Số Phận: Thời Đại Nguyên Thủy

Chương 149: Chương 149 : Phát Triển (8)



Những nhóm nghiên cứu liên quan đến khai khoáng, xây dựng, chế tác đều hưởng lợi trực tiếp từ những phát kiến này.

Nhưng các nhóm khác – đặc biệt là nhóm y học, nông nghiệp, săn bắn – lại cảm thấy có chút tiếc nuối.

Dù không ai than vãn, nhưng họ cũng mong muốn có một bước đột phá cho lĩnh vực của mình.

Ain hiểu rõ không phải phát minh nào cũng đến ngay lập tức, nhưng hắn tin rằng với đà phát triển này, sớm muộn gì cũng sẽ có thêm những khám phá vĩ đại trong tương lai.

Nhóm nấu ăn đang nghiên cứu cách làm nước tương và nước mắm. Theo trí nhớ của Ain, hắn chỉ biết nước mắm được làm từ cá biển và muối, nhưng tỷ lệ và thời gian ủ thì hắn không rõ.

Về nước tương, Ain nhớ lại trong những bộ anime kiếp trước từng đề cập đến việc làm miso từ đậu nành, gạo và muối.

Tuy nhiên, bộ lạc hiện không có đậu nành, nên họ đành dùng đậu phộng thay thế. Dù sao trong kho vẫn còn rất nhiều đậu phộng, đây cũng là một nguyên liệu tiềm năng để thử nghiệm.

Nhóm Trị liệu đã cử người đi theo các đội săn tìm thảo dược từ cuối mùa xuân năm ngoái đến nay, và đã thu về được một số loại quý hiếm, trong đó nổi bật là tỏi và nhân sâm hoang dã.

Tỏi thì Ain không cần nghiên cứu quá nhiều, hắn đã rất quen thuộc với nó ở kiếp trước, xem đây là một loại gia vị không thể thiếu trong bữa ăn quê hương. Thậm chí, tỏi còn có thể dùng làm thuốc chữa bệnh trong một số trường hợp.

Còn nhân sâm hoang dã thì lại là một câu chuyện khác. Đây là một loại thảo dược quý hiếm ở kiếp trước, được săn lùng bởi giới nhà giàu. Vào thời cổ đại, nhân sâm thường chỉ xuất hiện trên bàn của hoàng đế, chứng tỏ con người đã sớm nhận ra giá trị của nó.

Giờ đây, nhân sâm đã nằm trong tay Ain. Dù chỉ là loại hoang dã, hắn vẫn quyết định thử nghiệm.

Ain sẵn sàng làm mọi thứ vì ‘bộ lạc’, đến mức các thành viên nhóm trị liệu cũng phải sợ hãi khi thấy tộc trưởng ngồi một góc mỉm cười một mình.



Nhóm nuôi thú vẫn chưa có kết quả đột phá, ngoại trừ việc bốn con bò rừng non đã trưởng thành, hiện chúng đang trong quá trình tạo giống. Trong khi đó, nhóm đi săn cũng tìm thấy một đàn bò rừng hoang dã.

Tuy nhiên, do số lượng thành viên quá ít, họ chỉ dám đặt bẫy để bắt vài con non mang về bộ lạc. Đến khi những con bò trưởng thành phát hiện ra, chúng lập tức nổi điên đuổi theo, khiến đội săn bỏ chạy tán loạn.

Bầy tê giác thì đã phát triển lại như ban đầu, và nhóm kỵ binh sắp tới sẽ được hưởng lợi từ điều này. Tính đến hiện tại, nhóm kỵ binh mới chỉ được chỉ dạy về cưỡi tê giác, còn lợn rừng và sói thì Ain vẫn chưa huấn luyện.

….

Tại căn cứ sau nhà Ain.

Bước vào không gian quen thuộc, hắn nhận ra mọi thứ đã khác đi rất nhiều. Không còn đơn sơ như trước, giờ đây nơi này có vô số vật dụng xuất hiện.

Nếu không phải chính mình cho người xây dựng căn cứ này, Ain còn tưởng rằng mình đã đi lạc vào động thiếu nhi, rất nhiều chiếc dép nhỏ nhắn được xếp ngay ngắn trước cửa chính.

