Shipper Thiên Tài - 18 Tuổi Đi Thu Tiền Trọ

Chương 25: CÚ BẠO ĐIỂM 720



Kể từ khi Ôn Tuệ Duật biến thành “bông hoa nhỏ”, cậu ấy trở nên rất kỳ lạ, nhưng kỳ lạ mà bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng có thể đỏ mặt ấy.

Chỉ là chạm nhẹ một cái thôi mà? Có gì mà phải làm quá lên thế?

Lúc tôi cùng cậu ấy tra điểm, tôi gọi điện cho Trình Gia Vinh.

"Vẫn chưa tra được à… Tớ đang ở quán net, có một mình cô đơn lắm, cậu cùng tớ tra điểm đi… Tớ sợ tí nữa trượt đại học chẳng biết tìm ai mà tâm sự…"

"Hừ hừ, chẳng biết ai đó đã tự tin đây mình từ chối suất tuyển thẳng của tôi, giờ lại lo trượt à?"

Ôn Tuệ Duật ở bên cạnh hậm hực nói:

"Cậu cứ yên tâm đi, cả thế giới trượt thì Trình Gia Vinh cũng không trượt được đâu, giờ có thể úp máy được rồi đấy!"

Trình Gia Vinh im lặng một giây:

"Cậu đang ở cùng Ôn Tuệ Duật à?"

Ôn Tuệ Duật gào vào loa:

"Phải đấy, cô ấy đang cùng tớ tra điểm, cậu đừng có làm bóng đèn nữa. Bé Cưng chỉ có một thôi, cô ấy chỉ có thể nghe một người tâm sự!"

Tôi dứt khoát bật loa ngoài để hai đứa tự “giao lưu”.

Trình Gia Vinh vẫn bình thản như thế:

"Bé Cưng có hai cái tai, vừa vặn mỗi người tâm sự một bên, cậu đừng có tham lam quá."

"Hai người làm cái gì thế? Học sinh tiểu học mỗ nhau à?"

Gớm thật! Dám tự tiện chia chác cái tai của bản quan cơ đấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Đều tại cậu ấy… Điểm hiện ra rồi!"

Ôn Tuệ Duật cũng chẳng buồn đo coi với Trình Gia Vinh nữa, cậu ấy vừa chạm tay một cái là trang kết quả đã hiện ra. Đương nhiên đỗ Thanh Hoa là cái chắc, kể cả không có suất tuyển thẳng thì cậu ấy vẫn thừa sức vào trường.

Dù có tự tin đến đâu thì khi đối mặt với điểm thi đại học, không ai có thể bình tĩnh được nhưng Ôn Tuệ Duật lại cười rạng rỡ như một đóa hoa nở rộ.

Tôi hỏi Trình Gia Vinh:

"Bên cậu hiện ra chưa?"

Sơn Tam

"Mạng ở quán net hơi chậm… Ra rồi!"

"Bao nhiêu điểm?"

"720!"

"Trời ơi! Trình Gia Vinh! Cậu đỉnh quá! Thế này là thủ khoa tỉnh rồi còn gì? Đại học cả nước cho cậu chọn tùy thích luôn!"

Trình Gia Vinh cười khẽ:

"Tiếc là cậu không ở bên cạnh tớ."

"Tiếc cái gì mà tiếc… Ôn Tiểu Ngọc!"

Tôi chưa kịp nói hết câu đã bị Ôn Tuệ Duật ôm chầm lấy, siết c.h.ặ.t đến mức nghẹt thở. Chân tôi vấp một cái ngã ngửa ra sau, nên kéo theo cả Ôn Tuệ Duật ngã nhào xuống giường.

Đúng lúc này, dì Ôn nghe thấy động tiếng động thì tưởng chúng tôi có chuyện gì nên đẩy cửa vào, rồi… đóng cửa lại với tốc độ ánh sáng.

Lúc tôi đi ra, ánh mắt của dì ấy nhìn tôi càng thêm phần “yêu mến”. Cứ có cái cảm giác kỳ quái như kiểu yêu sớm bị phát hiện nhưng bố mẹ lại cực kỳ ủng hộ ấy.

Mặc dù tôi đã tốt nghiệp rồi, có thể yêu đương đàng hoàng rồi.