Tiểu thư lập chí làm nên công danh, không muốn gả chồng, trước ngày thành hôn liền rời phủ bỏ đi.
Lão gia đành liều một phen, đem ta — kẻ theo hầu thân cận, hiểu rõ tiểu thư nhất — đưa lên kiệu hoa thay nàng xuất giá.
Đêm tân hôn, ta run rẩy không thôi, chỉ sợ vị Giang Hầu gia trong lời đồn g.i.ế.c người không chớp mắt liếc qua một cái đã nhìn thấu ta là kẻ mạo danh.
Khăn hỷ vừa vén, ta nhìn thấy dung nhan ấy — khí độ phi phàm, tựa thiên nhân giáng thế — liền ngây người.
Giữa không trung bỗng hiện ra vô số hàng chữ kỳ lạ:
[Xem lại không biết bao nhiêu lần rồi, thích nhất kiểu song cường sảng khoái này. Nhưng mỗi lần thấy nam chính cưới nhỏ nha hoàn này là lại thấy nghẹn lòng.]
[Nam chính vốn sẽ không chạm vào cô ta. Trước chỉ là sỏi đá, sau mới là châu ngọc. Khi nam chính gặp được nữ chính chân chính, chỉ càng thêm kinh diễm.]
[Yên tâm đi, Xuân Hòa nhát gan lại nhu nhược, thích nam chính cũng chỉ dám thầm mến. Về sau nàng ta còn cứu nam chính một mạng. Hơn nữa nàng và tâm phúc của nam chính mới là một đôi được định sẵn, cũng coi như có kết cục tốt.]
Ta đưa mắt nhìn thiếu niên thị vệ đứng phía sau Giang Từ, lại sững sờ.
Mặt ta đỏ bừng, ta âm thầm hạ quyết tâm phải vun đắp tình cảm cho tốt với vị phu quân tương lai.
Từ đó, bất luận làm thứ gì, ta đều chuẩn bị hai phần.
Giang Từ một phần, Mặc Phong một phần.
Phần dành cho Mặc Phong thì tỉ mỉ chu toàn.
Phần dành cho Giang Từ thì qua loa đại khái — dù sao hắn cũng chẳng để tâm.
Về sau, vì cứu Giang Từ, ta bị thương.
Trong lúc choáng váng, theo bản năng liền ngã về phía Mặc Phong.
Cổ áo chợt bị người ta kéo lại.
Giang Từ ngữ khí khó dò:
“Phu quân đang ở đây, nàng muốn dựa vào ai?”
1
Giang Từ đẹp đến mức tựa tiên nhân.
Lúc hắn vén khăn hỷ của ta, hô hấp của ta suýt nữa ngừng lại.
Ánh mắt hắn lướt một vòng trên người ta, mang theo vài phần áy náy:
“Ta còn có công vụ, nàng nghỉ sớm đi.”
Ta nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, hai tay siết c.h.ặ.t.
Thiếu niên đi sau Giang Từ một bước dường như nhìn ra sự bất an của ta, liền lên tiếng trấn an:
“Phu nhân chớ nghĩ nhiều, đại nhân thật sự có việc gấp.”
Hắn chớp mắt với ta, thần sắc thân thiện lại hoạt bát.
Ta khẽ gật đầu:
“Ta biết.”
Giữa không trung lại hiện ra những dòng chữ:
[Xuân Hòa mắt long lanh như sắp khóc, còn mỉm cười với Mặc Phong, hắn cũng không dám nhìn nàng.]
[Là đau lòng rồi chăng? Đau lòng chính là bắt đầu của động tâm.]
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
[Nam nữ chính còn chưa gặp mặt, vậy ta tạm thời chèo thuyền cặp này trước đi, có gì chèo nấy.]
[Chèo sớm quá rồi. Ban đầu Xuân Hòa thích nam chính, về sau mới nhận ra Mặc Phong luôn âm thầm bảo hộ nàng.]
