"Đến đây xem đi mọi người, chính là con bác sĩ này, từ hồi mười mấy tuổi đã lén lút qua lại với chồng tôi rồi! Chồng tôi kiếm tiền nuôi nó ăn, nuôi nó mặc, còn cho nó đi học! Từ đầu đến chân nó mặc toàn đồ hiệu, cái đồng hồ này, cái dây chuyền này, cái nhẫn này, cái nào không phải của chồng tôi mua cho nó! Còn tôi thì sao? Tôi mặc cái gì? Toàn đồ chợ trời! Cả năm trời ông ấy không tiêu cho tôi nổi một đồng, vậy mà lại mua nhà mua xe cho nó! Mày đúng là táng tận lương tâm, cái đồ không biết xấu hổ!!!" Người phụ nữ trung niên vừa túm áo vừa chửi vừa đánh, nói đến đánh nhau thì Tần Huyên làm sao là đối thủ của loại đàn bà chanh chua này, trứng thối lá rau cứ thế ném thẳng vào mặt, xen lẫn là những cái tát chan chát giáng xuống.
Y tá ở quầy phân khu đứng bật dậy, người nhà bệnh nhân đang chờ trước cửa phòng bệnh cũng vây lại, không ít bác sĩ mở cửa phòng làm việc ra xem náo nhiệt.
Có y tá nhỏ định tiến lên kéo cô một chút, lại bị người khác nhẹ nhàng giữ lại: "Đừng đi, bình thường thấy cô ta diễu võ dương oai lắm, hóa ra là tiểu tam à."
Những người vừa nãy còn khúm núm trước cô, giọng nói bây giờ đầy khinh miệt.
"Bảo sao giàu thế, xe sang đưa đón, đeo vàng đeo bạc, hóa ra đều là ngủ mà ra."
Trong đám đông vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
"Ôi dào, cô muốn làm tiểu tam cũng đâu có cái số đó, đi tiểu rồi tự soi lại mặt mình đi."
Trong lúc giằng co, bảng tên trên ngực đứt ra, Tần Huyên ngã phịch xuống đất, cổ chân đau nhói, hốc mắt cô ửng đỏ: "Bà đánh rắm à! Bớt giở trò ở đây đi! Nhà là tôi tự mua, xe thì anh ta có muốn mua cho tôi cũng chẳng thèm!!! Còn bà thử nhìn lại mình xem là cái thứ gì, tôi khinh! Bảo sao Lão Bao vốn dĩ chẳng ưa nổi bà!!!"
Người phụ nữ hoàn toàn phát điên, lao tới xé tóc cô, móng tay sắc lẹm rạch qua bên má của cô, để lại một vệt máu.
"Hồ ly tinh! Hồ ly tinh! Hôm nay tao phá nát cái mặt mày! Xem mày còn dùng gì đi câu đàn ông!!!"
Tần Huyên bị đau, đương nhiên không chịu yếu thế, hai người đánh đấm vào nhau, kẹp tóc tinh xảo rơi khỏi mái tóc, áo blouse trắng bị xé toạc, người phụ nữ cưỡi lên người cô vừa đánh vừa chửi.
"Hôm nay tao cho con hồ ly tinh này hiện nguyên hình, đến đây xem đi mọi người, bác sĩ chủ trị khoa Sản của bệnh viện tuyến ba dụ dỗ chồng người khác, hại gia đình người ta tan nát thế nào!"
"Chồng tao thấy mày đáng thương nên tài trợ cho mày đi học, giúp mày tìm việc, mày không biết báo đáp à! Chỉ biết quỳ l**m ông ta..." Một tràng những lời dơ bẩn tuôn ra như súng liên thanh, quá khứ của Tần Huyên bị l*t tr*n không sót thứ gì.
"Vậy mà tao nhịn bao nhiêu năm rồi! Tao nhẫn nhục chịu đựng, cuối cùng ông ta vẫn vì mày mà đòi ly hôn với tao!!!"
Nói đến đây người phụ nữ cũng khóc lên: "Cuộc đời tao chẳng còn gì nữa! Thanh xuân, con cái, nhà cửa, xe cộ, tài sản... tất cả đều không còn nữa!"
