Khi phóng viên hỏi ông ấy có ý kiến gì về những tranh luận quanh từ “Máy giải đề thị trấn nhỏ” trên mạng gần đây.
Bố tôi nói:
“Tôi thấy họ nói rất đúng, Bé Cưng nhà tôi đích thị là một “máy giải đề thị trấn nhỏ”. Ngược dòng thời gian ba đời, ai mà chẳng từ máy giải đề mà ra? Tôi nhớ thời đó, nhà nào có được một người đỗ đại học là cả họ rạng rỡ rồi.”
“Sản nghiệp nhà tôi cũng chẳng phải do chúng tôi tự làm ra, mà là nhờ phúc đức tổ tiên để lại. Trước khi thời đại phát triển thì nơi đây cũng chỉ là một thị trấn nhỏ, suy cho cùng vẫn là xuất thân thị trấn, chẳng qua là may mắn hưởng được lợi thế của thời đại mà thôi.”
Phóng viên lại hỏi:
“Gia thế nhà mình có thể truy nguyên từ bao giờ ạ? Có phải từ lúc những tòa nhà cao tầng đầu tiên được xây dựng không?”
Bố tôi suy nghĩ một chút, không chắc chắn lắm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Chắc là… thời Dân quốc? Hay là thời Thanh? Từ lúc nơi đây bắt đầu hình thành một cái trấn, nhà tôi đã ở đây rồi…”
Phóng viên suýt thì không giữ nổi bình tĩnh, phải điều chỉnh lại cơ mặt rồi mới hỏi tiếp:
“Điều kiện kinh tế gia đình ông rất sung túc, vậy tại sao ông vẫn ở trong khu tập thể cũ chưa hề được quy hoạch lại ạ? Có phải để rèn luyện ý chí phấn đấu trong điều kiện gian khổ không?”
Sơn Tam
“À không phải đâu, chủ yếu là vì không có nhà thầu nào đủ tiền để đền bù giải tỏa chỗ đó thôi.”
Lại bắt đầu rồi, lại bắt đầu rồi! Cái “bệnh” khoe mẽ một cách tinh tế của bố tôi lại tái phát rồi!
Tôi thấy bất cứ ai từng nếm trải sự khoe mẽ của ông ấy chắc hẳn đều phải chịu “bạo kích” vạn điểm trong lòng.
Ông ấy cứ như kiểu mấy vị “Chiến thần” hay “Long vương” giả nghèo trong truyện ấy. Bình thường thì im hơi lặng tiếng, nhưng cứ hở miệng là khiến người ta sang chấn tâm lý không thôi.