Shipper Thiên Tài - 18 Tuổi Đi Thu Tiền Trọ

Chương 8: “CỖ MÁY GIẢI ĐỀ” VÀ TRUYỀN THUYẾT VỀ GIA TỘC



Phóng viên vừa đi, bố tôi cởi phăng bộ vest rồi lộ ra cái áo ba lỗ cháo lòng bên trong. Mẹ tôi thì vắt cái áo lông thú như vắt khăn mặt, khiến nước chảy ròng ròng. Mọi động tác đều thuần thục như mây trôi nước chảy, rồi cả hai dán mắt vào tôi khiến tôi nổi hết cả da gà.

Cảm giác như họ muốn bế bức tượng Thần Tài xuống để bế tôi lên thờ vậy.

Bố tôi rưng rưng nước mắt:

"Nhà mình cuối cùng cũng có người có chữ rồi! Thanh Hoa đấy! Đúng là tổ tiên hiển linh rồi bà nó ơi! Huệ Vân, gọi điện về quê ngay rồi bảo họ mở từ đường! Báo cho cụ tổ đời thứ mười tám biết, con gái mình đỗ Thanh Hoa rồi!"

Thế là mẹ tôi lật đật đi thông báo cho cô dì chú bác.

Nhất thời trong căn phòng nhỏ, hai người họ loay hoay lên như thể sắp có đại tiệc.

"Bố ơi, không cần long trọng thế đâu ạ? Đâu phải lễ Tết gì mà mở từ đường?"

Bố tôi đang gọi điện nhờ người xem ngày lành tháng tốt để mở tiệc linh đình.

"Con nít không hiểu đâu. Loại người như bố mẹ, ra ngoài người ta gọi là giàu mấy đời, nói thẳng ra là “trọc phú” nên thiên hạ họ coi thường lắm. Tổ tiên nhà mình vốn làm kinh doanh, Sĩ - Nông - Công - Thương, Thương đứng bét, Sĩ đứng đầu. Dù có bao nhiêu tiền quyền thì cũng chỉ là hạng “đầy mùi tiền” thôi. Giờ con gái nhà mình làm rạng danh tổ tông rồi, đương nhiên phải báo cáo cụ tổ chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lại còn có kiểu lý luận này nữa à?

Mẹ tôi bảo rằng bất kể gia đình thế nào, đỗ Thanh Hoa đều là hỷ sự đáng ăn mừng, nhất định phải mời khách.

"Đừng lo, chúng ta chỉ mời người thân bạn bè ăn bữa cơm đạm bạc thôi, tuyệt đối không phô trương."

Hôm sau, tin đỗ Thanh Hoa lên báo và các trang mạng đồng loạt đăng bài. Tuy nhiên, hot nhất không phải là câu chuyện nghị lực của tôi mà là một bài viết suy ngẫm từ cuộc phỏng vấn đó.

Sơn Tam

Tiêu đề: “Sự xuất hiện của cỗ máy giải đề tại thị trấn nhỏ, chúng ta cần phải suy ngẫm!”

Nội dung đại loại là: [Những đứa trẻ này chỉ giỏi luyện đề, tư duy xơ cứng, chỉ giỏi đi thi chứ mất khả năng thực hành và tư duy sáng tạo. Chúng chỉ muốn đỗ đại học danh tiếng để tìm cảm giác an toàn... Khi vào xã hội, giá trị quan của chúng sẽ sụp đổ... Kim Vân Mộ điển hình của loại “cỗ máy giải đề” này. Trong cuộc phỏng vấn, bố mẹ cô ấy lập tức dời sổ sách chẳng để dạy sự nghèo khó, thỏa mãn hư vinh... Đối với những người vốn chỉ quen với việc thi cử, việc phải đối mặt với các cuộc phỏng vấn hay phỏng vấn báo chí thường khiến họ lo lắng đến mức mất đi khả năng tư duy mạch lạc. Câu hỏi đặt ra là: Liệu những cá nhân chỉ mạnh về kỹ năng thi cử này có thể thực sự dựa vào bản thân để bứt phá khỏi hoàn cảnh và cải thiện số phận hay không?]

Tôi và bố mẹ ngồi trước tivi, rồi sáu con mắt ngơ ngác nhìn nhau.

"Mất khả năng thực hành? Chê dậy sự nghèo khó? Chỉ giỏi đi thi?"

"Alo, bọn họ có nhầm không vậy?"