Người bạn kia lên tiếng:
"Vân Mộ, nếu cậu đi đòi lại suất cũ thì chắc chắn sẽ đòi được thôi! Dù sao giờ cậu cũng được Thanh Hoa tuyển thẳng, suất đó đưa cho Trình Gia Vinh là vừa đẹp..."
Tôi lắc đầu:
"Trình Gia Vinh không cần nữa rồi, cậu ấy đang dồn toàn lực chuẩn bị cho kỳ thi đại học, đến thời gian đi ăn bữa cơm này còn chẳng có."
Lại có một người bạn nữa lên tiếng:
"Thành tích của Trình Gia Vinh dạo này ổn định lắm, luôn vững vàng ở vị trí số 1, chắc chắn sẽ đỗ thôi. Cậu đừng lo cho cậu ấy, cậu ấy nhất định sẽ làm bạn học với cậu ở Thanh Hoa cho xem..."
Sơn Tam
Bạn cùng bàn đang nói thì một bát tôm bóc sẵn bỗng đẩy tới trước mặt tôi. Nhìn theo những ngón tay thon dài rõ đốt đó, lại chính là Ôn Tuệ Duật.
"Nhìn tôi làm gì, ăn đi! Tôi thấy cậu mải nói chuyện chẳng có lúc nào mà gắp thức ăn, bóc sẵn cho cậu rồi đấy."
Cũng tâm lý phết.
Cơ mà Ôn Tuệ Duật lúc nào chẳng tâm lý, mỗi lần tôi sang nhà cậu ấy đều có trà sữa, bánh ngọt, đồ ăn vặt, thậm chí là cơm nóng canh ngọt chờ sẵn.
"Đừng lo cho Trình Gia Vinh nữa, cậu ta không đơn giản và vô hại như vẻ ngoài đâu nên là yên tâm đi."
"Cậu quen Trình Gia Vinh à?"
Sao hai người này lại có liên hệ gì với nhau nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Quen, nhưng không thân."
"Không thân mà hiểu người ta thế? Còn biết người ta không đơn giản?"
Sau đó, Ôn Tuệ Duật dùng đũa chung gắp cho tôi một miếng thịt bò nhỏ:
"Ăn mau đi Kim Bé Cưng! Thức ăn nguội hết rồi!"
Sao lại gọi tên cúng cơm của người ta giữa bàn dân thiên hạ thế hả!
Thế rồi, tôi cũng đáp:
"Cậu cũng ăn đi Ôn Tiểu Ngọc, cơ hội được “táp” tiệc của tôi không còn nhiều đâu!"
Bạn cùng bàn tò mò nhìn tôi và cậu ấy:
"Hai người quen nhau thế nào vậy? Ổn đấy thân đâu có học lớp mình! Hai người đang yêu nhau đấy à?"
Tôi cũng gắp cho cậu ấy một miếng thức ăn:
"Ăn tiệc đi bà nội! Chưa tốt nghiệp cấp 3 đều tính là yêu sớm đấy!"
Cậu ấy u oán gầm gừ:
"Nhưng cậu thi khác gì tốt nghiệp rồi..."
"Ăn nhiều rau vào đi! Đồ cái miệng bếp xép này..."