Chỉ cần trong thời gian ở huyện Song Phượng ta không lộ diện, đợi theo Giang Từ về kinh thành, sẽ không ai nhận ra thân phận thật của ta.
Lão gia nhiều lần căn dặn:
“Nhớ kỹ, tuyệt đối không được lộ sơ hở. Bằng không Tống gia, còn cả đệ đệ con đều xong cả. Giang Từ là kẻ có thù tất báo. Con phải an phận, hòa thuận với hắn. Tốt nhất khiến hắn sinh lòng yêu thích, như vậy mới có lợi cho con.”
Ta không có tài văn chương của tiểu thư.
Nhờ tiểu thư rộng lòng, ta mới biết chữ.
Không biết ngâm thơ đối họa, chỉ biết quét dọn nấu nướng.
Không hiểu lão gia lấy đâu ra niềm tin lớn đến vậy mà dám đặt lên vai ta.
Vốn dĩ ta sợ hãi, lòng đầy bất an.
Nhưng nhìn thấy những dòng chữ kia, biết được kết cục về sau.
Trái tim ta dần yên ổn, khóe môi cũng khẽ cong lên.
Ta sẽ bình an vô sự mà sống tiếp.
Còn sẽ có một phu quân dung mạo tuấn tú.
Dù sao ta làm gì, Giang Từ cũng sẽ không để tâm.
Vậy thì… ta tìm hiểu trước về vị phu quân tương lai của mình một chút, hẳn cũng chẳng sao.
…
Ở chỗ mới, quả thật ngủ không yên.
Khi tiếng gõ cửa vang lên, ta lập tức tỉnh giấc. Ta mặc y phục chỉnh tề, mở cửa ra. Ánh nắng có phần ch.ói mắt, ta nheo mắt lại, đôi mắt khô rát cả đêm bỗng không kịp phòng bị mà rơi lệ.
Người đứng ngoài nhất thời sững lại:
“Ấy, ấy? Đừng khóc, đừng khóc, phu nhân, ta mang đồ ngon tới cho người rồi.”
Ta chớp mắt, dùng mu bàn tay lau nước mắt, trong lòng có chút xấu hổ, khẽ nói:
“Ta không khóc, chỉ là ánh sáng làm đau mắt thôi.”
Người trước mắt cao hơn ta một cái đầu, tóc buộc đuôi ngựa cao, theo động tác luống cuống của hắn mà sợi tóc rủ xuống vai, bị gió thổi lướt qua mặt ta.
Ta vén tóc hắn sang một bên, nhìn thấy gương mặt đầy vẻ quan tâm lại có chút hoảng loạn của hắn.
Ánh mắt ta rơi xuống hộp thức ăn trong tay hắn.
“Ngần này ta ăn không hết, ngươi ăn cùng đi.”
Mặc Phong vội vàng từ chối:
“Không được đâu, phu nhân.”
Ta nhận lấy hộp thức ăn:
“Không phải cho ngươi ăn không đâu, vừa hay ta có chuyện muốn hỏi ngươi.”
Hắn lưỡng lự một lúc, cuối cùng vẫn ở lại.
Sau khi nha hoàn giúp ta rửa mặt chải đầu, ta và Mặc Phong ngồi đối diện nhau.
Ta c.ắ.n một miếng bánh đậu đỏ, rất ngọt, ăn là biết không rẻ. Không để ý thấy Mặc Phong ăn rất chậm.
Ta nhìn sang hắn. Hắn đang nhíu mày, thấy ta nhìn thì lập tức giãn ra, cầm chiếc bánh bao ngọt trong tay c.ắ.n một nửa.
Ta hỏi:
“Ngươi không thích ăn mấy thứ này sao?”
Hắn lập tức phủ nhận:
“Không có, rất ngon.”
Nếu nụ cười của hắn không gượng gạo như vậy, có lẽ ta đã tin rồi.
“Không thích thì không cần miễn cưỡng. Ngươi thích ăn gì thì nói với ta, tay nghề của ta cũng không tệ.”
Mặc Phong mở to mắt:
“Như vậy sao được, đâu có đạo lý phu nhân nấu ăn cho tùy tùng.”
Cũng phải.
Ta hạ mắt xuống:
“Thực ra cũng là muốn nhờ ngươi giúp. Ngươi và phu quân ta đều đến từ một nơi, khẩu vị hẳn tương tự. Nếu ngươi thích ăn đồ ta nấu, vậy phu quân ta chắc cũng…”
Ta lén quan sát phản ứng của Mặc Phong.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hắn khựng lại, chậm nửa nhịp mới cười:
“Vâng, phu nhân có lòng, chỉ là…”
“Chỉ là gì?”