Đám đông vậy xem nghe xong càng lúc càng phẫn nộ.
"Thật quá không ra gì!"
"Đúng vậy, người ta tài trợ cho cô ta đi học, vậy mà lại phá hoại gia đình người khác, bác sĩ kiểu này ai mà dám đến khám nữa!"
"Đi đi đi, hôm nay không khám ở đây nữa, đổi bệnh viện khác!"
"Cô còn làm bác sĩ cái gì nữa! Cô không xứng!" Người phụ nữ phun một bãi đờm đặc lên mặt cô, nhìn khuôn mặt như sắp khóc của Tần Huyên, tưởng tượng ra cảnh cô dùng chính khuôn mặt này để câu dẫn Lão Bao, càng hận đến tận xương, tiện tay vớ lấy giỏ hoa quả bên cạnh, nện mạnh xuống đầu cô.
"Đi chết đi!!!"
"Dừng tay!" Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người nhanh nhẹn lao vào đám đông, che chắn cho Tần Huyên, chiếc giỏ hoa quả nặng nề đập mạnh vào thái dương, đầu Hướng Nam Kha ong lên một tiếng.
Tần Huyên nhắm chặt mắt, nhưng không chờ được cơn đau như tưởng tượng, mở mắt ra liền thấy ánh nhìn hơi hốt hoảng của cô ấy, Hướng Nam Kha nghiêng đầu sang một bên.
Cô cũng không biết vì sao mình lại bật khóc, nâng mặt cô ấy lên: "Hướng Nam Kha, Hướng Nam Kha!"
Sau một trận trời đất quay cuồng, Hướng Nam Kha lắc đầu: "Tôi không sao."
Cho cô một ánh mắt trấn an xong, cô ấy nghiến răng đứng dậy, rút thẻ cảnh sát ra giơ trước mặt người phụ nữ đang làm loạn kia.
"Tôi là cảnh sát, hiện tại gây rối trật tự công cộng, khiêu khích gây sự, mời bà theo tôi về đồn công an để tiếp nhận điều tra!"
"Còn có thiên lý hay không vậy! Tiểu tam đi bán thân, phá hoại gia đình người ta thì các người không bắt! Lại đi bắt những người chịu khổ như chúng tôi! Tôi nhổ vào! Cô cùng phe với nó đúng không!" Người phụ nữ lại nhào tới, túm lấy áo cảnh phục của cô, đẩy mạnh về phía sau.
Ánh mắt Hướng Nam Kha lạnh hẳn đi, nắm chặt cánh tay bà ta, một tay sờ về phía còng tay bên hông, còn chưa kịp lấy ra, người phụ nữ đã dùng đầu húc tới: "Dù sao tôi cũng chẳng muốn sống nữa! Cô đánh chết tôi đi! Đánh chết tôi đi! Nào nào, mọi người đến xem đi! Cảnh sát với tiểu tam cấu kết bắt nạt người ta đây này!"
Ánh mắt của đám đông nhìn cô ấy rõ ràng trở nên không thiện cảm, dù cô ấy có muốn bảo vệ Tần Huyên đến đâu, cũng không thể thật sự ra tay với một người phụ nữ tay không tấc sắt giữa chốn đông người, bộ cảnh phục trên người không cho phép cô ấy làm vậy.
"Đánh đi! Đánh tiểu tam đi! Đánh chết nó!" Không biết ai hét lên một tiếng, có thể là đồng bọn được đối phương thuê đến gây loạn, có người vung nắm đấm lao thẳng về phía Tần Huyên.
Cơ thể phản ứng nhanh hơn suy nghĩ, Hướng Nam Kha xoay người, theo bản năng đè lên người cô, che đầu cho cô, ôm chặt vào lòng, không biết đã chịu bao nhiêu cú đấm, mũ cũng chẳng biết bị giật mất lúc nào, da đầu bị giật rách mấy mảng, đau đến thấu xương.
Khi bảo vệ chạy tới tách ra, cả hai người đều lấm lem bụi bặm. Hướng Nam Kha lau đi vệt máu nơi khóe môi đứng dậy, rồi đỡ cô từ dưới đất đứng lên.
Đám đông vẫn còn bàn tán ầm ĩ:
"Loại không biết xấu hổ này còn làm bác sĩ cái gì, đuổi việc đi thôi!"
