Mặt sân mới không phải loại cỏ thông thường mà chính là một loài cỏ mọc dại ở phía tây nam bộ lạc.
Khi Ain đề xuất ý tưởng về sân cỏ tự nhiên, nhóm thợ săn ngay lập tức tìm ra loài cỏ phù hợp. Với những người thường xuyên đi săn, loại cỏ này không hề xa lạ, nó có những đặc điểm rất đặc biệt:
Sinh trưởng cực nhanh, dù bị dẫm đạp, cắt tận rễ vẫn mọc lại như cũ. Khi trưởng thành, chiều cao chỉ khoảng 6-8cm, không cần cắt tỉa quá nhiều. Lá thon dài, mềm mại, thích hợp để làm sân cỏ.
Ngay khi giống cỏ này được trồng xuống, nó khiến nhóm xây dựng choáng váng.
Chỉ sau một đêm, mặt sân đã phủ kín một màu xanh mướt.
Tốc độ sinh trưởng quá nhanh của nó tạo ra một vấn đề khác: nếu không cắt tỉa thường xuyên, cỏ sẽ mọc tràn ra cả những khu vực khác.
Thế là trong suốt quá trình hoàn thiện sân vận động, đội xây dựng phải liên tục dành thời gian cắt cỏ. Mỗi tuần ít nhất hai đến ba lần, nếu không, mặt sân sẽ trở thành một cánh đồng cỏ hoang mất kiểm soát.
May mắn thay, Ain đã ra lệnh thành lập một đội chuyên chăm sóc sân vận động. Họ sẽ được trả công đầy đủ, không ai phải làm không công.
Nghe đến đây, nhóm xây dựng cuối cùng cũng thở phào.
"Xây sân đã cực rồi, giờ còn phải chăm cỏ nữa thì đúng là ác mộng..."
Dù vậy, sân cỏ tự nhiên đã trở thành một biểu tượng mới của bộ lạc – một minh chứng cho sự phát triển vượt bậc của nền văn minh Lạc Việt.
…
Ngay khi cảm nhận được lớp cỏ mới dưới chân, đám trẻ liền bứt rứt không yên. Chúng nhanh chóng chia đội và tổ chức những trận đấu nhỏ ngay trên sân.
Tuy nhiên, kích thước sân vận động quá lớn, cộng thêm mặt sân mới lạ chưa quen, khiến những trận đấu này trở nên chậm chạp và rời rạc hơn hẳn so với trước kia.
Sau khoảng mười phút, bọn nhóc liền quỳ rạp trên sân mà thở hổn hển, cả đám đành đi tìm một góc mát để ngồi nghỉ.
Trong khi đó, các tộc nhân trưởng thành tản ra khắp nơi, háo hức khám phá.
Với người bình thường, quy mô của sân vận động đủ lớn để họ mất cả ngày trời mới đi hết.
Nhưng đối với bộ lạc Lạc Việt, vốn xuất thân từ những nhóm chuyên về sức bền, họ không mất quá nhiều thời gian để đi hết toàn bộ sân.
Một số người thử chạy trên đường đua dài hơn 400m, nhưng chỉ mới chạy thử vài vòng đã cảm thấy khá mệt mỏi.
Khu vực đánh dấu chạy 100m cũng đã được thiết lập, nhưng Ain chưa vội đưa vào các cuộc thi chính thức. Hắn muốn đánh giá trước khả năng chạy bền của tộc nhân, sau đó mới quyết định các hạng mục thi đấu.
Ở một góc khác, có người thử ném lao, bắn cung, hay đấu vật giao lưu. Một số người khác thì thử làm trọng tài, kiểm tra luật thi đấu và quan sát tình huống để đưa ra quyết định.
Đội ngũ trọng tài mới hình thành chủ yếu xuất thân từ nhóm chấp pháp cũ.
Sau khi Ain tinh giản đội Chấp pháp, những người bị loại gặp rất nhiều khó khăn trong việc chọn công việc mới. Do tính kỷ luật cao, họ không dễ dàng thích nghi với các nghề khác trong bộ lạc.
Hơn nữa, vẫn có một khoảng cách nhất định giữa họ và các tộc nhân khác, không ai ghét bỏ họ, nhưng sự xa cách là điều không thể phủ nhận.
Vậy nên, khi Ain tuyên bố tuyển chọn trọng tài, hầu hết thành viên chấp pháp đều đăng ký ngay lập tức.
Nhìn số lượng đơn đăng ký, Ain toát cả mồ hôi.
Hắn muốn chọn lọc lại những người phù hợp, nhưng thời gian còn hạn hẹp. Trước mắt, hắn tạm thời nhận hết, sau đó mới cân nhắc loại bỏ những ai không đáp ứng yêu cầu.
