Đại học Thanh Hoa còn có biệt danh là “Trường Thể thao Ngũ Đạo Khẩu”, từ trước đến nay luôn là “Không thể thao thì không phải là Thanh Hoa”.
Có lẽ nhờ đi ship hàng mà khả năng vận động của tôi được rèn luyện, cường độ quân dịch này đối với tôi thực sự chẳng thấm vào đâu.
Thế nhưng lại làm đóa hoa kiều diễm Ôn Tiểu Ngọc bị phơi nắng đến ngất xỉu. Cậu ấy đứng ngay cạnh tôi, mặt mũi trắng bệch rồi đổ ập xuống.
Bảo cậu ấy thông minh, cậu ấy còn biết đường ngã vào người tôi.
Bảo cậu ấy ngốc, cậu ấy chịu không nổi mà chẳng biết báo cáo.
Tôi tức thì bộc phát “năng lượng bạn trai”, bế thốc Ôn Tuệ Duật lên theo kiểu công chúa rồi chạy thẳng tới phòng y tế. Khiến tay của anh chàng huấn luyện viên định bế cậu ấy cứ thế đứng hình giữa không trung.
Các tân sinh viên khác đang đứng nghiêm, tất cả đều chứng kiến cảnh một cô gái bế công chúa một chàng trai chạy như bay tới phòng y tế.
Sơn Tam
Ai nhìn thấy mà chẳng phải khen tôi một câu “tráng sĩ có thân thủ tốt”?
Bác sĩ xem qua bảo cậu ấy bị say nắng, cho uống nước t.h.u.ố.c và truyền glucozo. Người thì tỉnh rồi, nhưng lại vô cùng yếu ớt.
Đến bác sĩ còn trêu cậu ấy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đàn ông con trai gì mà còn yếu hơn cả bạn gái thế này?”
Tôi vội xua tay:
“Không phải bạn g…”
Nhưng lại bị Ôn Tuệ Duật nắm c.h.ặ.t t.a.y, áp vào mặt cậu ấy:
“Bé Cưng, mặt tớ nóng quá…”
Sao bị say nắng lại chuyển sang làm nũng thế này? Tôi vừa mới rửa tay nên tay đúng là mát thật, nhưng mặt Ôn Tuệ Duật không những không hạ nhiệt mà còn càng ngày càng nóng hơn.
Nhìn là biết, Ôn Tiểu Ngọc lại biến thành “bông hoa nhỏ” rồi.
Bác sĩ tỏ vẻ không chịu nổi, kéo rèm lại:
“Hai đứa lén lút mà tình tứ với nhau đi, tôi già rồi mà còn phải ăn “cẩu lương” của hai đứa!”
… Không ngờ bác sĩ lớn tuổi mà cũng “teen” ghê.