Sinh Hòa Đường

Chương 12





Ta siết c.h.ặ.t t.a.y hắn:



“Chỉ cần người chịu hình đổi thành ta…”



Đây là lần đầu tiên ta thấy Giang Từ tức đến đỏ mặt.



Hắn cười lạnh:



“Sao, ta cũng phải theo nàng mà khi quân?”



“Tiểu thư nàng ấy…”



“Ta quản nàng ta làm gì? Trần Xuân Hòa, nàng đẩy phu quân mình cho người khác, còn muốn ta đứng nhìn nàng đi c.h.ế.t?”



Hắn nổi giận, dường như không kìm nổi, đưa tay bóp c.h.ặ.t mặt ta, lắc mạnh:



“Gan nàng lớn thật. Nàng ta đối xử với nàng tốt đến mức nào, khiến nàng cam tâm vì nàng ta mà chịu c.h.ế.t?”



Mặt đau đến nói không rõ lời, nước dãi cũng chảy ra:



“Nàng là… tiểu thư của ta.”



Giang Từ buông tay, hít sâu một hơi:



“Đầu óc cứng như đá, tính tình bướng bỉnh như lừa. Ta sắp bị nàng làm cho tức c.h.ế.t rồi.”



“Chỉ vì nàng ta là tiểu thư của nàng, nên nàng phải hết lần này đến lần khác đi dọn dẹp hậu quả cho nàng ấy sao? Tai họa nàng ấy gây ra, nàng gánh nổi không?”



“Ta là trung bộc.”



“Nàng ấy coi nàng là nô tỳ sao?”



Ta sững lại.



Giang Từ nhìn ta:



“Hôm tiệc tẩy trần, nàng ấy đã nói rõ với ta, nàng là muội muội của nàng ấy. Trong thời gian nàng ấy không thể gặp nàng, nhờ ta chăm sóc nàng cho tốt. Tin tức của nàng ấy, cũng không được nói cho nàng biết.”



“Nàng ấy coi nàng là muội muội, không phải nô bộc. Nàng không phải trung bộc của nàng ấy, nàng là muội muội của nàng ấy.”



Nước mắt xoay tròn trong hốc mắt, ta cố nuốt nghẹn:



“Vậy muội muội vì tỷ tỷ mà c.h.ế.t, không được sao?”



Lệ rơi xuống.



Trong khóe mắt ta thấy tay Giang Từ siết thành quyền.



Hắn thở dài, cúi xuống thì thầm bên tai ta:



“Nàng ấy sẽ không sao. Bệ hạ cũng là nữ t.ử.”



Ta mờ mịt nhìn hắn.



Ta biết bệ hạ là nữ t.ử.



Năm đó tiên đế băng hà đột ngột, các vương gia hoàng t.ử tranh đoạt, kẻ c.h.ế.t người bị thương, cuối cùng đại công chúa của tiên đế đã áp chế tất cả, đăng cơ kế vị.



Thiên hạ đều biết bệ hạ là nữ t.ử.



Nhưng bệ hạ là nữ t.ử thì có thể dung thứ tội khi quân sao?



Ta không tin.



Tiểu thư lừa ta giấu ta còn phải xin lỗi.



Bệ hạ là cửu ngũ chí tôn, sao có thể dung túng nàng khiêu khích như vậy?



Giang Từ không nói thêm.



Chỉ bảo ta yên tâm.



Mặc Phong mua gì cho ta ăn, ta cũng chẳng buồn động tới.



Cho đến một ngày, dư luận bên ngoài bỗng thay đổi.



Có người cười nhạo, nàng khoe khoang mà thành Trạng nguyên, vậy những người xếp sau nàng là gì?



Có nữ t.ử đứng ra bênh vực nàng: thua thì là thua, người ta có thực tài Trạng nguyên. Không dám thừa nhận mình kém hơn, mới là nhỏ nhen, mới là tầm thường.



