Shipper Thiên Tài - 18 Tuổi Đi Thu Tiền Trọ

Chương 5: NHÀ TÔI GIÀU ĐẾN MỨC... BỐ TÔI CŨNG KHÔNG NHỚ HẾT



Sau khi thu tiền xong, tôi tiện tay gọi cho bố.

"Bố ơi, tòa này thu xong rồi... Con thấy bên dưới chung cư nên lắp tủ giao hàng thông minh đi bố..."

Tôi xé phăng cái tờ thông báo “Cấm shipper vào” rồi quay sang bảo bà chị quản lý:

Sơn Tam

"Dán tờ mới đi chị, sau này shipper không phải mang lên lầu nữa, bảo khách tự xuống mà lấy."

Hiệu suất làm việc của bố tôi đúng là không đùa được, hôm sau tôi đi giao đơn đã thấy tất cả các tòa nhà đều lắp xong tủ giao hàng.

Tối đến tôi ngồi nhà ghi chép sổ sách, bố tôi thì đang “sát phạt” mạt chược với hàng xóm, mẹ tôi thì đi uốn tóc với mấy bà bạn già.

Tôi sát lại gần hỏi bố:

"Bố ơi, sổ sách nhà mình cứ sai sai thế nào ấy, lấy đâu ra mười mấy vạn tiền phí thủ tục ạ?"

Bố tôi vẫn công bác bài, tiện tay đ.á.n.h ra con Nhị Đồng:

"Sao lại không có? Bố con ngày xưa chẳng chịu thiệt bao nhiêu lần rồi... Từng đấy tiền là đủ để bố đ.á.n.h bao nhiêu trận mạt chược đấy..."

"Nhưng hôm nay con đi thu tiền đã tính sơ sơ rồi, tiền thuê cả khu này cộng lại cũng không mất nhiều phí thủ tục thế đâu..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Con thu khu nào? Ôi trời, bài đẹp! Phổng!"

Tôi cạn lời tập n.

"Nhà mình còn khu khác à?"

Cái đôi vợ chồng này rốt cuộc đã giấu giếm tôi những gì suốt bao nhiêu năm qua vậy? Tôi còn cất công viết hẳn một phần mềm quản lý tài chính, hóa ra họ vẫn còn “quỹ đen” không lồ khác!

Bố tôi chợt dạ liếc tôi một cái:

"Ái chà, trí nhớ bố không tốt con lạ gì... Hôm nào bố dẫn con ra ngân hàng mà xem, con lớn rồi cũng đến lúc tiếp quản sản nghiệp gia đình rồi..."

Dù từ nhỏ tôi chẳng thiếu thốn gì, ăn sung mặc sướng nhưng trong tiềm thức tôi luôn nghĩ nhà mình cũng chỉ hạng trung và thậm chí là hơi nghèo. Đặc biệt là khi có đôi phụ huynh “buông xuôi” thế này.

Bố thì làm phụ bếp trong khách sạn, đi muộn về sớm và ngày nào cũng mang đồ ăn thừa của khách sạn về cho tôi. Còn mẹ thì nội trợ kiểu gì mà toàn thấy đi uốn tóc, đ.á.n.h bài, đi uống trà, sáng sớm 4 giờ đã dậy đi cướp rau hạ giá ngoài chợ với các bà bạn.

Thế nên tôi mới phải phấn đấu học điên cuồng.

Hồi nhỏ cầm tờ giấy thi 100 điểm về, họ còn tưởng tôi bắt chước phim “Siêu Khuyến Thần Thông” của Châu Tinh Trì để sửa điểm, còn hớ hở ký tên khen tôi thông minh, biết dùng b.út cùng màu mực để sửa.

Tôi thực sự chịu thua hai cái “ông bà già” này rồi.