Hắn lắc đầu, bước lên sàn gỗ, tiến đến cánh cửa duy nhất. Khi mở cửa ra, một luồng không khí trong lành ập vào mũi hắn.

Ain nhắm mắt, tận hưởng hương vị của thiên nhiên. Nhưng chỉ một giây sau, hắn mở mắt ra và né nhanh sang trái.

“Véo~!”

Một phi tiêu sắc lẹm bay vụt qua, ghim thẳng vào cánh cửa phía sau lưng hắn.

Ain vẫn giữ tư thế nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn về hướng phi tiêu được phóng ra. Một đứa trẻ đứng ở đó. Nếu không phải vì phi tiêu, có lẽ Ain đã không nhận ra nó.

“Hmm…ẩn nấp kỹ ghê đấy.”

Đứa nhỏ kia nhìn hắn bằng ánh mắt kinh ngạc. Nhưng chưa kịp phản ứng gì, nó đột nhiên mất dấu Ain.

Hai mắt nó mở to, đổ mồ hôi lạnh, cố gắng tìm kiếm xung quanh.

Nhưng tất cả đã quá muộn.

Nó bỗng cảm thấy nguy hiểm ngay sau lưng. Bản năng mách bảo rằng có thứ gì đó rất đáng sợ ở đó. Hoảng hốt, đứa nhỏ vội quay phắt lại, đồng thời rút dao găm bên hông để chuẩn bị đối phó.

Nhưng...không có gì cả.

Thanh dao găm của nó đã biến mất!

Nó tròn mắt khó tin, nhìn về phía Ain. Tộc trưởng đang đứng đó, trên tay là con dao găm của nó, xoay xoay kiểm tra như thể một món đồ chơi.

Bị ánh mắt đứa nhỏ nhìn chằm chằm, Ain mỉm cười.

“Vút!”

Con dao găm trong tay hắn lập tức bay vụt đi, cắm thẳng vào bức tường sau lưng đứa nhỏ.

Cú ném này...chính là tư thế giống hệt cách nó phóng phi tiêu khi nãy.

Nhưng khác biệt là ở lực đạo.

Nếu phi tiêu của đứa nhỏ chỉ ghim sâu khoảng 5cm, thì con dao của Ain đã cắm vào hơn nửa thân lưỡi dao.

Ain mỉm cười, vươn tay vỗ nhẹ lên đầu đứa nhỏ, sau đó bước lùi lại.

Hắn chỉ định thử một chút, nhưng có vẻ đã hơi quá tay. Nhìn đứa nhỏ đưa tay lên má, nơi có một vệt máu nhỏ chảy xuống, Ain có chút ân hận.

Ngay lúc này, một thành viên của nhóm Dơi từ căn phòng ăn chạy vội ra, trên trán đầy mồ hôi lạnh.

Hắn vội cúi đầu, giọng lắp bắp:

“Tộc trưởng! Xin lỗi ngài! Tôi đang làm việc, không kịp ra đón ngài vào…”

Tên này vừa nói xong, mồ hôi càng chảy nhiều hơn khi nhận ra bầu không khí căng thẳng giữa Ain và đứa nhỏ.

Ain liếc nhìn rồi bình thản hỏi:

“Thôi được rồi, đứa nhóc này là ai?”

Thành viên nhóm Dơi nghe vậy, nhìn về phía sau, thấy đứa nhỏ vẫn chưa hoàn hồn, hắn mới ngoắc tay ra hiệu. Nhưng đứa nhỏ không động đậy.

Tên giáo quan đành phải lên tiếng thúc giục:

“Kil! Mau lại đây, chào tộc trưởng đi!”

Kil nghe vậy giật mình, nhanh chóng bước đến trước mặt Ain, cúi đầu, giọng ngập ngừng:

“Chào...à, ưm...tộc...tộc trưởng ạ.”

Tên giáo quan nghe vậy, định mở miệng chỉnh lại cách nói chuyện của Kil. Nhưng hắn lập tức ngậm miệng lại, vì Ain vừa nhìn hắn bằng ánh mắt sắc bén.

Ain nhìn đứa nhỏ, nheo mắt hỏi:

“Sao vậy? Lúc nãy còn hung hăng lắm mà?”

