Showbiz: Sau Khi Bạn Trai Cũ Lên Show Hẹn Hò, Tôi Bỗng Dưng Nổi Tiếng

Chương 203



 

Cố Trạm được như ý nguyện, tốc độ trở về nhanh hơn Lục Tỉnh một chút.

 

"Đang nói gì vậy?"

 

Anh ngồi xuống bên cạnh Thời Ý.

 

Mắt Thời Ý nhìn thẳng, dường như không cảm giác được, dịch chân sang một bên, tránh xa anh.

 

Cô đối mặt với Phương Ngạn Hàng và những người khác không thấy xấu hổ lắm, mọi người đều làm những việc giống nhau. Đối mặt với Cố Trạm ngược lại lại cảm thấy xấu hổ, lúc đó cô đang nghĩ gì chính mình biết.

 

Cố Trạm liếc cô một cái, nhướng mày, có ý cố tình dịch chân về phía này.

 

Hơi ấm từ da thịt truyền đến từ chân đang dựa vào cô, Thời Ý: Nhiều chỗ như vậy, nhất định phải dựa vào cô làm gì?

 

Hai người trẻ con một đuổi một chạy.

 

Cho đến khi chân Thời Ý đụng vào Ôn Tâm bên kia, Ôn Tâm nhìn xuống dưới bàn một cái, ồ khoát.

 

"Di, Lục Tỉnh đã trở lại."

 

"Anh ấy sao lại mang về nhiều l.ồ.ng sắt như vậy? Đi đón anh ấy một chút."

 

Ôn Tâm vừa nói vừa đứng dậy nhường chỗ.

 

Thời Ý: "......"

 

Gương mặt Thời Ý nóng lên một chút, nhiệt độ nóng bỏng làm cô suýt nữa hít thở không thông.

 

Cô dừng động tác lại, theo ánh mắt của Ôn Tâm nhìn qua, Lục Tỉnh đứng ngoài sân, phía sau mấy nhân viên công tác mỗi người xách một cái l.ồ.ng sắt đi vào, l.ồ.ng sắt được phủ bởi một tấm vải lụa đỏ thẫm, không thấy rõ bên trong có gì.

 

Thời Ý đứng lên, "Cũng đi."

 

Trong mắt Cố Trạm tràn đầy những tia cười lấp lánh, đi theo sau cô.

 

Phương Ngạn Hàng: ?

 

Các khách mời: ?

 

Phương Ngạn Hàng vươn vai, "Thôi, chúng ta cũng đi thôi."

 

Lục Tỉnh: "Đều đến rồi à?"

 

Ánh mắt của các khách mời dừng lại trên sáu cái l.ồ.ng sắt sau lưng anh, trong lòng đã có một số suy đoán, Ôn Tâm hỏi, "Đây là ——"

 

Lục Tỉnh gật đầu, thừa nhận cô đoán đúng, "Đây là quà tặng của tổ chương trình cho mọi người đã buộc tơ hồng."

 

Nhân viên công tác lần lượt đặt sáu cái l.ồ.ng sắt trước mặt sáu vị khách mời, l.ồ.ng sắt lớn nhỏ không đồng nhất, cái lớn cần hai nhân viên công tác nâng, cái nhỏ chỉ có một nhân viên công tác xách.

 

Lồng sắt trước mặt Cố Trạm là cái nhỏ nhất.

 

Ôn Tâm: "Mèo!!"

 

"Có thể mở ra không?"

 

Cô vô cùng mong đợi.

 

Lục Tỉnh: "Có thể."

 

Anh nhắc nhở mọi người,

 

Thời Ý nhìn cái l.ồ.ng sắt trước mặt mình, ánh mắt dịu dàng, trong này chính là Xú Xú đã vượt biển đến đây.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cố Trạm tự mình ngồi xổm xuống, tay kéo tấm vải đỏ trên l.ồ.ng sắt lên, con Husky đang nằm bên trong lộ ra.

 

Toàn thân con Husky chỉ có hai màu đen trắng, bốn chân thon dài đẹp trai, sau lưng buộc một đóa hoa hồng còn to hơn cả đầu nó, rên rỉ nằm rạp trên mặt đất.

 

Cố Trạm dùng tay sờ đầu ch.ó, con Husky ngoan ngoãn để yên cho sờ, từ trong cổ họng phát ra một tiếng nức nở nghe rất đáng thương.

 

Khóe miệng Cố Trạm nhếch lên, kéo cửa l.ồ.ng sắt ra.

 

Con Husky đang nằm rạp trên mặt đất mũi đen giật giật, dường như ngửi thấy mùi gì đó.

 

Cố Xú Xú nhìn thấy Thời Ý đang đứng một bên, lập tức trở nên tinh thần.

 

Nó lao ra khỏi l.ồ.ng sắt, một mạch chạy đến bên chân Thời Ý, sau đó quay người lại.

 

Đôi mắt đáng thương đáng yêu của con ch.ó trợn lên, hung thần ác sát sủa một tiếng về phía Cố Trạm, cả con ch.ó đã hoàn hảo thể hiện cái gì gọi là xoay người làm chủ nhân, từ tiểu đáng thương Xú Xú biến thành Nữu Cỗ Lộc Xú Xú.

 

Nhóc con, lúc nãy mày dám sờ đầu lão t.ử?!

 

Cố Trạm khó được có phần cứng đờ.

 

Con ch.ó này, dường như không giống như anh nghĩ trước đây.

 

Thời Ý đã rất quen thuộc với bộ dạng này của Cố Xú Xú, không để ý nhiều, xoa đầu Cố Xú Xú, bảo nó yên tĩnh một chút, sau đó ra hiệu cho Cố Trạm mở l.ồ.ng sắt trước mặt mình ra.

 

Con Husky ngồi xổm xuống.

 

A, trước tiên hãy tha cho con thú hai chân đáng ghét kia.

 

Cố Trạm thu hồi ánh mắt, kéo cái l.ồ.ng sắt nhỏ trước mặt mình ra.

 

Giống như trong ảnh, toàn bộ lông của con vẹt đều màu xanh lá cây, màu sắc rất tươi mát, chỉ có vành mắt là một vệt đỏ rực rỡ.

 

Con vẹt dường như bị tấm vải đỏ đột nhiên bị giật lên làm cho hoảng sợ, cánh vỗ một cái, Thời Ý mới nhìn thấy đầu cánh của nó có một vòng lông màu khác với màu xanh lá cây, mắt Thời Ý sáng rực lên, vô cùng xinh đẹp.

 

Nhận thấy bên ngoài không có gì nguy hiểm, con vẹt lại một lần nữa bình tĩnh lại, tròng mắt quay tròn nhìn hai người trước mặt.

 

Con vẹt hé miệng, giọng nói khàn khàn, "Mỹ nhân, mỹ nhân!"

 

"Hun một cái."

 

Cố Trạm: ?

 

Cố Trạm thu lại bàn tay đang vươn ra, ánh mắt nhìn con vẹt trước mặt thay đổi liên tục.

 

Hai con thú cưng này, dường như đều không ngoan lắm.

 

Cư dân mạng cười như được mùa.

 

"Ha ha ha ha!"

 

"Xin lỗi chứ tôi phải cười đã."

 

"Nhìn sắc mặt của Cố Trạm kìa."

 

"Chú vẹt làm tốt lắm!!"

 

"Husky cũng có ý tưởng lắm chứ, mình thích kiểu ch.ó ham diễn thế này."

 

"Dường như đã thấy trước được cuộc sống gà bay ch.ó sủa của Cố Trạm sau này /icon ch.ó mặt ngầu/"