Trọng tài trong bộ lạc cũng không phải làm việc không công. Họ được trả lương bằng thịt và trái cây, số lượng khá hậu hĩnh. Điều này càng khiến công việc này trở thành lựa chọn hấp dẫn với nhóm Chấp Pháp cũ.
Một trong những việc khiến Ain đau đầu nhất lúc này chính là tìm vật liệu để chế tạo huân chương.
Hắn có thể dùng đồng, sắt, hoặc thạch anh những nguyên liệu có sẵn trong bộ lạc. Nhưng Ain không hài lòng.
"Chúng trông quá bình thường...Không xứng đáng để làm phần thưởng cho người chiến thắng."
Ain đặc biệt hứng thú với thạch anh tím, nhưng loại đá này vẫn chưa được tìm thấy trong bộ lạc. Mong muốn khai thác ruby hay sapphire lại càng xa vời hơn.
Hắn chỉ có thể chờ đợi trong vô vọng.
…
Khi dạo quanh sân vận động, một nhóm tộc nhân phát hiện những căn phòng nhỏ nằm dưới các hàng ghế bê tông.
Họ tò mò bước vào, nhưng không hiểu công dụng của chúng.
May mắn thay, một thành viên trong đội xây dựng tình cờ đi ngang qua, liền giải thích:
“À, những phòng này không phải ai cũng vào được đâu. Đây là phòng họp dành riêng cho các đội thi đấu khi nghỉ giữa hiệp.”
– Cổng 1 & 2: Dành cho đội bóng đá.
– Cổng 3 & 4: Dành cho bắn cung.
– Cổng 5 & 6: Dành cho đấu vật.
– Hai cổng còn lại: Dành cho chạy bền và ném lao.
Nghe xong, các tộc nhân tròn mắt ngạc nhiên.
Họ chưa từng nghĩ đến việc một sân vận động lại có những phòng riêng cho từng môn thi đấu. Nhưng trước khi kịp hỏi thêm, thành viên kia đã vội vã rời đi để tiếp tục công việc.
Ở một góc sân, Ain và Pu đi dạo cùng nhau, hai người chỉ trỏ thứ đủ, dường như họ đang bàn bạc về một thứ gì đó. Pu gật đầu liên tục, rồi hí hoáy vẽ lên một tấm bản đồ chi tiết dày đặc các ký hiệu.
Vô tình nhìn qua, các tộc nhân liền thấy hoa mắt, nhức đầu.
Dường như Pu đang vẽ một bản thiết kế chuyên nghiệp, một thứ mà lẽ ra phải mất vài chục năm thử nghiệm mới có thể tạo ra. Nhưng nhờ sự gợi ý của Ain, mọi thứ đang đi trước thời đại hàng thế hệ.
…
Sự gợi ý về ốc vít của Ain đã giúp ngành xây dựng của bộ lạc phát triển vượt bậc.
Trước đây, các công trình chủ yếu dùng kỹ thuật ghép mộng gỗ. Dù khá chắc chắn, nhưng qua thời gian, chúng vẫn xuống cấp, bị nứt, bị mối mọt.
Giờ đây, với bu lông và ốc vít, những điểm yếu cố hữu của kỹ thuật cũ đã được khắc phục.
Một ví dụ rõ ràng nhất chính là bản lề cánh cửa. Trước đây, cửa nhà hoạt động tốt, nhưng lâu ngày sẽ bị lệch, bị xệ.
Nhờ có ốc vít, những vấn đề này đã hoàn toàn biến mất.
…
Ngày 18, tháng 2 mùa xuân, Ain ngồi trong phòng làm việc, nhìn chằm chằm viên đá trên tay, mép miệng không thể hạ xuống được.
Đó là một viên đá màu tím nhạt, cao khoảng 10cm, có hình dạng như những ngọn núi nhỏ xếp chồng lên nhau.
Ain cầm viên đá vô cùng thích thú, hắn nhìn Tel ở đối diện mà vui vẻ hỏi:
“Ngươi tìm thứ này nhanh thế, có phải là do may mắn không vậy Tel?”
Tel nghe tộc trưởng nói thì cũng cười khổ, hắn cùng với đồng bọn nhận thông tin vào khoảng giữa mùa đông, dù không được đặt lên hàng đầu nhưng Tel cũng mong muốn tìm thấy một viên.
Hắn vui vẻ nói:
“Đúng là may mắn a, ban đầu nhóm tôi tìm khắp mỏ cũng không thấy gì, định bỏ qua thì một tên tộc nhân đi tè ở con sông gần đó thấy có màu sắc lạ ở bên bờ nên cúi xuống nhặt.
Hắn ban đầu muốn mang thứ đá đó về cho người bạn tình, nhưng may mắn là có người hỏi thì hắn nói vì sao có, tôi nghe vậy mới nghi ngờ, liền thử cho hai tộc nhân tìm ở bờ sông xem sao?”