Hắn khẽ ho một tiếng:
“Đại nhân kén ăn, lại không coi trọng chuyện ăn uống, có lẽ…”
Ta hiểu ý hắn.
Nhưng vẫn giả vờ như không hiểu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không sao, chỉ cần ta làm nhiều một chút, dần dần sẽ hiểu được hắn, việc gì cũng phải có bắt đầu mà.”
Trong bếp đồ đạc rất đầy đủ. Mặc Phong không cản được ta, liền giúp một tay, vừa rửa rau vừa nhóm lửa.
Ta làm một bát thịt luộc cay, hương vị đậm đà. Nhìn Mặc Phong ăn miếng đầu tiên mà mắt sáng lên.
Ta không nhịn được vui mừng:
“Ngon không?”
Hắn gật đầu như giã tỏi.
Khẩu vị của tiểu thư vốn nặng, thỉnh thoảng lại muốn ăn món cay. Nhưng đầu bếp nơi này không giỏi nấu cay, tiểu thư từng nghiên cứu rất nhiều cách, ta cũng theo đó mà luyện tập khổ công.
Mỗi lần ăn xong món ta nấu, tiểu thư đều khen:
“Xuân Hòa, ngươi đúng là thiên tài, làm gì cũng ngon.”
Cho nên ta rất có lòng tin.
Sau khi để Mặc Phong ăn no, ta mới làm thêm vài món mang cho Giang Từ.
Gần tối, Giang Từ mới hồi phủ.
Ta xếp đồ vào hộp thức ăn, cùng Mặc Phong đi tìm hắn.
Không còn bộ hỉ phục làm nổi bật, Giang Từ lại càng thêm vài phần xa cách trần thế.
Gặp hắn, ta không khỏi có chút e dè, vẫn c.ắ.n răng mở lời:
“Phu quân, ta làm chút đồ ăn cho chàng.”
Ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị từ chối.
Hắn không ăn, ta cũng có thể coi như để làm bữa khuya.
Giang Từ nhìn ta, ánh mắt xa cách, nhưng giọng lại ôn hòa:
“Vất vả cho phu nhân rồi.”
Điều này vượt ngoài dự liệu của ta.
Ta sững lại một chút, rồi lần lượt bày các món lên.
Món cuối là canh dê, còn hơi nóng.
Giang Từ đưa tay đỡ bát, nhưng đúng lúc ta buông tay, bát canh lại lật khỏi tay hắn.
Không chỉ món này bị đổ, cả bàn ăn cũng bị cái bát ấy đập loạn.
Nước canh nóng b.ắ.n lên mu bàn tay ta…
Phía sau có người nhanh tay kéo ta ra, tránh xa bàn.
Ta nhìn một bàn hỗn độn.
Giang Từ giọng đầy áy náy:
“Là ta sơ ý, không cầm chắc.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ áy náy trên mặt không giống giả. Nhưng ta nhớ rõ, là sau khi hắn đã đỡ lấy, ta mới buông tay.
Giang Từ… là cố ý.
Ta c.ắ.n môi, cúi đầu thu dọn bát đĩa.
Bên cạnh bỗng có thêm một đôi tay giúp ta:
“Phu nhân đừng động tay, để ta làm, mấy món này không ăn được nữa rồi.”
Ta không để ý Mặc Phong ngăn cản, cố gắng gom từng món vào những chiếc đĩa còn nguyên vẹn.
Xếp hết vào hộp thức ăn, ta xoay người rời đi. Những món này đã lẫn vị, không thể cho người khác ăn.
Ta cầm đũa, một mình ăn hết.
Đây đều là tâm huyết ta bỏ ra suốt cả buổi chiều, sao có thể lãng phí?
Ăn được một nửa, bụng ta bắt đầu quặn đau.
Ta đặt đũa xuống, ôm bụng, mặt nhăn lại.
Cơn đau không lớn, nhưng âm ỉ từng đợt.
Ta cuộn mình trên giường, đầu óc mơ hồ.
Không biết từ lúc nào, bên giường đã có thêm một người.
Ta lờ mờ thấy bóng dáng, giật mình.
Bàn tay bị hắn nắm lấy, hắn nhẹ nhàng bôi lên một lớp t.h.u.ố.c mát lạnh.
Giang Từ đỡ ta ngồi dậy, đưa tới một bát t.h.u.ố.c:
“Uống đi, sẽ dễ chịu hơn.”
Ta ngơ ngác nhận lấy.
Hắn khẽ thở dài:
“Là lỗi của ta, làm tổn thương tâm ý của nàng. Nghĩ đi nghĩ lại, nên đến xin lỗi nàng.”