Shipper Thiên Tài - 18 Tuổi Đi Thu Tiền Trọ

Chương 16: THÂN PHẬN THẬT BỊ BẠI LỘ



Mạng xã hội lại dậy sóng với tin Vân Mộng Trạch đóng cửa 3 ngày, siêu xe vây kín cửa, lý do là “Ăn mừng Kim Vân Mộ đỗ Thanh Hoa.”

"[Chắc không có người thứ hai trùng tên trùng họ cũng đỗ Thanh Hoa đâu nhỉ?]"

"[Ủa không phải nhà ở khu tập thể cũ sao? Làm màu à?]"

"[Đúng đấy, còn đi ship đồ ăn cơ mà?]"

"[Hay là chiêu trò PR để đại tiểu thư chuẩn bị dấn thân vào showbiz?]"

"[Lại xây dựng hình tượng học bá à? Tôi bắt đầu nghi ngờ cái suất tuyển thẳng này từ đâu mà có rồi đấy!]"

"[Không phải từ huênh hoang phán người ta chỉ là kẻ biết giải đề thôi à? Nhìn đi, người ta dù tâm tổ chức tiệc tại Vân Mộng Trạch khiến cho đóng cửa suốt ba ngày cơ mà. Nhà người ta vừa giàu vừa quyền lực, nhưng vẫn đường đường chính chính khảo đỗ Thanh Hoa như thường!]"

"[Mấy người này bị làm sao thế hả? Ai mà đủ mặt mũi để điều động cả trong nước lẫn ngoài nước, lại còn khiến dàn giáo sư của Thanh Hoa lẫn Bắc Đại phải cùng đồng kịch với mình chứ? Đến người giàu nhất thế giới chắc cũng chẳng có cái bản lĩnh đó đâu!]"

"[Mắc gì người ta phải khổ công diễn cái hình tượng đó làm chi? Vừa là sinh viên Thanh Hoa, vừa có gia thế khủng, điên hay sao mà lại đ.â.m đầu vào cái việc “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” thế này?]"

Cư dân mạng tranh cãi nảy lửa, nhưng “biến” về máy giải đề lại có cú quay xe cực gắt.

Có người đã bóc ra được:

"[Vân Mộng Trạch lịch sử chính là Kim Bảo Lâu, họ Kim trong tên Kim Vân Mộ đấy.]"

Từ khi thân phận tôi bị bại lộ, làn sóng phẫn công những kẻ mỉa mai “máy giải đề” bùng nổ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"[Mấy cái lều báo bảo người ta là máy giải đề dỗi rồi, ra đây sủa tiếp đi?]"

"[Chẳng phải lúc đầu có bên bảo người ta mất khả năng tư duy, chỉ biết thi cử sao?]"

"[Quan trọng là người ta đỗ Thanh Hoa không phải nhờ thi cử nhé, người ta thắng giải quốc tế!]"

"[Làm ơn đấy! Phần mềm máy tính là thứ vừa phải dùng não vừa phải dùng tay đấy, chưa biết gì đã phán như đúng rồi!]"

"[Có ai nhận ra cái áo lông thú của mẹ cô bạn Kim là hàng cố hiếm không? Độ bóng mượt đó hàng nuôi nhốt bây giờ không cửa nào so được!]"

Sơn Tam

"[Đồng hồ của bố bạn ấy là Patek Philippe, giá thị trường hơn 2 triệu tệ đấy...]"

Thật ngại quá, những thứ họ nói chính tôi còn chẳng biết vì quần áo tôi toàn mẹ mua cho nên có cái gì là tôi mặc cái nấy thôi.

Buổi tiệc này đúng là mơ mang tầm mắt cho chính tôi rồi.

Tôi thắc mắc tại sao cả họ chỉ biết nhà mình giàu, mỗi tôi là không. Nhìn sang mấy anh chị em họ mà xem, ai cũng có cái nhìn “cực kỳ sắc nét” về tài sản của gia đình mình cả.

Lời giải thích đến từ hai vị “giàu ngầm” chính là bố mẹ tôi như sau:

"Bố mẹ cũng đâu có ý định giấu con, tại từ nhỏ đến lớn con chẳng bao giờ hỏi, cũng chẳng đòi hỏi cái gì nên bố mẹ cứ ngỡ con đã phát hiện ra từ lâu rồi nên mới bình thản đến thế."

"Chủ yếu là vì nhà mình toàn thừa kế bất động sản, chẳng có việc gì cần mình phải tự tay lo liệu cả. Con nhìn bác Hai con mà xem, nhà bác ấy thừa kế trang trại nuôi heo, anh con làm sao mà không biết nhà mình có bao heo cho được?"

Thì ra vì tôi không biết nhà mình có bao tòa ốc... Té ra bấy lâu nay kẻ hề lại là chính tôi ư!