"Mẹ kiếp, tức chết đi được, chồng tao cũng suốt ngày không về nhà, loại đàn bà này đáng chết!"
"Phá hoại gia đình người khác, phi!"
"Không ngờ bác sĩ Tần lại là người như vậy."
"Không thì cô nghĩ lúc trước cô ta vào được Viện Phụ sản số 1 bằng cách nào, nói không chừng cũng ngủ với người nào đó..."
Tần Huyên hất tay cô ấy ra, kéo lê đôi giày cao gót gãy gót, tập tễnh dựa vào tường đi xa dần.
Tấm lưng vốn luôn thẳng tắp ấy, một khi cong xuống, thì không sao thẳng lại được nữa.
Hướng Nam Kha mua bông băng i-ốt ở hiệu thuốc, đi vòng tới vòng lui trên đường, cuối cùng cũng tìm thấy cô ở một bồn hoa nhỏ phía sau bệnh viện.
Tần Huyên ngồi trên bậc thềm, dưới chân là đầy đầu tàn thuốc lá, tóc tai rối bù, áo blouse trắng cũng bẩn thỉu, trông chẳng khác gì một kẻ lang thang sa cơ.
Cô ấy nhẹ nhàng bước tới, mở bật lửa châm điếu thuốc trên môi cô, phản xạ căng thẳng khiến Tần Huyên co rúm người lại, đến khi nhìn thấy là cô ấy, mới thả lỏng thần kinh căng cứng, chỉ là cái miệng vẫn không chịu buông tha.
"Đừng tưởng làm như vậy là tôi sẽ tha thứ cho cô."
Hướng Nam Kha ngồi xổm xuống, giúp cô cởi đôi giày cao gót không vừa chân ra, quỳ xuống dùng tăm bông thấm i-ốt sát trùng cổ chân bị trầy.
"Này, tôi nói cô..." Tần Huyên đang bực mình, suýt nữa đá cho cô ấy một cái, cúi mắt xuống lại nhìn thấy vết rách nơi thái dương cô ấy bị nan gỗ của giỏ hoa quả cào trúng, ẩn trong chân tóc, trông còn nghiêm trọng hơn mình, động tác vô thức khựng lại, rít mạnh một hơi Marlboro.
Trong làn khói mờ, Hướng Nam Kha chậm lại, không hỏi gì cả, chỉ nói: "Cổ chân sưng khá nặng, em phải đi gặp bác sĩ."
Tần Huyên gạt tàn thuốc, nhếch môi cười lạnh: "Tôi chính là bác sĩ, cô giả bộ cái gì, ai cần cô cứu chứ. Thấy tôi ra nông nỗi này có phải cô rất vui không..."
Cô nói rồi nói, hốc mắt dần đỏ lên, ngẩng đầu chớp mắt, giọng nói khàn đi.
Hướng Nam Kha không ngẩng đầu, dán băng cá nhân cho cô: "Đừng giả bộ nữa, muốn khóc thì khóc đi, muốn khóc mà cười trông xấu chết đi được."
"Cút mẹ đi!" Tần Huyên nhấc chân đá tới, Hướng Nam Kha không né, thực ra cô ra chân rất có chừng mực, đá vào đầu gối cô ấy chẳng đau mấy, ít nhất là không nặng như cú đánh của người phụ nữ kia, bà ta thật sự muốn lấy mạng Tần Huyên.
"Nếu như vậy có thể khiến em dễ chịu hơn một chút, thì đá thêm mấy cái nữa cũng không sao."
Tần Huyên lắc đầu cười, rít mạnh một hơi Marlboro. Ánh mắt đó cô ấy cả đời cũng không quên được, sự cô độc khắc sâu vào xương tủy, cùng nỗi buồn lặng lẽ chảy tràn.
Khi đầu thuốc gần tàn, cô mới mở miệng: "Cô có tin không, từ sau khi tôi đủ mười tám tuổi, tôi chưa từng lấy của Lão Bao một xu nào. Nhà là tôi tự vay tiền mua, tiền đặt cọc hai trăm nghìn, mỗi tháng trả hơn tám nghìn, anh ta muốn mua xe cho tôi, tôi từ chối..."
