Shipper Thiên Tài - 18 Tuổi Đi Thu Tiền Trọ

Chương 26: TÔI CỨ TƯỞNG MÌNH CÓ HAI KHỨA BẠN LÀ “TÍM”



Đại học Thanh Hoa đúng là giữ lời hứa, người đem giấy báo nhập học đến cho tôi là một đàn anh cực kỳ đẹp trai. Tiện lúc đang nghỉ hè ở thành phố chúng tôi nên anh ấy được đặc biệt cử đến đưa giấy báo.

Trình Gia Vinh cũng báo danh vào Thanh Hoa, nhưng là khoa Luật. Còn Ôn Tuệ Duật thì vào khoa Máy tính, dù sao cậu ấy cũng có cả một cái xưởng lớn ở nhà chờ kế nghiệp.

"Ôn Tiểu Ngọc, cậu thích cái gì? Hôm ăn tiệc mừng của cậu tớ tặng. Cái vòng tay mẹ cậu tặng thực sự hơi đắt, hay là tớ tặng cậu một cái đồng hồ nhé?"

Ôn Tiểu Ngọc lại đỏ mặt:

"Cậu có biết con trai con gái tặng đồng hồ cho nhau là có ý nghĩa gì không?"

Tôi ngẩn người, sau đó phản ứng lại:

"Cậu biết tớ không có ý đó mà..."

"Nhưng tớ lại có ý đó đấy."

Ôn Tiểu Ngọc giờ đã biến thành một quả cà chua đỏ lựng.

Sơn Tam

"Thế tới quà khác?"

Người ta hay bảo rằng “khúc gỗ không thông”, nếu giờ trên tay Ôn Tiểu Ngọc có cái b.úa gỗ chắc cậu ấy sẽ gõ vào đầu tôi mất.

Tiệc mừng của Ôn Tuệ Duật cũng tổ chức ở Vân Mộng Trạch. Lần này Trình Gia Vinh cũng đến “táp” tiệc, nhưng hai cái đứa này hễ cứ gặp nhau là lại đối đầu và mố nhau như gà con.

Trình Gia Vinh mặc bộ quần áo cũ đến bạc màu, nhưng mặc trên người cậu ấy lại toát ra vẻ thanh cao tựa vốn có.

"Cậu lo mà giữ kỹ, tớ sẽ cướp lại bất cứ lúc nào đấy."

Ôn Tiểu Ngọc lườm nguýt:

"Nằm mơ đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lúc đó, tôi nhìn hai đứa chơi trò đố chữ còn mình thì mải mê ăn uống không biết trời đất là gì.

Tiệc mừng của Trình Gia Vinh tổ chức tại một quán ăn nhỏ sạch sẽ, giá cả phải chăng và chỉ làm một mâm cơm gia đình. Cậu ấy không có nhiều họ hàng, chủ yếu mời vài người bạn thân.

Cậu ấy vẫn ôn hòa và bình lặng như thế, mâm tiệc là tất cả những gì phong phú nhất mà quán nhỏ có thể làm ra, món nào cũng đủ sắc hương vị.

Trình Gia Vinh mang cho tôi một hộp bánh bao nhỏ:

"Mẹ tớ đặc biệt làm cho cậu đấy, kẹp với thức ăn mà ăn."

Dì Trình nào bột khéo lắm, bánh có từng lớp vân đẹp mắt, pha thêm sữa vừa mềm vừa thơm.

Thế nhưng Ôn Tuệ Duật lại thò đầu sang:

"Lén lút nhét đồ ngon gì cho Bé Cưng thế? Tớ cũng muốn ăn!"

Trình Gia Vinh nhíu mày:

"Sao chỗ nào cũng có cậu thế nhỉ?"

Tôi ôm hộp bánh bao mà im lặng, hình như tôi nhìn ra manh mối gì rồi... Hai cái đứa này không phải là một đôi đấy chứ? Oan gia ngõ hẹp? Tình trong như đã mặt ngoài còn e?

Càng nghĩ tôi càng thấy mình đã phát hiện ra chân tướng ẩn giấu! Thật là đáng sợ! Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại... nếu thế thì tôi sẽ có tới hai “tím mặt”! Nghe chừng cũng ấn áp phết đấy chứ!

(Chú thích*: bạn thân là thuộc cộng đồng LGBT)

Thế là tôi vô cùng hào phóng chia cho Ôn Tuệ Duật hai cái bánh bao, và hy vọng có thể giúp ích chút ít cho mối tình đang bế tắc này. Sau này hai đứa có thành đôi thì cũng đừng quên công lao “mai mối” của người anh em này nhé.

Nhưng Trình Gia Vinh cướp lại một cái:

"Mỗi người một cái thôi, cậu ta không xứng đáng được ăn hai cái!"

Thật ra tôi cũng có thể chia cho cậu ấy hai cái mà.