Kil cúi đầu, lí nhí nói:

“Dạ…con không biết tộc trưởng tới…tưởng là người lạ nên tấn công để đề phòng ạ.”

Ain gật đầu, có vẻ hiểu ra vấn đề.

Ain quan sát Kil, nhận thấy đứa nhỏ này có tiềm năng nhưng kỹ năng vẫn còn nhiều lỗ hổng. Nếu được rèn giũa đúng cách, nó có thể trở thành một trinh sát hoặc sát thủ đáng gờm.

Hắn suy nghĩ một lát rồi hỏi:

“Kil, nếu ta không tránh kịp, ngươi có thể làm gì tiếp theo?”

Kil giật mình, không nghĩ tộc trưởng lại hỏi như vậy. Nó cúi đầu suy nghĩ, rồi lẩm bẩm:

“…Nếu tộc trưởng không né được, phi tiêu sẽ ghim trúng mục tiêu, nhưng...nhưng mà...”

Nói đến đây, nó khựng lại, không biết nên tiếp tục thế nào. Ain nhướn mày, chờ đợi.

“Nhưng mà…nó không đủ mạnh để hạ gục một người trưởng thành?” – Hắn gợi ý.

Kil gật đầu. Ain thở dài, nhìn sang tên giáo quan nhóm Dơi.

“Vấn đề ở đây là gì?” – Hắn hỏi.

Tên giáo quan lưỡng lự một chút rồi đáp:

“Dạ…có lẽ là do Kil chưa có kinh nghiệm thực chiến nhiều. Nó giỏi ẩn nấp, nhưng khi tấn công thì còn quá phụ thuộc vào đòn đánh đầu tiên. Nếu đối thủ không bị hạ gục ngay, nó sẽ không biết cách xử lý tiếp theo.”

Ain gật đầu, ra hiệu cho Kil lùi lại.

“Được rồi, ta hiểu rồi. Kil có năng khiếu, nhưng cần rèn luyện thêm về phán đoán tình huống. Từ giờ, không chỉ tập trung vào việc ẩn nấp và tấn công bất ngờ, mà còn phải học cách kiểm soát tình hình sau đòn đánh đầu tiên.”

Hắn dừng lại một chút rồi tiếp tục:

“Ngoài ra, khi tấn công, ngươi phải kiểm soát được sát ý. Ngươi đã để lộ sát ý quá sớm, khiến ta có thể phát hiện và tránh né. Một đòn đánh hoàn hảo không chỉ cần tốc độ và độ chính xác, mà còn phải biết khi nào nên ra tay và khi nào nên ẩn mình.”

Kil nghe xong thì cúi đầu, có vẻ đang ghi nhớ từng lời của Ain.

Tên giáo quan lập tức nhận lệnh:

“Dạ rõ, tộc trưởng! Tôi sẽ huấn luyện lại Kil và những thành viên khác theo hướng này.”

Ain hài lòng, hắn vỗ nhẹ lên vai Kil, giọng điệu không còn nghiêm khắc như trước:

“Ngươi làm tốt lắm, chỉ là cần cải thiện thêm. Tiếp tục cố gắng.”

Kil ngẩng đầu lên, mắt sáng rực, rồi gật đầu thật mạnh.

Ain mỉm cười, sau đó rời khỏi khu vực huấn luyện, trong đầu đã có kế hoạch mới cho nơi này.

Ain gật đầu rồi chậm rãi đi dạo quanh căn cứ. Kil và người giáo quan cũng lặng lẽ quay trở lại công việc của mình. Kil nhìn theo bóng lưng của Ain với vẻ suy tư, còn Ain thì ngắm nhìn những căn phòng trắng, trong lòng tràn đầy suy ngẫm.

Muốn đạt được điều gì đó, ắt phải đánh đổi một thứ khác. Hắn hiện tại đang ở vị trí cao nhất, nhưng khi nhiệm vụ kết thúc, tương lai hắn sẽ ra sao? Có lẽ hắn cũng chẳng khác gì những đứa trẻ ở đây – bị nuôi dưỡng, rồi làm việc không công suốt đời.

Đi hết một vòng, điều khiến Ain ấn tượng nhất là khoảng sân rộng nhất trong căn cứ.

