(* Tiểu tam: người thứ ba.)
Đêm hôm đó dường như đã xảy ra rất nhiều chuyện, lại giống như chẳng có gì xảy ra, nhưng Lục Thanh Thời biết rõ, nàng đã đưa Cố Diễn Chi từ vòng tròn "bạn bè" bước sang một vòng tròn khác. Nàng chưa từng yêu đương với con gái, nhưng cũng không cảm thấy điều này có gì sai trái. Khoảnh khắc cô cúi xuống hôn nàng, trái tim đã trầm lắng suốt bao năm của nàng bắt đầu đập dữ dội.
Cố Diễn Chi là ánh sáng của nàng, là sự cứu rỗi của nàng.
Cuối cùng đương nhiên cũng chẳng có chuyện gì xảy ra. Cố Diễn Chi giữ đúng lời hứa của mình, cũng nhận ra sự căng thẳng của nàng, kiên nhẫn trấn an cảm xúc của nàng, giúp nàng lau khô tóc, mặc áo lót vào, khoác áo ngoài lên, đưa nàng trở về bệnh viện.
Đêm đó Lục Thanh Thời ngủ rất sâu, rất sâu. Từ sau khi Nhạc Nhạc qua đời, đã rất lâu rồi nàng mới ngủ ngon đến vậy, một đêm không mộng, cho tới khi trời sáng.
Nàng không hề biết rằng, khi nàng chìm vào giấc ngủ, người bạn thân thiết của nàng cũng đang quấn quýt cùng người khác trên một chiếc giường khác.
Khi Hướng Nam Kha nhặt được Tần Huyên ở quán bar, mấy tên côn đồ đang bám lấy cô. Cô ấy tung một cú đấm hạ gục một tên, gọi người của mình tới đưa đám lưu manh đó về cục điều tra, còn bản thân đỡ Tần Huyên lên xe.
"Tôi không muốn về nhà, không muốn về nhà!" Người say khướt bắt đầu quậy phá trong xe, Hướng Nam Kha đành phải đưa một tay giữ chặt cô lại.
"Vậy cô muốn đi đâu?"
Tần Huyên tựa vào ghế phụ, nhìn vạn nhà đèn sáng lấp lánh ngoài cửa sổ. Nói là say nhưng lại rất tỉnh, trong đáy mắt lặng lẽ chảy qua nỗi cô đơn lạnh lẽo.
Hướng Nam Kha do dự một chút, vẫn đánh tay lái sang trái, chạy lên con đường quen thuộc với mình mà xa lạ hoàn toàn với cô
---
Đêm khuya 12 giờ, Vu Quy kéo lê bước chân nặng nề trên đường về nhà, kẹp dưới cánh tay là một cuốn sách dày cùng mấy xấp bản thảo. Hôm nay làm một ca phẫu thuật lớn, cô định chỉnh lý lại để cùng sư huynh đăng một bài luận văn, cũng không biết Tri Hữu ở nhà đã ăn cơm chưa, liền lấy điện thoại ra nhắn tin cho cô ấy.
Đối phương trả lời rất nhanh: "Nấu cơm rồi, ở nhà chờ cậu."
Trên mặt Vu Quy nở ra một nụ cười, bước chân cũng nhanh hơn.
Khi đi qua khúc cua, một chiếc xe đạp lao tới với tốc độ cao. Cô cầm điện thoại né không kịp, bị tay lái quệt sượt qua, giấy tờ bay tán loạn, người ngã xuống vỉa hè. Đối phương đạp xe vừa đi vừa chửi ầm lên: "Đ** mẹ mày đi đường không nhìn à!"
Vu Quy ôm cánh tay bị trầy rớm máu, cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi..."
Rõ ràng là đối phương đâm vào cô trước.
Vu Quy vừa thầm nghĩ vậy, vừa nhặt những tờ giấy rơi vãi trên đường. Có mấy tờ bay tới miệng cống, bị nước bẩn làm ướt.
Cô xót ruột vô cùng, nhặt lên lau khô từng tờ rồi chạy về nhà.
"Tri Hữu, tớ về rồi." Cô gõ cửa hai cái, Phương Tri Hữu chạy ra mở cửa cho cô.
"Sao hôm nay lại về muộn thế, thịt xông khói lần trước mang từ quê lên vẫn còn, tớ làm cơm lạp xưởng rồi, mau ăn đi." Cô ấy hào hứng mở nắp nồi ra, nhưng ngay lập tức sững sờ.