Đại công chúa dâng tấu lên, trình rõ rằng nàng cố ý lấy thân làm mồi nhử để điều tra, nhờ đó moi ra một loạt quan viên làm giả hộ tịch, giả mạo công danh, coi như lập công chuộc tội.



Dân ý sôi sục.



Đại công chúa vào cung tâu lên bệ hạ.



Bệ hạ yêu dân, tiếc người tài, quyết định cho Tống Minh Đường thêm một cơ hội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Tại điện làm văn chương, bách quan chấm đọc.



Giang Từ cũng vào cung.



Ta chờ ngoài cửa cung.



Xe ngựa của đại công chúa gần như chắn kín cả cổng cung.



Ta tin vào tài học của tiểu thư, nàng nhất định không có vấn đề.



Đợi đến khi mặt trời lặn, từ trong cổng cung có một người lao ra.



Ta chỉ thấy bóng người lóe lên.



Một “tiểu thư” vọt vào xe của công chúa.



Cửa xe lập tức đóng lại, xe lao đi như phía sau có quỷ đuổi theo.



Bốn đội vệ binh trước sau hộ tống, trong chớp mắt đã đi xa mấy dặm.



Đám đại thần lũ lượt bước ra khỏi cổng, trừng mắt nhìn theo xe.



Người trong xe như cảm nhận được, thò đầu ra khỏi cửa sổ vẫy tay:



“Chư vị, ngày mai gặp lại nhé!”



Giọng điệu ngông nghênh ấy, đúng là tiểu thư không sai.



Ta nhìn vẻ phẫn nộ gần như hóa thành thực thể trên người đám đại thần, lòng thấp thỏm.



Tỷ tỷ của ta lại gây chuyện gì nữa rồi?



Giang Từ cũng từ trong cung đi ra, đỡ ta lên xe.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻



Khi trong xe chỉ còn hai người, hắn xoa trán:



“Sau này nàng cách Tống Minh Đường xa một chút.”



Ta cảnh giác:



“Vì sao?”



Ngực hắn phập phồng:



“Dễ bị liên lụy, bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t.”



Hắn nói vậy mà nghe được sao?



Ta bất mãn:



“Nếu hễ có nguy hiểm là ta quay lưng bỏ đi, vậy ta còn mặt mũi nào làm người?”



Giang Từ hỏi lại:



“Đối với ta, chẳng phải nàng cũng nghĩ như vậy sao?”



Chỉ trong một cái nhìn đối diện, ta đã dời mắt đi.



Lại bị hắn nhìn thấu rồi.



Chuyện tiểu thư được thả ra lại trở thành đề tài bàn tán.



Trước khi nàng vào cung thể hiện tài văn chương, đã có người cười nhạo, đoán nàng sẽ lấy thân phận nữ t.ử ra cầu xin lòng thương của bệ hạ.



Nhưng không.



Một bài “Luận về ngũ cốc” xuất hiện.



Từ việc chọn giống, trồng trọt, nói đến nông hộ nghèo giàu, rồi mở rộng lên cao.



Nàng nói, kẻ đứng quá cao lâu ngày sẽ không nhìn thấy hạt giống phá đất nảy mầm.



Cũng không nhìn thấy mồ hôi và nhọc nhằn của người nông dân cày cấy.



Chỉ thấy mỡ rung nơi thắt lưng, rung mà thèm, thèm mà tham.



Chỉ thích bát cơm đầy ắp, đầy đến che mắt, đầy đến hóa ngang ngược.



Một thân tự xưng chính khí trời sinh đất dưỡng.



Trên thì vỗ n.g.ự.c an lòng thiên t.ử, dưới lại chẳng biết dân nhặt từng hạt thóc ra sao.



Ủa? Gạo chẳng phải tự nhiên mà có sao?



Bận rộn ư? Hay mù quáng? Hay chỉ là mờ mịt?