Showbiz: Sau Khi Bạn Trai Cũ Lên Show Hẹn Hò, Tôi Bỗng Dưng Nổi Tiếng

Chương 202



 

Bàn tay nắm lấy cô thật ấm áp.

 

Lão đạo sĩ mở miệng,

 

"Bái."

 

"Nhất bái Nguyệt Lão, cử án tề mi."

 

"Nhị bái."

 

"Nhị bái Nguyệt Lão, bỉ dực song phi,"

 

"Tam bái."

 

"Tam bái Nguyệt Lão, vĩnh kết đồng tâm bội,"

 

"Lại bái."

 

"Tứ bái Nguyệt Lão, cuộc đời này cộng phú quý."

 

Thời Ý cúi người bái lạy, bàn tay nắm lấy cô có lực, rèm châu trên trán hơi lay động, va chạm tạo ra âm thanh dễ nghe.

 

"Kết thúc buổi lễ."

 

"Nguyệt Lão ban tơ hồng."

 

Ba sợi tơ hồng chuẩn xác bay xuống tay các khách mời đang nắm lấy nhau.

 

"Xin hãy buộc tơ hồng, vận mệnh giao nhau."

 

Cố Trạm cầm lấy sợi tơ hồng, nhìn con lừa nhỏ đang cúi đầu đối diện mình, cầm lấy sợi tơ hồng, từng vòng buộc vào ngón út của cô.

 

Từng vòng,

 

Từng vòng,

 

Từng vòng trói c.h.ặ.t cô lại.

 

Anh buộc một nút c.h.ế.t.

 

Các cư dân mạng điên cuồng thét ch.ói tai.

 

Chờ các cư dân mạng hoàn hồn, các khách mời đã thay xong bộ mũ phượng khăn choàng.

 

Mỗi người ngồi trên bàn đá trong sân, không khí có phần xấu hổ.

 

Phương Ngạn Hàng rót một chén nước, thở dài một tiếng phá vỡ sự im lặng, "Đạo diễn lợi hại."

 

Đối với một người đặc biệt nên mới cảm thấy những việc đã làm cùng cô ấy trở nên đặc biệt, và cùng một người đã làm những việc đặc biệt nên mới cảm thấy người đó đặc biệt, hai điều này đồng thời tồn tại.

 

Tuy có phần xấu hổ, nhưng Phương Ngạn Hàng thừa nhận, sau khi cùng Minh Thu Thu bái Nguyệt Lão xong, bây giờ anh nhìn Minh Thu Thu cũng thấy có phần thanh tú.

 

Chậc.

 

May mà Minh Thu Thu không biết anh đang nghĩ gì, nếu không chắc chắn sẽ cào nát mặt anh. Thêm bộ lọc rồi mới thấy cô thanh tú? Vậy trước khi không có bộ lọc, trong mắt anh cô là một khúc gỗ sao?

 

Làm rõ ràng, cô vốn dĩ đã là một tiểu mỹ nhân hoa dung nguyệt mạo.

 

Anh phá vỡ sự im lặng, các khách mời cũng thuận thế hưởng ứng.

 

Ôn Tâm: "Chỉ cảm thấy nhân viên công tác rất lợi hại."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ôn Tâm không bị ảnh hưởng, cô coi như đã dày dạn kinh nghiệm, chút chuyện này không gây ảnh hưởng gì đến cô, cô là người thoải mái nhất, rất có nhàn tâm quan sát miếu Nguyệt Lão, "Miếu Nguyệt Lão này cũng không nhỏ."

 

Hơn nữa miếu Nguyệt Lão là được xây bằng gạch đá thật, một buổi tối muốn xây xong toàn bộ, còn phải tiến hành trang hoàng, thật sự là một công trình lớn.

 

Các khách mời đều theo ánh mắt cô nhìn qua, Tạ Nhất Hành suy đoán, "Chắc là đã mời những người giỏi."

 

"Nhớ là trên đảo không có nhiều nhân viên công tác như vậy."

 

Minh Thu Thu bổ sung cho cậu, "Hơn nữa không phải nhân viên công tác nào cũng biết xây miếu."

 

Phương Ngạn Hàng tổng kết, "Đạo diễn đã đầu tư vốn."

 

Quy tắc ngầm trong ngành, tiến độ càng nhanh, tiền càng phải到位, yêu cầu trong một đêm ngắn ngủi phải hoàn thành, gấp đôi cũng chỉ là chuyện nhỏ.

 

Mọi người nói chuyện một hồi, sự xấu hổ kỳ lạ do nghi thức bái Nguyệt Lão mang lại cũng dần dần tan biến, không khí trở lại bình thường.

 

Phương Ngạn Hàng thả lỏng lưng, lại một lần nữa vắt chéo chân, chú ý đến những chi tiết mà trước đó anh không để ý, "Thầy Lục Tỉnh và anh Cố đi đâu rồi?"

 

Hai người này đều không ở đây.

 

Anh là nhìn về phía Thời Ý và Sở Phượng Minh mà hỏi.

 

Hướng đi của Cố Trạm tự nhiên phải hỏi Thời Ý.

 

Lục Tỉnh thì hỏi các khách mời bay.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Sở Phượng Minh gãi đầu, chỉ cười không nói.

 

Đây là ý anh biết nhưng không thể nói cho hắn, được rồi, Phương Ngạn Hàng bưng chén trà trên bàn lên uống một ngụm nước, không nói thì thôi.

 

Anh nhìn về phía Thời Ý.

 

Thời Ý cũng lắc đầu.

 

Cô cũng không biết?

 

Phương Ngạn Hàng không tin, Cố Trạm vừa nhìn đã biết là người ra khỏi cửa nhất định sẽ báo cho vợ, để vợ khỏi lo lắng, là một người sợ vợ.

 

Nhưng Thời Ý không muốn nói, Phương Ngạn Hàng cũng không thể xách cô lên mà hỏi, đành phải từ bỏ chủ đề này, "Lúc trước đạo sĩ nói hôm nay sẽ miễn phí tặng cải tạo nhà cửa, lát nữa chúng ta đến khu giao dịch xem thử không?"

 

Cải tạo nhà cửa không biết ra sao, nhưng chỉ vì cái mác miễn phí hôm nay, các khách mời đã quyết định đến khu giao dịch một chuyến.

 

Ôn Tâm quyết định, "Đi."

 

"Lát nữa chờ Cố Trạm hai người về chúng ta liền đi."

 

Khóe mắt Thời Ý liếc nhìn về phía chính sảnh của miếu Nguyệt Lão, Cố Trạm chắc là đi lấy tơ hồng.

 

Lúc trước khi cô cởi tơ hồng ra, Cố Trạm đã định nhận lấy... Nhưng theo kịch bản, tơ hồng cần phải được cung phụng trong tay Nguyệt Lão, Cố Trạm đã không thể thành công.

 

Thời Ý đoán không sai, Cố Trạm là đi lấy tơ hồng.

 

Rất dễ tìm.

 

Sợi tơ hồng của hai người họ khác với những người khác, hai cặp khách mời còn lại buộc tơ hồng bằng nút thòng lọng, có thể trực tiếp gỡ ra, nên sợi tơ hồng là một tổng thể.

 

Sợi tơ hồng của hai người họ là nút c.h.ế.t, chỉ có thể tháo từng vòng một, nên hai đầu vẫn buộc c.h.ặ.t vào nhau.