Vu Quy rửa tay xong chạy lại nhìn, cũng hơi khựng lại, không nói gì, nụ cười trên mặt thu lại.
Phương Tri Hữu vỗ vỗ cái nồi cơm điện cũ, vẻ mặt lo lắng: "Không thể nào, tớ cắm điện rồi mà, sao cơm chưa chín?"
Vu Quy chẳng còn tâm trạng, thật sự mệt rã rời, lại liên tiếp gặp chuyện nên mất hết khẩu vị: "Được rồi, chưa nấu thì thôi, không ăn nữa, đi ngủ đi."
Thấy cô mệt mỏi như vậy, Phương Tri Hữu cũng cảm thấy chuyện hôm nay là lỗi của mình, trong lòng áy náy: "Rau tớ đã rửa và cắt xong rồi, cậu đợi một chút, ăn gì đó rồi hãy ngủ."
Vu Quy đặt túi xuống trước bàn học: "Quên nói với cậu, trong nhà hết dầu rồi, nồi cơm điện đó trước đây cũng từng hỏng một lần..."
Ý của cô là muốn đối phương đừng để trong lòng, thật sự là cô đói quá mà cũng chẳng còn chút hứng ăn uống nào, ai ngờ người kia lại bùng nổ ngay tức khắc.
"Hết dầu sao cậu không nói sớm với tớ?! Nhà lại không có tủ lạnh, một bàn đồ ăn này chẳng phải lãng phí hết sao!"
Vu Quy cũng cao giọng lên, chưa bao giờ thấy mệt mỏi đến như vậy: "Cậu có cho tớ thời gian nói không! Ngày nào cậu cũng ở nhà chơi game, bao nhiêu lần tớ trở về máy tính của cậu còn mở, tớ đi làm rồi cậu còn chưa dậy!"
"Tớ..." Phương Tri Hữu nghẹn lời, chỉ cảm thấy mặt nóng bừng, hốc mắt dần cay xè.
Vu Quy gào xong cũng bình tĩnh lại, lặng lẽ đi rửa mặt, rồi ném mình xuống giường.
Mặc kệ công việc, mặc kệ luận văn.
Đi ngủ!
Một lúc sau, Phương Tri Hữu bình tĩnh lại, cầm một chai dầu hồng hoa lại gần, nhẹ nhàng xoa bóp cánh tay bầm tím lộ ra ngoài của cô.
Cô ấy không hỏi cô bị làm sao, nhưng Vu Quy vẫn vì sự dịu dàng hiếm hoi này mà mắt hơi đỏ lên, xoay người chui vào lòng cô ấy.
Hai người ôm nhau, Vu Quy nghẹn ngào: "Xin lỗi... Tớ chỉ là... chỉ là..."
Phương Tri Hữu không nói gì, chỉ hôn lên trán cô, ánh mắt lại mang một vẻ cô quạnh chưa từng có.
---
Thân thể phụ nữ mềm mại hơn đàn ông, có thể tùy ý v**t v*, xếp lại thành bất cứ tư thế nào. Trong kh*** c*m tột cùng, Tần Huyên không kìm được mà hét lên.
Chiếc điện thoại đặt trên đầu giường lúc sáng lúc tối rung lên, một cánh tay trắng nõn thon dài thò ra từ trong chăn, tắt đi.
Hướng Nam Kha cúi đầu hôn lên mái tóc ướt mồ hôi của cô, đêm còn rất dài.
Sáng sớm hôm sau, Tần Huyên tỉnh dậy sau cơn say, đầu đau như búa bổ, toàn thân ê ẩm, không nhịn được r*n r*.
Một đôi tay đặt lên thái dương của cô, nhẹ nhàng xoa bóp: "Đỡ hơn chưa?"
Không phải giọng nói của lão Bao. Cô giật mình tỉnh hẳn, bật dậy khỏi giường. Chăn điều hòa trượt xuống, lộ ra làn da tr*n tr** cùng những dấu vết mập mờ dày đặc trên ngực.
Hướng Nam Kha nheo mắt nhìn cô, bản thân cũng không mảnh vải che thân, trên cổ cũng đầy những vết ái muội.
"A a a a a a!" Tần Huyên hét lên một tiếng, rượu cũng tỉnh hẳn, người cũng phát điên, vớ ngay cái gối lao tới.
"Tôi giết cô!!!"
"Đệt..." Hướng Nam Kha bị tấn công bất ngờ, cả giường loạn xạ, chăn gối văng khắp nơi. Mãi mới thở hổn hển khống chế được người kia, không nghĩ nhiều liền với tay lấy còng số tám trên tủ đầu giường, trực tiếp còng cô lại.
