Bầu không khí bỗng chốc im phăng phắc như tờ.
Tôi nhìn bộ dạng đờ đẫn của mẹ con cô Ngô, giơ điện thoại lên bình thản trả lời:
Được thôi cô Ngô, lần sau nhớ nhớ kỹ lịch thu tiền hộ cháu nhé~ Đồ ăn giao xong rồi, nhớ cho đ.á.n.h giá tốt nha cô ơi~
Tôi biết cái giọng điệu thảo mai kèm ký hiệu sóng sánh của mình nó hơi “hãm”, nhưng ai bảo tôi là chủ nhà cơ chứ?
Sau đó, tôi quay người vào thang máy đi giao đơn tiếp theo, nhân tiện đòi nợ luôn một thể. Lúc cửa thang máy đóng lại, tôi vẫn còn nghe thấy tiếng người đàn bà họ Ngô đang bàng hoàng nghe lại cái tin nhắn thoại tôi vừa gửi.
Tôi vừa gọi điện vừa nhắn chuông nhà tiếp theo:
[Đồ ăn của bạn đến rồi, làm ơn mở cửa…]
Lời còn chưa dứt, cửa đã mở toang.
Trời đất ơi, là Ôn Tuệ Duật!
Tôi không quen cậu ấy, nhưng chiến tích của cậu ấy thì tôi đã nghe đồn mòn cả tai. Năm lớp 11 đoạt giải nhất cuộc thi Toán quốc gia, vốn được tuyển thẳng vào khoa Toán của Thanh Hoa hay Bắc Đại, nhưng cậu ấy từ chối với lý do “chỉ không ở đó”.
Thành tích luôn đứng tốp đầu trường, là “át chủ bài” của trường Ngoại ngữ khi đi thi đấu với các trường điểm khác. Dù không biết điều kiện gia đình thế nào, nhưng lần này cậu ấy cũng chắc suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa hoặc Bắc Đại rồi.
Trên diễn đàn trường, có người tả Ôn Tuệ Duật là “chàng trai áo trắng đạp xe xuyên qua ánh nắng ban mai”, mang lại cảm giác thanh khiết như “mùi mực thơm của một cuốn sách mới mở màng bọc”.
Tôi nhìn chàng trai trước mặt đang xỏ giày, đôi mắt đen láy như cùng làn da trắng mịn như sữa, cả người toát lên vẻ tràn đầy sức sống. Nếu dùng một từ để tả, chính là “vibe thiếu niên” tràn màn hình.
Đồ ăn của bạn đây.
Đúng là trai đẹp có khác, gu cũng lạ.
Trời nóng 37-38 độ mà đi đặt trà sữa nóng, tôi cầm mà muốn bỏng cả tay.
Ôn Tuệ Duật nhận trà sữa:
Cảm ơn cậu, tôi vừa thấy thông báo là định xuống lấy rồi, không ngờ cậu lại mang lên tận nơi… chẳng lẽ là leo thang bộ lên đấy à?
Tôi đi thang máy. Đồ ăn giao xong rồi, nhớ cho đ.á.n.h giá tốt nhé!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chờ đã!
Thế rồi cậu ấy liền nắm lấy áo tôi, và hỏi:
Bạn là… Kim Vân Mộ sao?
Cậu biết tôi à?
Tôi nhớ là chúng tôi có điểm chung gì đâu nhỉ.
Tôi có nghe nói về cậu…
Tôi cười như không cười:
Cậu cũng thấy ảnh tôi đi giao hàng rồi à?
Sơn Tam
Không không!
Ôn Tuệ Duật vội phủ nhận:
Là tôi thấy tin tức bạn tham gia thi đấu ở nước ngoài trên báo…
Báo trong nước đưa tin à?
À không… là cậu út của tôi kể, cậu tôi có mặt tại hiện trường cuộc thi… Mà cậu đang bận lắm à?
Tôi liếc danh sách đơn hàng và sổ hộ chưa thu tiền:
Cũng không bận lắm, nhưng có việc.
Dạo này tôi có chút thắc mắc về lập trình, chúng ta kết bạn nhé? Cậu giỏi lắm, nên tôi muốn thỉnh giáo vài vấn đề.
Ai mà nỡ từ chối yêu cầu kết bạn của trai đẹp cơ chứ?
Sau đó, tôi liền lên tiếng:
Chúc mừng cậu được tuyển thẳng vào Thanh Hoa nhé, nếu có thể tôi muốn làm bạn học của cậu.
Lúc tôi bước vào thang máy, cậu ấy vẫn đứng ở cửa vẫy tay với tôi với nụ cười trông hơi ngốc xít. Nhưng mà, ai nỡ từ chối đi học Thanh Hoa cùng một mỹ nam “hơi ngơ” như thế chứ?