Tel nói tới đây thì ngừng lại húp vài ngụm nước, sau đó nói tiếp:
“May mắn là hai người kia trong lúc tìm chán nên lấy một cái khay sàng cát ra để lựa đá cho nhanh, sau vài giờ thì họ lựa ra rất nhiều viên đá giống như vầy.”
Tel nói xong thì chỉ vào viên đá trên tay của Ain, hắn chỉ im lặng, Tel nói tiếp:
“Sau khi mang về thì tôi thử dùng búa đập, vì tộc trưởng từng nói trong thư, mấy viên đá quý thì chúng thường rất cứng, sau khi đập hết thì chỉ còn viên đá này.”
Ain nghe xong thì gật gù, hắn không ngờ sự lười biếng lại mang sự bất ngờ cho mình, hắn tự hỏi nên cho đám tộc nhân lười để mang nhiều lợi ích cho bộ lạc không?
Ain nhìn Tel rồi nói:
“Được rồi, anh có thể về, à còn báo cáo thì đợi vài ngày tịnh dưỡng rồi gửi tôi sau cũng được, không gấp.”
Tel nghe vậy, đứng dậy cúi đầu chào nói:
“Vâng, chào tộc trưởng, tôi đi.”
Ain gật đầu, hắn nhìn bóng lưng kia mà suy ngẫm, hắn lại nhìn viên đá mà suy tư, Ain có ý tưởng cho viên đá rồi, dù không rõ có phải là thạch anh tím không nhưng màu của nó độc lạ là được.
Với hình dáng của viên đá tạm thời coi là thạch anh tím, Ain dự định làm một vương miện nhưng đó còn phải chờ nhóm chế tác xem có khả thi không nữa.
…
Khi mùa xuân sắp kết thúc, bộ lạc Lạc Việt đã phát triển vượt bậc, nhờ vào sự nỗ lực không ngừng nghỉ của nhóm "kẻ điên" – những người luôn đắm chìm trong nghiên cứu và khám phá.
Họ không chỉ giúp bộ lạc có những bước tiến lớn về xây dựng, khai khoáng mà còn mang đến những vật liệu hoàn toàn mới, mở ra nhiều cơ hội phát triển trong tương lai.
Một trong những phát hiện đáng chú ý nhất là đá cẩm thạch, một loại đá biến chất từ đá vôi.
Bằng cách đào sâu hơn vào các vùng núi, nhóm nghiên cứu phát hiện ra những khối đá có kết cấu mịn, màu sắc phong phú, dễ dàng được chế tác thành tượng điêu khắc hoặc vật trang trí.
Điều này khiến nhóm thợ chế tác đá cực kỳ hào hứng.
Ain nhận thấy giá trị của đá cẩm thạch không chỉ dừng lại ở điêu khắc, mà còn có thể ứng dụng vào xây dựng những công trình đặc biệt, tạo nên những tấm bia khắc chữ, hoặc thậm chí là làm bàn ghế đá trong các khu vực quan trọng.
Không lâu sau, nhóm nghiên cứu tiếp tục khám phá ra đá phiến, một loại đá dễ tách thành từng phiến mỏng.
Ngay lập tức, Ain đã nhìn ra công dụng tiềm năng của nó:
Lợp mái nhà – Khả năng chống nước tốt, bền bỉ hơn so với lá cọ hay gỗ.
Làm gạch ốp tường – Tăng độ bền và tính thẩm mỹ cho công trình.
Đây là một bước tiến quan trọng trong kiến trúc bộ lạc, giúp giảm bớt sự phụ thuộc vào các vật liệu truyền thống dễ bị hư hại.
Nhóm xây dựng cực kỳ hào hứng với khám phá này. Họ nhanh chóng bắt tay vào thử nghiệm, tạo ra những mái nhà mẫu để kiểm tra độ bền theo thời gian.
Phát hiện lớn nhất đến từ nhóm khai thác mỏ, khi họ đào sâu vào các khối đá hoa cương và tìm thấy một loại quặng lạ.
Sau khi kiểm tra, Ain xác nhận đây là oxit thiếc – một khoáng vật có thể tinh luyện thành thiếc.
Mặc dù lượng quặng tìm thấy còn ít, nhưng nó đủ để mở ra một hướng đi hoàn toàn mới.
Nếu bộ lạc có thể luyện thiếc, họ có thể tạo ra:
Hợp kim đồng – thiếc (bronze): Chế tạo công cụ và vũ khí cứng hơn.
Dụng cụ đúc chính xác hơn: Do thiếc có điểm nóng chảy thấp, giúp tạo khuôn dễ dàng.
Sản xuất đồ gia dụng mới: Bình, cốc, khay bằng kim loại.
Ain vô cùng hứng thú với điều này. Hắn hiểu rằng sự xuất hiện của thiếc có thể đánh dấu bước chuyển mình mạnh mẽ, giúp bộ lạc bước sang một kỷ nguyên luyện kim hoàn chỉnh hơn.