"Mới sáng sớm em phát cái điên cái gì thế?" Cô ấy nhặt quần áo của mình từ dưới đất lên, mặc vào từng món.
Tần Huyên mắt đỏ bừng, cong mông nằm trên giường trừng cô ấy: "Mau thả bà đây ra ngay, tôi muốn kiện cô tội cưỡng h**p!"
Hướng Nam Kha kéo cổ áo mình xuống: "Trùng hợp ghê, tôi cũng muốn đi báo án, tiện thể xem tội tập kích cảnh sát có bị xử nặng hơn không."
Từ cổ xuống tới xương quai xanh, lớn nhỏ đều là dấu hôn, khả năng không thể là cô ấy tự cắn ra. Mặt Tần Huyên lập tức đỏ bừng, khí thế cũng yếu đi.
"Cái đó... Cảnh sát Hướng à... một đêm vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, mau thả tôi ra đi... hôm nay tôi còn phải đi làm..."
Hướng Nam Kha mặc quần tây xong, rút dây lưng từ trong tủ ra, cầm trong tay quất nhẹ, từng bước tiến lại gần cô.
"Tư thế của em bây giờ rất giống đang đóng phim AV." Trong mắt cô ấy mang theo chút thưởng thức, khẽ l**m l**m môi.
Tần Huyên lập tức căng cứng người, khép chặt hai chân, giọng nói run run: "Cô... cô đừng lại đây..."
Hướng Nam Kha giơ cao "roi", Tần Huyên nhắm chặt mắt, oa một tiếng khóc òa: "Cô... Đồ khốn... hu hu hu..."
Nước mắt bất ngờ khiến nữ cảnh sát cũng luống cuống: "Này? Này em đừng khóc mà... Tôi chỉ buộc dây lưng thôi mà..."
Tần Huyên khóc đến thở không ra hơi: "Chuyện tối qua không được nói cho bất kỳ ai biết."
Hướng Nam Kha giơ hai ngón tay lên trời thề: "Không nói."
"Vậy còn không mau thả tôi ra... hu hu hu..."
"Được được được." Cô ấy vội vàng cởi trói cho cô, ôm người vào lòng v**t v* an ủi: "Đừng khóc nữa, tôi đưa em đi làm."
"Không cần..." Tần Huyên nắm chặt áo cô ấy, nghẹn ngào, càng nghĩ càng tủi thân: "Cho tôi mượn quần áo của cô mặc, không thể để người khác biết tối qua tôi không về nhà."
"Được, được." Hướng Nam Kha đỡ cô dậy, lau đi nước mắt nơi khóe mắt, dịu giọng dỗ dành: "Em đi rửa mặt trước đi, quần áo trong tủ của tôi em cứ chọn, không có cái nào vừa thì chúng ta đi mua."
---
"Tần —" Vu Quy bước vào bệnh viện, vừa hay nhìn thấy cô ấy nhảy từ trên xe xuống, đang định lên tiếng chào thì đối phương đã vội vã chạy thẳng vào sảnh khám bệnh.
Khi chiếc xe rẽ ngoặt, cô vừa kịp nhìn thấy trong khung cửa kính hạ xuống lộ ra nửa gương mặt nghiêng xinh đẹp, là vị cảnh sát Hướng.
Hai người này thân nhau từ khi nào vậy? Cô nhớ Tần Huyên chẳng phải đang có bạn trai sao?
Vu Quy đầy đầu dấu hỏi, lắc lắc đầu rồi cũng bước vào sảnh khám bệnh.
Vừa bước vào bệnh viện, lập tức bị tách khỏi thế giới yên bình bên ngoài, từng giây từng phút đều như đang đánh trận.
Vu Quy chạy vào phòng thay đồ thay quần áo, vừa khoác áo blouse trắng lên, đã nghe thấy bên ngoài có người hô lớn: "Giường số 6 không ổn rồi, người đâu mau tới đây!"
Cô vừa lôi bảng tên từ trong cổ áo ra vừa chạy thẳng vào phòng Cấp cứu.
Một cánh cửa khép lại, sinh tử liền bị ngăn cách.
Bên ngoài người nhà khóc trời trách đất, Vu Quy lau mồ hôi trên trán, tựa vào tường th* d*c một lúc, bác sĩ nội trú tổng hợp lại chạy tới gọi: "Vu Quy, giường số 11 chuẩn bị xuất viện rồi, cô qua xem thử đi."
