Sau khi tiệc mừng đỗ đại học kết thúc, bố tôi bắt đầu bắt tay vào giải quyết chuyện ở trường. Trường Ngoại ngữ là một trường tư thục, vì bố tôi đã thu mua cổ phần và trở thành cổ đông lớn của trường.
Nói cách khác, bây giờ trường học cũng có phần của nhà tôi.
Thế rồi, Hiệu trưởng bị cách chức và thầy chủ nhiệm cũng bị sa thải. Các suất đề cử cũng được trả lại cho đúng chủ nhân, giữ hay nhường là quyền của họ và nhà trường không được phép can thiệp.
Ngày chủ nhiệm dọn đồ rời đi, thầy không hề t.h.ả.m hại như mọi người tưởng tượng. Mà thầy chỉ lẳng lặng thu dọn đồ đạc, cũng chẳng thèm để ý đến ánh mắt của người khác, bình thản đến lạ lùng.
Thầy sẽ không phải là chủ nhiệm duy nhất bị sa thải, cũng không phải là người duy nhất khuyên học sinh nhường suất.
Thầy ấy còn đặc biệt đến xin lỗi tôi.
"Thật xin lỗi em, Kim Vân Mộ. Cách làm của em rất đúng, khi đối mặt với cường quyền thì nên vùng dậy đấu tranh chứ không phải thỏa hiệp."
"Nhân phẩm thầy không tốt, nhưng trình độ dạy học của thầy không tồi. Ngày xưa thầy cũng là một “máy giải đề”, nhưng sau đó thầy đã thỏa hiệp."
Thầy ấy đúng là không phải một thầy giáo tồi, thầy ấy dạy rất có phương pháp, nói chuyện cũng hóm hỉnh duyên dáng, chỉ là “thiếu niên diệt rồng cuối cùng lại biến thành rồng dữ” mà thôi.
Chỉ có hiệu trưởng và đứa cháu trai là thê t.h.ả.m nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hiệu trưởng mất chức, thanh danh cuối đời đổ sông đổ bể. Còn đứa cháu trai thì mất suất tuyển thẳng, thành tích thi cứ mấp mé ngưỡng cửa đại học hạng nhất dù có đỗ được hay không còn chưa biết.
Tôi có đi tìm Trình Gia Vinh, không ngoài dự đoán thì cậu ấy từ chối suất tuyển thẳng Thanh Hoa - Bắc Đại mà tôi đưa cho.
"Thứ này cứ để cho người cần nó đi, tớ tự mình cũng có thể thi đỗ Thanh Hoa và không nên lãng phí một suất này."
Trình Gia Vinh đưa cho tôi một hộp cơm đựng những chiếc bánh bao sữa vẫn còn nóng hổi:
"Bé Cưng, không thể đến dự tiệc mừng của cậu để chúc mừng là điều đáng tiếc của tớ. Hộp bánh bao này coi như là món quà bù đắp tạm thời nhé."
Sao giờ ai cũng biết cái tên “Bé Cưng” này hết vậy trời!
Sơn Tam
"Chỉ có một hộp bánh bao thôi á?"
Tôi c.ắ.n một miếng bánh nóng hổi khiến hương sữa tràn ngập khoang miệng, tay nghề của dì Trình vẫn tuyệt vời như ngày nào.
Nghe vậy, Trình Gia Vinh chỉ cười nhẹ rồi đáp:
"Đợi sau này tớ đi làm kiếm được tiền thì bù cho cậu sau nhé?"