"Tôi ngày nào cũng cố gắng làm việc, tôi tự kiếm tiền nuôi sống bản thân, tranh nhau lên bàn mổ, mua quần áo, túi xách, trang sức tôi thích... Tôi thật sự chưa từng tiêu thêm của anh ta một đồng nào... Tôi cũng chưa từng ép anh ta ly hôn..."
Tách, tách ——
Những giọt nước mắt vụn vỡ nối thành chuỗi hạt rơi xuống đất. Tần Huyên cắn răng không cho mình bật khóc thành tiếng, chỉ nức nở khe khẽ, cũng không muốn để cô ấy thấy mình thảm hại như vậy, dứt khoát quay lưng lại.
Hướng Nam Kha từ phía sau ôm chặt lấy cô, mặc cho cô giãy giụa thế nào cũng không buông: "Tôi tin em."
Tin vào sự lương thiện của cô, tin vào sự mềm mại và ngây thơ mà cô giấu đi sau vẻ ngoài bất cần đời.
Từ rất sớm cô ấy đã biết, Tần Huyên là một đóa hoa nở ra từ bùn lầy.
Cô ấy đau lòng cho cô, xót cho cô, hơn nữa... còn yêu cô.
"Khóc đi, khóc ra rồi sẽ ổn thôi." Hướng Nam Kha vỗ nhẹ lưng cô, người trong lòng dần dần mất hết sức lực, nắm chặt tay áo cô, nức nở khóc khẽ.
"Tôi biết tôi đã làm sai... tôi không nên phá hoại gia đình người khác... nhưng yêu một người có sai không... có sai không?!"
Hướng Nam Kha nâng mặt cô lên, ngón trỏ thô ráp lau nước mắt cho cô: "Năm đó khi gặp anh ta, em bao nhiêu tuổi?"
Cô không hiểu vì sao cô ấy hỏi như vậy, nhưng vẫn ngơ ngác đáp: "Mười sáu..."
Cô nhìn thấy trong đôi mắt sâu thẳm như biển của nữ cảnh sát có xót xa, có đau lòng, còn có một tia lạnh lẽo khó nhận ra.
"Vậy là đủ rồi. Xét theo tâm lý học, người chưa thành niên đối với người trưởng thành sẽ nảy sinh hảo cảm mơ hồ là chuyện rất bình thường. Người sai không phải là em, mà là anh ta, kẻ đã chà đạp phần hảo cảm đó đến nát bươm."
Khi cả thế giới đều dùng lời ác độc hướng về cô, chỉ có cô ấy đứng ra nói giúp cô.
Khi cả thế giới đều dùng nắm đấm giáng xuống cô, cũng chỉ có cô ấy lao ra bảo vệ cô.
Dù tình cảm dành cho Hướng Nam Kha chưa đến mức gọi là yêu thích, Tần Huyên vẫn vì tấm chân tình ấy mà rơi nước mắt.
"Em còn nhớ rõ vụ án của cô bé mà em từng nhờ tôi xử lý không?"
Tần Huyên gật đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn cô ấy.
Hướng Nam Kha đỡ cô đứng dậy, đưa khăn giấy cho cô: "Không có một người trưởng thành nào còn lương tri mà ra tay với trẻ vị thành niên. Cho dù giữa họ có quan hệ thế nào đi nữa, cha mẹ cũng được, người thân cũng được, thầy cô hay bạn bè cũng vậy, chỉ cần ra tay với trẻ vị thành niên, đó chính là tội ác. Tần Huyên, cô nghĩ cho kỹ đi, Bao Phong Niên không phải là người tốt, cô đã bị che mắt quá lâu rồi..."
Thấy sắc mặt của cô có chút dao động, Hướng Nam Kha còn muốn nhân đà nói tiếp, chi tiết vụ án cô ấy không thể nói nhiều, nhưng vẫn muốn nhắc nhở cô vài câu. Đúng lúc này, điện thoại trong túi cô ấy rung lên dữ dội.
Tên của Cục trưởng Lý hiện lên trên màn hình, cô ấy đành bắt máy, đầu dây bên kia chửi ầm lên: "Hướng Nam Kha, con mẹ nó cô đang đi lêu lổng ở đâu thế hả!!! Còn không mau lăn về đây cho tôi!!!"