"Vâng, qua ngay." Cô rời khỏi bức tường, cầm tập bệnh án bước nhanh về phía phòng bệnh.
Giường số 11 chính là cậu bé được Lục Thanh Thời cứu ra từ trong đường hầm, hồi phục rất tốt, đã có thể xuống giường đi lại, đứng song song cùng bố mẹ. Vu Quy kiểm tra xong cho cậu, làm xong thủ tục xuất viện, tiễn cả nhà ra hành lang, vỗ vỗ vai cậu bé.
"Sau này đừng tùy tiện bỏ nhà đi nữa nhé, vì cứu em bọn chị vất vả lắm đó."
Bố mẹ cậu bé nghe nói vì cứu con mình mà có một bác sĩ chủ nhiệm suýt chút nữa không sống được, cảm kích vô cùng, luôn miệng nói muốn tới thăm Lục Thanh Thời, nhưng lần nào cũng bị khéo léo từ chối, đành giao lá cờ thi đua cho Vu Quy.
Trên cổ tay cậu bé quấn một chiếc vòng, là vòng cổ của con chó mà cậu nuôi, cậu đặc biệt nhờ người làm thành đồ thủ công đeo trên tay làm kỷ niệm.
Một nhà ba người tắm mình trong ánh nắng, cúi người chào họ, Vu Quy mỉm cười nhìn theo bóng lưng họ rời đi.
Cậu thiếu niên bỗng quay người lại, giơ ngón cái về phía cô, để lộ hàm răng trắng đều, nụ cười rực rỡ.
"Cảm ơn chị Vu, cũng cảm ơn bác sĩ Lục. Tuy hơi tiếc là không được trực tiếp nói lời cảm ơn với chị ấy, nhưng không sao, đợi em thi đậu Học viện Y khoa rồi sẽ tới cảm ơn chị ấy tận mặt!"
Vu Quy đút tay vào túi áo blouse trắng, mím môi cười: "Vậy em phải cố lên nha, Học viện Y khoa không dễ thi đâu."
Cậu bé làm mặt quỷ một cái rồi dần dần đi xa.
Dù cuộc sống chẳng dễ dàng, dù luôn chật vật nơi ranh giới cơm áo gạo tiền, dù có lúc không được bệnh nhân thấu hiểu, nhưng chính những hạnh phúc nhỏ bé này lại đang nâng đỡ cô từng bước đi tiếp.
Trong vụ tai nạn ấy, những người may mắn sống sót có người đã xuất viện, có người không vượt qua được quá trình điều trị sau đó. Cụ bà được mọi người dốc toàn lực cứu chữa trong lều hôm đó, sáng nay đã qua đời trong ICU. Ông lão chồng bà, ngồi xổm ngoài hành lang khóc nức nở, con cháu cũng ôm nhau khóc thành một đoàn.
Khi rời khỏi ICU, tâm trạng ai nấy đều trĩu nặng. Vẫn là Từ Càn Khôn lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng: "Được rồi được rồi, phấn chấn lên nào. Đi ăn trưa đi, chiều ai phải xem bệnh thì đi phòng khám, ai có ca mổ thì vào phòng mổ, giải tán!"
Nửa năm thực tập này mang lại cho Vu Quy không chỉ có sự tiến bộ về kỹ thuật, mà khiến cô hiểu rất rõ một đạo lý: Có những lúc, thứ chúng ta dốc nhiều tình cảm nhất, lại thường không được như ý nguyện.
Vậy tại sao mọi người vẫn liều mạng như vậy?
Ánh mắt của cô nhìn xuống dưới lầu.
Đã là cuối thu, lá cây bạch quả phủ kín cả con phố, bầu trời xanh thẳm không gợn mây, bọn trẻ đá bóng trong công viên, tia nước từ đài phun bắn lên phản chiếu ánh mặt trời thành những dải sắc màu rực rỡ.
"Thanh Thời, cố lên, Thanh Thời..." Vị bác sĩ mặc áo bệnh nhân xanh trắng từ trên xe lăn đứng dậy, từng bước từng bước đi ra xa hướng về phía cô.
Nàng đi rất chậm, cơ thể lắc lư trái phải, đi được hai bước lại phải dừng lại th* d*c, rất nhanh trên trán đã lấm tấm mồ hôi.
Cố Diễn Chi đứng chờ nàng dưới gốc cây bạch quả cách đó năm mét, dáng người cao ráo thẳng tắp, bộ đồng phục xanh lửa hòa vào nền vàng óng ánh của mùa thu.
