Có mấy ai còn nhớ mùi hương của lúa xanh ngoài đồng?
Bệ hạ không nói một lời, giao cho quần thần truyền đọc.
Tống Minh Đường lại một lần nữa khiến quần tình phẫn nộ.
Mắng nàng cơ hội, phóng đại sự việc, x.úc p.hạ.m bách quan.
Ai mà không biết gạo mọc từ lúa?
Giang Từ nói đến đây thì thở dài.
Ta thúc hắn kể tiếp.
Hắn nói — Tống Minh Đường cầm hai cây mạ non, cố ý hỏi mấy vị đại thần vừa mắng nàng to nhất.
“Cây nào là cỏ dại, cây nào là mạ?”
Mỗi người trả lời một kiểu.
Tống Minh Đường thở dài cảm khái:
“Chư vị mắt sáng như đuốc, trên có thể giải ưu cho triều đình, dưới có thể phân mạ cho bách tính.”
Nịnh đến rất êm tai.
Sắc mặt mấy vị đại thần dịu đi không ít.
Nào ngờ nàng đột ngột đổi giọng:
“Đáng tiếc… đều đúng được một nửa.”
Nàng giơ cao hai cây mạ, cố ý nói lớn:
“Hai cây này — đều là cỏ.”
Quần thần lại dậy sóng.
Bệ hạ liền quở trách đám đại thần:
Ăn lộc của dân mà ngay cả mạ non cũng không nhận ra, không tự xét mình, lại trách người khác? Thể diện ở đâu?
Lương thực là gốc của dân sinh.
Bệ hạ lập tức phái khâm sai đi từ Nam ra Bắc, đích thân khảo sát ruộng đồng và sản lượng thu hoạch.
Không những tha tội cho Tống Minh Đường, còn đặc cách đề bạt nàng vào Hộ bộ Thương bộ ty.
Nàng trở thành nữ quan đầu tiên trong hàng trăm quan lại đương triều.
Ta đã biết mà.
Tiểu thư làm việc, nhất định có lý do của nàng.
Đại công chúa gửi thiếp mời cho ta.
Giang Từ nhất quyết đi cùng, ngoài sáng trong tối đều là thị vệ.
Lần này đại công chúa không mở tiệc, chỉ cùng tiểu thư ngồi quanh bàn vuông chơi bài lá.
Ta và Giang Từ vừa tới, tiểu thư đã vẫy tay:
“Lại đây.”
Ta là tay quen, ở nhà không ít lần chơi với tiểu thư.
Đại công chúa cũng thành thạo.
Chỉ có Giang Từ là không biết chơi.
Liên tiếp thua cuối.
Ta nhìn mà không nỡ, liền lén đẩy cho hắn một lá.
Tiểu thư nhướng mày nhìn ta.
Ta vội tránh ánh mắt nàng, lại vừa khéo chạm phải ánh mắt Giang Từ.
Ánh mắt hắn dịu như nước.
Chơi được mấy ván, đại công chúa lấy cớ có việc bàn bạc, gọi Giang Từ đi.
Trong phòng chỉ còn ta và tiểu thư.
Nàng ôm ta, khẽ nói:
“Để ngươi lo lắng rồi.”
Ta mím môi không nói, nhưng mắt đã cay.
“Xuân Hòa ngoan, là ta sai. Lần sau nhất định sẽ nói với ngươi trước.”
Ta hỏi:
“Ngay từ đầu… tiểu thư đã biết mình sẽ không sao sao?”
Nàng khựng lại một chút mới đáp:
“Ừ, đều là ta và điện hạ bàn trước rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ cần nghe giọng là ta biết nàng nói dối.
Triều đình bị thế gia cựu thần khống chế.
Bệ hạ muốn rạch một đường.
Tiểu thư là lưỡi d.a.o đủ sắc.
Đại công chúa là người đưa d.a.o.
Còn bệ hạ mới là người thật sự cầm d.a.o.
Lưỡi d.a.o lóe sáng trước mặt người đời, thu hút thù địch, cũng thu hút ủng hộ.
Dân gian có tiếng nói.
Triều đình chọn lắng nghe.
Bệ hạ hạ chỉ chiêu nạp hiền tài, mở khoa cử cho nữ t.ử, giao cho đại công chúa thúc đẩy.
Khe hở do tiểu thư mở ra, về sau sẽ càng lúc càng lớn.
Ta nhìn gương mặt đầy chí khí của nàng:
“Tiểu thư, sau này sẽ rất nguy hiểm, đúng không?”
Nàng nói đúng.
Nhưng nàng không sợ.
Ta chợt nhớ đến dòng chữ từng thấy — “song cường”.
Tiểu thư thật sự là nữ cường.
Nàng nhắc đến Giang Từ:
“Bây giờ ngươi còn muốn rời khỏi hắn không? Ta có thể…”
Ta lắc đầu:
“Không. Ta muốn làm Hầu phu nhân.”
Tiểu thư ngạc nhiên:
“Ngươi chẳng phải thích an ổn nhất sao? Hay là… ngươi thích Giang Từ rồi?”
Ta khẽ nói:
“Hầu phu nhân Xuân Hòa có thể làm được nhiều việc hơn dân nữ Xuân Hòa. Biết đâu một ngày nào đó, ta cũng có thể trở thành một Tống Minh Đường khác.”
Tống Minh Đường, đại công chúa, bệ hạ — đều rất lợi hại.
Ta không muốn đến lần sau xảy ra chuyện, mình vẫn là người không cần biết nội tình, chỉ biết chờ họ giải quyết.
Nàng nhìn ta rất lâu.
Rồi bỗng bật cười:
“Ngươi làm Xuân Hòa lợi hại của riêng ngươi là được.”
Tim ta lặng xuống.
Ánh mắt nàng đầy vui mừng vì ta.
Mười một năm từ khi được Tống Minh Đường cứu, nàng là ân nhân, là thầy, là ánh sáng của ta.
Nàng chăm sóc ta, dạy dỗ ta, không chê ta nhát gan, luôn bảo vệ ta.
Ta phải lớn thêm chút nữa.
Để đứng cạnh nàng.
…
Đại công chúa nhàn nhã nói chuyện với Giang Từ.
Giang Từ lại có chút thất thần.
Khi ta bước ra, hắn đang siết c.h.ặ.t chén trà, trông có vẻ căng thẳng.
Ta đi đến bên hắn:
“Phu quân, về nhà thôi.”
Chén trà khẽ vang một tiếng khi đặt xuống.
Giang Từ lập tức đứng dậy.
Đại công chúa che miệng bật cười.
Giang Từ nhìn ta chăm chú:
“Được, phu nhân. Chúng ta về.”
…
Về phủ, ta viết thư cho Thu Phong:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
[Mọi việc ở kinh thành đều tốt. Tống Minh Đường cũng tốt, đã vào Hộ bộ làm quan. Huyện Song Phượng vẫn như cũ chứ? Có ăn uống đàng hoàng không? Đọc sách chớ lười biếng. A tỷ ở kinh thành chờ ngày Thu Phong tới.]
Hết.