Cục trưởng Lý cầm tập hồ sơ đập ầm ầm lên bàn: "Giỏi lắm Hướng Nam Kha! Tôi đúng là nhìn lầm cô rồi! Cô điều tra án thì chẳng ra sao, chi bằng sang phòng tuyên truyền làm việc đi! Chỉ trong chốc lát mà tin nóng khắp các trang lớn ở Cẩm Châu đều bị cô chiếm hết rồi! Cục thành phố chúng ta phen này nổi danh lẫy lừng thật đấy!"
Cô ấy vội đứng bật dậy: "Không phải Cục trưởng Lý, ngài nghe tôi giải thích..."
"Giải thích cái búa! Lần này ông đây nhất định phải tự tay bắn chết cô!"
Sau đó là một tràng âm thanh kéo ngăn kéo, dịch ghế xen lẫn lời can ngăn của đồng nghiệp xung quanh, cuộc gọi bị cúp cái rụp.
Sắc mặt của Hướng Nam Kha trở nên khó coi. Tần Huyên điều chỉnh lại cảm xúc cũng đứng dậy, giả vờ không để ý mà cười cười.
"Thôi được rồi, tôi ổn rồi, quay về làm việc đây. Trời có sập xuống cũng phải ăn cơm, cô cũng nên đi làm việc của mình đi."
"Ừm, vậy có chuyện gì thì gọi cho tôi, buổi tối tan ca tôi đến đón em."
Tần Huyên nhìn cô ấy gọi một chiếc taxi, hạ cửa kính xuống vẫy tay chào, bản thân cũng quay người hít sâu một hơi, chậm rãi đi về phía bệnh viện.
"Hôm nay ca mổ giường số 10 đâu rồi, bác sĩ gây mê sao còn chưa đẩy người tới, mấy giờ rồi, phía sau tôi còn hai ca mổ lấy thai gấp nữa." Tần Huyên thay đồ xong, buộc tóc gọn gàng, tay cũng đã rửa xong, đứng ngoài phòng mổ chờ mãi không thấy ai, cô tức giận chạy ra quầy phân khu hỏi.
Y tá trưởng thấy là cô đến thì liếc mắt ra hiệu, đám người đang tụm năm tụm ba nói chuyện liền tản ra, nhìn cô cũng có phần khó chịu.
"Có thông báo tạm thời, toàn bộ ca mổ của bác sĩ Tần hôm nay đều hủy bỏ."
"Không phải, thế này là thế nào!" Tần Huyên đập mạnh tập bệnh án xuống quầy: "Ai ra thông báo này, tùy tiện hủy ca mổ của tôi, bệnh nhân thì sao, những bệnh nhân phía sau thì sao?!"
Y tá trưởng sắp đến tuổi mãn kinh, nói chuyện luôn có giọng điệu mỉa mai âm dương quái khí: "Đừng trút giận lên chỗ bọn tôi, ai đánh cô thì cô tìm người đó đi. Tự mình làm tiểu tam còn không cho người ta nói à. Đều là bệnh nhân chủ động yêu cầu hủy phẫu thuật, chúng tôi cũng không thể ấn người ta lên bàn mổ được."
Có y tá trẻ phụ họa, cười cười mập mờ: "Bác sĩ Tần, có phải cô nghĩ đến tiền phát điên rồi không?"
Tần Huyên tức đến run người, trở tay tát thẳng một cái, y tá trẻ òa khóc, những người khác cũng đứng dậy chỉ trích cô.
"Sao cô lại đánh người!"
"Làm tiểu tam còn có lý à!"
Những người vốn không ưa cô càng nhân cơ hội giẫm thêm một cú.
"Tôi nói sao vị trí trưởng khu bệnh số 1 quan trọng thế lại giao cho cô, hóa ra là có được bằng cách đó."
"Còn đi khám bệnh cho người khác nữa, bản thân đã chẳng sạch sẽ."
Tần Huyên đỏ mắt lao tới, bị bảo vệ kéo ra, sau đó bị áp giải tới phòng Nghiệp vụ Y, Chủ nhiệm khoa Sản và Lưu Trường Sinh đều có mặt.