Lục Thanh Thời ngẩng đầu nhìn nhìn một cái, chậm rãi và kiên định bước tiếp.
"Thanh Thời!" Một tiếng kêu hốt hoảng vang lên, Cố Diễn Chi chạy lên trước một bước.
Người ngã xuống đất chậm chạp nhưng kiên quyết giơ tay ra hiệu ngăn lại, nàng cắn răng dựa vào sức mình lảo đảo đứng dậy.
Mắt Cố Diễn Chi đỏ bừng: "Thanh Thời, cố lên!"
"Cô Lục, cố lên!" Từ xa, Vu Quy chụm tay trước miệng, hắng giọng hét lớn.
"Chị Lục, cố lên!!!" Hách Nhân Kiệt xoẹt một cái kéo cửa kính văn phòng ra, thò đầu ra ngoài.
Càng lúc càng nhiều người gia nhập đội cổ vũ cho nàng, có đồng nghiệp quen thuộc, cũng có những đứa trẻ xa lạ đang chơi trên bãi cỏ.
Lục Thanh Thời bước chín mươi chín bước về phía trước, bước cuối cùng để Cố Diễn Chi hoàn thành. Cô một tay bế nàng lên, xoay vòng giữa không trung, lá cây bạch quả rơi lả tả, một xanh một trắng tạo nên cảnh sắc động lòng nhất của mùa thu năm ấy.
Hác Nhân Kiệt kéo giấy lau mũi: "Quá... quá cảm động rồi... Tôi cũng muốn... muốn yêu đương quá..."
Y tá trưởng trợn mắt lườm một cái, gõ gõ bàn anh ta: "Nhìn cái gì mà nhìn, nhật ký điều dưỡng nộp chưa hả?"
Vu Quy đặt một ly nước ấm vào lòng bàn tay nàng, một người ngồi trên xe lăn, một người đứng bên cạnh. Cố Diễn Chi ở không xa đang đá bóng cùng mấy đứa trẻ.
"Cảm ơn." Lục Thanh Thời ngẩng đầu nói, trước đây thường là Tần Huyên đưa nước đưa cà phê cho nàng. Nghĩ tới đây, nụ cười trên mặt nàng nhạt đi một chút, đã mấy ngày rồi không thấy cô ấy.
Hai cô trò câu được câu không trò chuyện với nhau.
"Cậu bé đó sáng nay xuất viện rồi."
"Thế à? Hồi phục thế nào?"
"Rất tốt, nhảy nhót tung tăng." Vu Quy siết chặt lon cà phê trong tay: "Nhưng bà cụ kia qua đời rồi."
Lục Thanh Thời ngẩng đầu nhìn gương mặt nghiêng có chút u sầu của cô ấy. Vu Quy thực sự đã trưởng thành rất nhiều, không chỉ là tiến bộ về mặt chuyên môn, mà sự chín chắn trong tâm trí cũng hiện rõ trên nét mặt. Nàng vẫn nhớ lần đầu gặp cô ấy, lông mày ánh mắt đều là vẻ ngây thơ tươi sáng, chỉ những người chưa từng bị tổn thương mới có thể cười vô tư đến vậy.
"Lại đây." Nàng khẽ cong ngón tay gọi.
Người trẻ không hiểu chuyện gì cúi đầu: "Sao vậy, cô Lục?"
Lục Thanh Thời giúp cô ấy kéo bảng tên từ trong cổ áo ra ngoài, vuốt phẳng nếp nhăn trên áo blouse trắng, chỉnh lại chiếc thẻ đeo lệch sang một bên cho ngay ngắn.
"Làm việc đi."
Trong khoảnh khắc ấy, cô ấy cảm nhận được sự hiền hòa của một người thầy, cũng như sự ấm áp của một người chị lớn.
Hốc mắt của thiếu niên nóng lên: "Cô Lục..."
Từ xa truyền đến tiếng gào thét của Cố Diễn Chi: "Vu Quy chết tiệt, cô đang làm cái gì vậy hả!!!"
Vu Quy đặt lon cà phê lên ghế, chân bôi dầu chạy mất: "Cô... cô Lục, em đi trước nhé!"
Cố Diễn Chi chạy tới, cầm cốc nước trong tay nàng uống cạn một hơi: "Tức chết em rồi, chị đứng gần cô ấy như vậy là muốn làm gì hả!"
Lục Thanh Thời bật cười: "Cô ấy mà em cũng ghen được hả?"
