Shipper Thiên Tài - 18 Tuổi Đi Thu Tiền Trọ

Chương 30: THỬ THÌ THỬ!



Ôn Tuệ Duật hỏi:

"Bé Cưng, cậu tìm người yêu nhất định phải là “nam thần” của khoa của viện à?"

"Đương nhiên rồi, tìm người yêu mà không tìm người đẹp trai thì thà đừng tìm còn hơn."

Dù sao hồi đó tôi cũng bị “mỹ nam kế” dụ dỗ về Thanh Hoa mà.

"Thế cậu thấy tớ có đẹp trai không?"

Ôn Tuệ Duật đương nhiên là đẹp trai rồi, ôn nhu như ngọc, phong thái công t.ử. Giống như một chàng thư sinh mặc áo trắng xuất thân giàu có thời xưa vậy.

Chỉ là cái não đôi khi không ăn nhập gì với cái mặt cho lắm.

"Đẹp trai chứ."

"Thế tớ với Trình Gia Vinh, ai đẹp trai hơn?"

Cái câu hỏi mang tính “khai t.ử” này trả lời thế nào đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cái này có khác gì bị người yêu hỏi nếu cả mẹ và người yêu cùng rơi xuống nước thì cứu ai không? Có lẽ câu hỏi sau còn dễ trả lời hơn chút, mẹ tôi có khi còn vớt được cậu ấy lên ấy chứ.

Tôi im lặng một giây, rồi trả lời theo kiểu “lầy lội”:

Sơn Tam

"Hai cậu đứa nào cũng xấu như nhau."

Ôn Tuệ Duật bỏ qua câu hỏi đó, chuyển sang câu khác:

"Thế cậu thấy tớ có đủ tiêu chuẩn đẹp trai để làm bạn trai cậu không?"

"Cũng tàm tạm."

Chủ yếu là tôi chưa thấy ai đẹp hơn Ôn Tuệ Duật, vì cậu ấy đẹp như tiên giáng trần vậy.

"Vậy tớ làm bạn trai cậu nhé?"

Lúc này, tôi nhìn mức độ “đỏ mặt” của cậu ấy, rồi thấy túi kem trên đầu chắc sắp bị độ khuôn mặt cậu ấy làm tan chảy mất rồi.

Sau đó, tôi lắp bắp mà lên tiếng:

"Ừm... thì cũng có thể thử một chút... Á! Bác sĩ ơi! Máu trào ngược rồi!"