Shipper Thiên Tài - 18 Tuổi Đi Thu Tiền Trọ

Chương 7: LỜI PHỎNG VẤN CỦA “NGƯỜI TRONG CUỘC”



Tôi vừa xuất hiện, thì đôi phụ huynh ăn mặc lòe loẹt của tôi lập tức “tất điện”. Phóng viên đưa micro sát miệng tôi.

"Bạn Kim Vân Mộ, cho hỏi bạn chọn đi giao đồ ăn có phải để phụ giúp gia đình không?"

"À, cái đó thì không hẳn ạ.. Chủ yếu là để thu tiền nhà cho tiện thôi."

"Vậy tại sao bạn lại không chọn hoàn thành tốt chương trình trung học? Cái này có được nói không nhỉ? Chẳng lẽ lại bảo là do trường ép tôi bảo lưu?"

"Được chứ, không nói cũng không sao. Vậy bạn có thấy mình thuộc diện “học tập để đổi đời” không?"

"À… chắc là có tính chứ ạ?"

"Vậy bạn có nghĩ rằng với những đứa trẻ có hoàn cảnh gia đình như bạn, chỉ có vào đại học danh tiếng mới có tương lai không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"À… tôi nhớ thầy giáo bảo… đoạn này có phát sóng không ạ? Hậu kỳ sẽ cắt ghép lại mà."

"Thầy chủ nhiệm của em từng bảo, với hoàn cảnh gia đình như em thì dù có vào đại học danh tiếng cũng chưa chắc đã có tương lai."

Sơn Tam

Tôi nhìn vào ống kính, như thể nhìn qua đó để thấy rất nhiều người có hoàn cảnh giống mình.

"Em không thấy gia đình mình có gì không tốt cả. Bố mẹ em chưa từng gây áp lực cho em và hai người họ rất yêu thương em. Từ nhỏ đến lớn, họ luôn bảo em là thi không tốt cũng chẳng sao. Vào được đại học tốt chưa chắc đã đổi đời ngay lập tức, đó chỉ là một trong những cách để thay đổi vận mệnh thôi, quan trọng là bản thân mình nắm bắt thế nào."

Lúc chưa biết nhà mình giàu, tôi vẫn nỗ lực học hành vì cuộc đời mình. Lúc biết nhà giàu rồi, tôi lại càng không bỏ bê việc học vì tiền đó không phải của tôi.

Chỉ khi có kiến thức, tôi mới làm chủ được những gì mình đang có.

Giàu hay nghèo với tôi không khác biệt lắm, tôi sẽ không vì có tiền mà dọn khỏi khu nhà cũ này, cuộc sống của tôi vẫn cứ thế mà thôi.