Người kia hừ hừ: "Đến Khoai Tây Chiên em còn ghen nữa là."
Lục Thanh Thời kéo nhẹ áo cô một cái: "Lại đây."
"Nhưng mà."
"Lại đây nào."
Hiếm khi nàng dùng giọng điệu mang chút làm nũng để nói chuyện với cô, trong lòng Cố Diễn Chi bỗng nóng lên, cô quay người lại, cúi xuống nhìn nàng.
Thế là trán chạm trán, bốn mắt nhìn nhau, đồng tử của nàng vì quá đen mà ánh lên một chút xanh thẳm, hấp dẫn cô không ngừng rơi xuống.
Lục Thanh Thời kéo lấy cổ áo cô, lồng ngực theo nhịp thở khẽ phập phồng, đôi môi hồng nhạt khép mở.
Cố Diễn Chi nhìn không chớp mắt, theo bản năng nuốt khan một cái.
"Còn giận không?"
Cô ngoan ngoãn lắc đầu: "Không giận nữa."
Lục Thanh Thời buông cô ra, trên mặt là nụ cười gian xảo của tiểu hồ ly vừa toại nguyện: "Vậy đưa chị về đi."
Cố Diễn Chi kêu lên một tiếng thảm thiết: "Chỉ vậy thôi á?!"
"Chỉ như vậy thôi."
Huấn luyện viên cứu hỏa ăn quả đắng chỉ đành cam chịu số phận, mặt mày đưa đám đẩy nàng trở lại bệnh viện. Thảm quá rồi, cô hận Vu Quy.
"Lâu rồi không nhìn thấy Tần Huyên." Khi đi ngang qua thang máy có bảng chỉ dẫn tầng khoa Sản, Lục Thanh Thời cúi đầu bỗng nhiên nói một câu.
"Muốn qua thăm chị ấy không?" Cố Diễn Chi bấm nút tầng.
Nàng vẫn vươn tay bấm tắt: "Thôi, về phòng bệnh đi."
Tần Huyên ăn trưa xong, vừa đi vừa lấy bảng tên trong túi ra đeo, y tá ở quầy phân khu đứng dậy: "Bác sĩ Tần, có hoa của chị."
Một bó hoa rực rỡ còn đọng nước được nhét vào tay cô, cô buộc phải đưa một tay ôm lấy: "Người nhà bệnh nhân nào tặng vậy?"
"Không phải, là một nữ cảnh sát cao ráo đẹp trai trưa nay có tới tìm chị, chị không có ở đây nên để lại."
Y tá nháy mắt trêu chọc, Tần Huyên giống như Lục Thanh Thời, trong bệnh viện đều thuộc dạng quý tộc độc thân, người muốn tán rất nhiều nhưng chưa ai thành công.
Sắc mặt Tần Huyên cứng ngắt, quăng bó hoa vào quầy phân khu: "Tặng em đó nhóc, chị nói cho em biết này, sau này không phải ai cũng cho vào nha, đó là một tên khốn đội lốt cảnh sát, em không xem tin tức à? Giả làm cảnh sát giả làm quân nhân lừa mấy cô gái ngây thơ đầy ra đó, h**p trước giết sau, giết trước h**p sau..."
Cô đang nói hăng say, phía sau có người vỗ mạnh lên vai cô một cái.
"Đừng có chạm vào bà đây!" Cô có chút giật mình, hất phăng bàn tay trên vai ra.
"Có phải là bác sĩ Tần Huyên khoa Sản không?"
Lúc này cô mới xoay người lại, trước mặt là một phụ nữ trung niên xách giỏ trái cây, nét mặt hiền lành, cô chỉ thấy người này quen quen, nhất thời không nhớ ra.
"Bà là...?"
"Tôi là..." Người phụ nữ trung niên vừa nói vừa móc ra một thứ từ giỏ trái cây, ném mạnh thẳng vào mặt cô, trứng vỡ tung tóe, mùi trứng thối lan ra khắp nơi.
Trong mắt Tần Huyên dâng lên nỗi hoảng sợ cực lớn, lại là những quả trứng thối khác dội thẳng xuống đầu xuống mặt.
"Mọi người mau tới xem đi! Đánh tiểu tam đây này! Hôm nay bà đây không đánh chết con hồ ly tinh này thì không xong! Dám ra ngoài quyến rũ chồng tôi! Còn sống chung nữa! Phi! Cái thứ không biết xấu hổ! Cái thứ bị ngàn người cưỡi vạn người đè!"