Đang truyền glucozo được một nửa thì huấn luyện viên và thầy cố vấn đến phòng y tế kiểm tra tình hình, còn mang theo cả nước ngọt và đồ ăn vặt.
Trong mắt hai người đều lấp lánh ánh sáng “hóng hớt”.
“Chả trách bạn Kim ngay cả “sức mạnh hồng hoang” cũng đem ra dùng, hóa ra là người yêu à…”
“Không phải…”
Tôi định rút tay về nhưng bị Ôn Tuệ Duật ấn c.h.ặ.t vào mặt cậu ấy.
Có người đang nhìn kìa! Cậu ấy chẳng thèm giữ kẽ gì cả!
Thật muốn biến lòng bàn tay thành cái tát cho cậu ấy nếm mùi đời quá. Cậu ấy thế mà còn dám lấy mặt cọ cọ vào tay tôi trước mặt thầy cố vấn và huấn luyện viên!
“Mặt nóng quá, khó chịu lắm…”
Tôi thấy trong đống đồ ăn vặt thầy mang tới có một túi kem đắt tiền, liền lấy một túi ấp lên mặt cậu ấy:
“Cầm lấy! Để nó cứu cái mạng “cún” của cậu đi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thầy cố vấn chỉ đến xem tình hình thôi, đống đồ đó cuối cùng trường cũng thanh toán nên thầy cứ chọn loại đắt mà mua.
“Gửi cho người khác thì chưa chắc, nhưng gửi cho em thì chắc chắn thầy không bị phê bình đâu!”
Thầy cố vấn cười híp mắt rời đi:
Sơn Tam
“Thầy không làm phiền hai đứa nữa, cho hai đứa nghỉ nửa ngày… đi mà tận hưởng thế giới hai người đi.”
Trước khi đi còn dặn dò huấn luyện viên:
“Đây là “cục vàng” mà viện trưởng chúng ta cướp từ Bắc Đại về đấy, đừng có để bị “phơi khô”… lúc nào về đội cũng đừng có mà ra uy quá với em ấy.”
Huấn luyện viên cũng rất hiểu ý:
“Tôi có điên đâu, quân dịch sinh viên chứ có phải huấn luyện đặc công đâu mà làm căng, nhỡ ngất thêm đứa nữa tôi gánh không nổi trách nhiệm.”
Tôi nhìn Ôn Tuệ Duật đang áp túi kem trên đầu, chớp chớp đôi mắt to tròn đáng yêu vô tội mà cũng đầy “gian xảo” nhìn tôi, khiến tôi không nhịn được mà đ.ấ.m cậu ấy một cái.
“Cậu muốn c.h.ế.t à! Trước mặt thầy cố vấn mà cứ lôi lôi kéo kéo làm gì!”
Lỡ sau này người ta đồn tôi có người yêu rồi không giới thiệu mấy anh chàng đẹp trai nhất khoa, nhất viện cho tôi nữa thì sao!