"Ngồi đi, bác sĩ Tần."
Thái độ của Lưu Trường Sinh còn khá hòa nhã, sắc mặt trưởng khoa không được tốt như vậy. Người đưa cô tới ghé tai nói mấy câu, ông ta lập tức nổi giận ngay trước mặt Lưu Trường Sinh.
"Tần Huyên, cô giỏi thật đấy! Khoa vất vả bồi dưỡng cô bao nhiêu năm nay, bỏ tiền bỏ sức hỗ trợ đề tài nghiên cứu cho cô, đưa cô ra nước ngoài tu nghiệp, cô trả ơn chúng tôi như thế này à! Đơn giản là vô pháp vô thiên! Buổi sáng làm ầm ĩ khó coi còn chưa đủ, cô có biết trên tin tức người ta nói về bệnh viện chúng ta thế nào không?! Còn ai dám đến khoa chúng ta khám bệnh nữa hả?! Buổi chiều còn công khai đánh đồng nghiệp, cô tưởng chúng tôi không dám đuổi việc cô sao?!"
Lưu Trường Sinh nhấp một ngụm trà, lão cáo già ngồi yên như núi, thầm nghĩ: Đó cũng đâu phải tiền của ông, rõ ràng là tiền của bệnh viện.
Nhưng Tần Huyên có năng lực, chịu được cực khổ, phẫu thuật cũng làm rất tốt, ông còn đang tính đợi chỉ tiêu bác sĩ Phó Chủ nhiệm được phê xuống, chắc chắn phần cô không chạy đi đâu được. Đứa trẻ này, thật đáng tiếc.
Chờ Chủ nhiệm khoa xả xong cơn giận, nói xong những lời cần nói, lão cáo già mới đặt tách trà xuống, chậm rãi lên tiếng: "Cô cũng biết chuyện này bệnh viện nhất định phải cho công chúng một lời giải thích. Từ bây giờ cô tạm thời đình chỉ mọi chức vụ để tiếp nhận điều tra. Còn khi nào được phục chức, về nhà chờ thông báo."
Tần Huyên đột ngột ngẩng đầu, sắc mặt tái nhợt: "Dựa vào cái gì?! Chỉ dựa vào mấy lời nói của người đàn bà điên đó mà các người đình chỉ công tác của tôi? Tôi ngày ngày vất vả thế nào chẳng lẽ Trưởng phòng Lưu không biết, Chủ nhiệm Phương ông cũng không biết sao?!"
Chủ nhiệm Phương đập bàn nói: "Chúng tôi bây giờ không phải nghi ngờ y thuật của cô, mà là nghi ngờ nhân phẩm của cô, đạo đức học thuật của cô, hiểu chưa!"
Lưu Trường Sinh ngồi thẳng dậy từ ghế da: "Chủ nhiệm Phương nói rất có lý. Hiện tại chúng tôi nghi ngờ cô thu lợi thông qua cạnh tranh không chính đáng, vì vậy toàn bộ luận văn, giấy phép hành nghề, bao gồm cả bài biện luận lúc nhập viện, đơn xin v.v... của cô sẽ tạm thời bị giữ lại tại bệnh viện để chờ điều tra. Nếu không có vấn đề gì, chúng tôi sẽ lập tức khôi phục chức vụ cho cô. Một khi phát hiện bất kỳ dấu hiệu gian lận học thuật nào, chúng tôi cũng sẽ không bao che, sẽ chuyển hồ sơ sang cơ quan công an để tiếp tục xử lý. Cô chuẩn bị tâm lý đi."
"Rầm —" Cánh cửa khép lại trước mắt cô. Khi bước vào cô còn mặc áo blouse trắng, lúc bước ra chỉ còn lại một mình, thẻ công tác bị thu, máy liên lạc nội bộ cũng đã trả lại cho phòng Hành chính.
Tần Huyên giật khẩu trang trên cổ xuống, vo mạnh thành một cục ném vào thùng rác, dựa lưng vào tường trượt ngồi xuống, vùi đầu vào đầu gối, như một con đà điểu bị thương.
Ánh nắng ngoài cửa kính sát đất dần rút đi, vòng sáng thu nhỏ lại, bóng tối bao trùm lấy cô.