[Làm ơn đi, ai đọc rồi thì đừng tiết lộ trước nữa.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta đưa tay lau khóe mắt.
Những dòng chữ kia tựa hồ có thể biết trước tương lai.
Tương lai, Giang Từ sẽ gặp lại tiểu thư, rồi yêu nàng.
Ta trước tiên sẽ thích Giang Từ, sau đó lại thích Mặc Phong.
Trước khi xuất giá, lời dặn dò tha thiết của lão gia lại vang lên trong đầu ta:
“Xuân Hòa, từ nay con chính là nữ nhi của chúng ta — Tống Minh Đường. Vinh nhục sinh t.ử của Tống gia, đều đặt cả vào tay con.”
Những dòng chữ trên không trung lại tranh cãi:
[Tôi vẫn thấy khó chịu chuyện nam chính cưới người khác. Nghĩ tới việc hắn và Xuân Hòa làm phu thê lâu như vậy là tôi đã thấy khó thở.]
[Chỉ là kẻ mạo danh mà thôi, có gì đáng để tâm? Cưới một người giả, nam chính càng biết trân trọng người thật.]
[Tôi không khó chịu. Nghĩ tới việc Xuân Hòa làm gì nam chính cũng không để ý, nhưng vừa gặp nữ chính liền thất thần để tâm, thế chẳng phải càng dễ chèo sao?]
Ta ngẩn người nhìn chằm chằm một câu trong đó.
[Xuân Hòa làm gì nam chính cũng không để ý.]
Ta làm gì, hắn cũng không để ý.
Vậy có nghĩa là… ta có thể làm một vài chuyện.
…
Hôn sự giữa Giang Từ và tiểu thư được định từ thuở hai người còn nhỏ.
Về sau Giang gia bị kết tội, cả nhà gặp nạn, chỉ có Giang Từ trốn thoát.
Tân đế đăng cơ, Giang Từ có công phò tá, được phong hầu.
Việc đầu tiên hắn làm chính là lật lại án cũ cho Giang gia, tắm m.á.u kẻ thù, diệt sạch cả nhà.
Còn lão gia bị điều ra ngoài nhậm chức đến nay, mỗi lần thăng chức đều bị ngăn trở.
Tiểu thư và Giang Từ mười sáu năm chưa từng gặp mặt.
Không ai biết vì sao Giang Từ đột nhiên nhớ lại hôn ước này, lại từ kinh thành ngàn dặm xa xôi tìm tới, còn vô cùng kín tiếng, chỉ lộ thân phận với lão gia.
Ngoài mấy người chúng ta ra, không ai biết trong huyện có một đại nhân vật từ kinh thành tới.
Lão gia quyết tâm thành toàn mối hôn sự này.
Tiểu thư trốn đi thành công, trước khi đi còn để lại một tờ giấy:
“Hoặc là hủy hôn, hoặc ai định hôn thì người đó đi gả. Ai muốn gả thì tự đi mà gả. Phụ thân đã nôn nóng muốn gả người như vậy, hay là người tự gả đi.”
Chọc lão gia tức đến mức suýt ngã ngửa.
Trong nhà chỉ có một mình tiểu thư là nữ nhi.
Lão gia như kiến bò trên chảo nóng, đi vòng vòng đến hoa mắt, chống tường thở dốc, rồi đột nhiên nhìn thấy ta.
“Xuân Hòa, con cùng Đường nhi lớn lên với nhau, nó ra sao con rõ nhất, đúng không?”
Gương mặt quen thuộc ấy lúc này cười đến méo mó đáng sợ.
“Xuân Hòa, Tống gia những năm qua không bạc đãi con. Con là cô nương biết ơn báo đáp.”
Ông lại lẩm bẩm:
“Ta nhớ con còn có một đệ đệ đang theo học trong trấn…”
Người lên kiệu hoa liền đổi thành ta.
Ta trở thành nữ nhi của Tống tri huyện — Tống Minh Đường.