Cuối cùng, đoạn video phỏng vấn này được đăng tải lên tất cả các phương tiện truyền thông chính thống, coi như là lời phản hồi chính thức từ phía cơ quan chức năng về khái niệm “Máy giải đề thị trấn nhỏ”.
Không ai có quyền khinh miệt một người đọc sách.
Sơn Tam
Không ai có quyền coi nhẹ kiến thức.
Dùng cái từ này để xóa sạch nỗ lực của hàng ngàn hàng vạn con người là một sự ngạo mạn bệnh hoạn.
Dư luận trên mạng xoay chuyển hoàn toàn.
Mọi người bắt đầu truy tìm nguồn gốc, lôi ra những tòa soạn và tin tức từng xuyên tạc sự thật, cắt ghép ác ý để mỉa mai đủ kiểu và ngày nào cũng vào “điểm danh” đòi công lý.
Bố mẹ tôi quyên góp thành lập một quỹ hỗ trợ dành cho các học sinh nghèo vượt khó, tổ chức họp báo lên án tòa soạn báo kia và tiến hành truy cứu trách nhiệm pháp lý.
Cuối cùng, tòa soạn báo đó không chịu nổi áp lực từ dư luận và xã hội nên người chịu trách nhiệm bị cách chức, rồi phải công khai xin lỗi toàn xã hội và tạm đình bản để chỉnh đốn.
Sau khi cơn bão qua đi, cuối cùng tôi cũng được tận hưởng sự bình yên khó có được. Thỉnh thoảng tôi vẫn nhận đơn đi ship, nhưng những người tốt gặp đều tràn đầy thiện ý.
Chiều hôm đó, tôi nhận một đơn trà chiều và khi nhìn địa chỉ thì hóa ra là chỗ cũ.
Đó chính là nhà của người đàn bà họ Ngô - người mà hôm nọ vừa đi giao cơm vừa tiện tay thu tiền nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Kể từ ngày hôm đó, cô Ngô đóng tiền thuê nhà rất đúng hạn, ngoài ra không có thêm liên lạc nào khác.
Khi tôi đến chỗ tủ gửi đồ, con gái cô Ngô đã đợi sẵn ở đó.
"Đồ ăn của bạn đến rồi, nhớ cho mình 5 sao nhé~"
"Đợi đã!"
Lúc đó, cô ta đưa một ly trà hoa quả trong tay cho tôi:
"Bạn Kim Vân Mộ, xin lỗi bạn, ly này là mình đặt cho bạn đấy."
Cô ta nhìn tôi với ánh mắt đầy biết ơn:
"Cảm ơn bạn, suất tuyển thẳng của mình đã được trả lại rồi, mình có thể đỗ vào một trường đại học tốt."
Gia cảnh như nhà cô Ngô ở trường Ngoại ngữ thực sự không thấm vào đâu. Người này đã thuê căn hộ có diện tích nhỏ nhất, một phòng ngủ một phòng khách nhưng ở địa điểm này thì tiền thuê cũng không hề rẻ.
Lần đầu tiên tới giao hàng, tôi đã nhìn thấy bộ chăn nệm trải ngay cạnh ghế sofa phòng khách.
Có lẽ cô Ngô đã ngủ ở đó, và ngủ suốt ba năm trời để nhường phòng cho con học.
"Mang về nhà tặng mẹ cậu đi, cô ấy xứng đáng được uống ly trà này hơn tôi. Chúc cậu thi đại học thuận lợi, tiền đồ rộng mở."