng riêng cho “Bé cưng” nhà ta, quyền gì mà đòi đem vào từ đường?"

Bố mẹ tôi đặt tiệc ở Vân Mộng Trạch - nơi chuyên tiếp đón khách quốc tế và cũng là nơi bố tôi “làm thuê”.

Nghe nói bếp trưởng ở đó toàn là truyền nhân của ngự y, từng nấu tiệc quốc gia.

Lần đầu tiên tôi thấy các cô dì chú bác ăn mặc chỉnh tề đến thế. Bình thường toàn áo ba lỗ, quần đùi, dép tông ngổi đ.á.n.h bài đầu ngõ, nhưng giờ ai nấy đều vest đen, sườn xám, đồng hồ hiệu sáng loáng.

Nhìn cứ như tiệc của các đại gia bất động sản chứ không phải tiệc mừng đỗ đại học.

Giấu kỹ đấy bố mẹ ạ!

Suốt ngần ấy năm, không ngờ họ lại có thể “kín cổng cao tường” đến thế, làm tôi cứ đinh ninh là nhà mình nghèo rớt mồng tơi.

"Bố ơi, sao lại đưa xúc xích rán lên làm món chính thế này?"

Tôi chỉ vào đĩa xúc xích tẩm bột chiên xù trên bàn tiệc thử món.

"Đấy là Tempura hải sâm con ạ..."

"Nhưng hồi nhỏ bố bảo đấy là xúc xích rán mà!"

Hồi nhỏ thấy hàng vỉa hè bán xúc xích rán, tôi đòi ăn, nhưng mẹ không cho rồi bảo bố mang từ bếp khách sạn về cho sạch. Sau đó, bố tôi mang về một đống “xúc xích”, nhưng nhìn nó cứ lạ lạ, xúc xích người ta nở hoa, còn xúc xích nhà mình lại... mọc gai.

Tôi cứ tưởng nhà mình nghèo đến mức phải “hồi” đồ thừa ở bếp về cho con cái ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lúc này, mẹ tôi chột dạ:

"Mẹ không ngờ đến tận bây giờ con vẫn tin cái lời nói dối đó đấy..."

Trời ơi, lớn bằng này rồi mà tôi còn chưa được ăn miếng xúc xích vỉa hè chính hiệu nào!

"Thế tại sao nhà mình giàu mà bố mẹ cứ phải mang đồ thừa ở khách sạn về?"

Mẹ tôi chẳng có tí hối lỗi nào:

"Bố với mẹ đều là thầm hoa phòng bếp, không mang đồ ở đó về thì ăn gì? Đồ ở Vân Mộng Trạch toàn cực phẩm tươi sống, cuối ngày còn dư mà không nấu thì phí lắm! Con ăn cũng thấy ngon mà đúng không?"

Tôi nhìn bàn tiệc, toàn là những món tôi đã ăn suốt mười mấy năm qua. Hóa ra đó không phải đồ thừa, chỉ là “nguyên liệu còn dư” thôi.

Bào ngư thì là “nấm hương nở hoa”.

Phật nhảy tường là “canh chua cay”.

Tôm hùm Alaska là “tôm nhỏ băm viên”.

"Thế bố là người đi mua đồ ở đó về à? Chẳng phải bố làm phụ bếp sao?"

"Không cần mua..."

"Bố dùng chùa à?"

"Cái nhà hàng đó là của nhà mình."

Vân Mộng Trạch, tên gốc là Kim Bảo Lâu, là sản nghiệp tổ tiên để lại.

Sau này ông nội thấy cái tên Kim Bảo Lâu nghe giống “trọc phú” quá nên đổi thành Vân Mộng Trạch cho nó thanh nhã.

Giờ đây, tôi bắt đầu nghi bố mẹ tôi mắc bệnh “giả nghèo” giai đoạn cuối rồi.