Nó là một khu rừng thu nhỏ, đầy rẫy bẫy rập được bố trí khắp nơi để huấn luyện lũ trẻ.

Những đứa trẻ này đã ở đây gần một năm. Chúng sống trong không gian khép kín này, đã dần quên đi nơi mình từng sinh ra. Có lẽ, chúng chấp nhận thực tại, hoặc ít nhất cũng đang cố gắng chấp nhận.

Ăn, học, tập luyện, nghỉ ngơi – bốn hoạt động lặp đi lặp lại suốt một năm trời. Đôi khi, chúng cảm thấy cuộc sống này nhàm chán, nhưng thực tế thì không. Nó vô cùng tàn khốc.

Những vết máu cũ thấm vào tảng đá, bám lên những hốc cây, để lại dấu vết của những trận huấn luyện khắc nghiệt. Ở một góc căn cứ, những nấm mộ nhỏ nằm lặng lẽ trong màn sương chiều.

Ain buồn bã.

Hắn chưa bao giờ mong muốn điều này. Hắn từng lớn lên ở một đất nước bị chiến tranh tàn phá, vì vậy hắn trân trọng từng sinh mạng trên thế gian này. Nhưng ở thời đại này, con người quá nhỏ bé.

Hắn không thể làm gì khác ngoài chấp nhận số phận của lũ trẻ. Nếu so với trẻ em trong bộ lạc, bọn nhỏ trong căn cứ này chỉ kém hơn một chút về tự do. Còn lại, Ain đều cố gắng cho chúng cuộc sống giống như bên ngoài, để phần nào bù đắp.

Thế nhưng số phận thật trớ trêu. Chúng chỉ vì sinh ra trong bộ lạc kia mà giờ đây phải tranh đấu để sinh tồn, rồi lại làm việc cho hắn.

Ain cảm nhận được những giọt nước mắt đã rơi từ bao giờ. Hắn khẽ ngước lên bầu trời, lẩm bẩm:

"Số phận vẫn là số phận mà..."

Rồi hắn quay người rời khỏi căn cứ, trở về nhà.



Ain đứng trước khu vườn của bộ lạc, nhìn cây cối đua nhau phát triển xanh tốt mà mỉm cười hài lòng. Ở một góc vườn, những cây bơ non vừa mới bén rễ trên mảnh đất mới.

Hắn nhớ lại mùa thu năm ngoái, khi cùng Rin đi tìm thảo dược, họ đã phát hiện ra cây bơ. Khi đó, Ain định mang về trồng ngay, nhưng rồi vì nhiều chuyện xảy ra nên hắn quên bẵng đi.

Mãi đến mùa xuân năm nay, khi bộ lạc đã ổn định hơn, hắn mới nhớ ra và lập tức cử đội đi săn mang vài cây bơ về.

Hiện tại, cây vẫn đang trong giai đoạn thích nghi với môi trường mới, vậy nên muốn ăn bơ, có lẽ phải đợi đến sang năm.

Không chỉ có bơ, mà những loại cây ăn quả khác trong bộ lạc cũng đã phát triển rất tốt. Chuối ngọt và thơm hơn trước, táo thì quả to, tròn mọng nước.

Khoai tây – loại củ có lớp vỏ màu trắng vàng – đã trở thành nguồn lương thực dồi dào.

Một củ khoai tây có thể khiến một người bình thường no bụng đến tận chiều. Khi nướng hoặc hấp, mùi thơm của nó hấp dẫn đến mức có thể thu hút động vật nhỏ. Đội đi săn thậm chí còn lợi dụng điểm này để bẫy thú hoang.

Ain đưa mắt nhìn về khu vườn thảo dược, nơi các thành viên nhóm trị liệu đang cần mẫn tưới nước. Xa xa, một số thành viên nhóm nuôi thú thì đang đuổi bắt lũ gà chạy loạn khắp nơi.

Hắn mỉm cười. Khung cảnh này giản dị đến lạ.

Khi đang chăm chú ngắm nhìn bộ lạc, Ain không nhận ra có người đến gần.

Duyên lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh hắn, tựa đầu vào vai hắn, cùng hướng mắt về khung cảnh trước mặt. Giọng cô dịu dàng vang lên:

“Anh thích cuộc sống như thế này à?”

Ain lúc này mới nhận ra sự hiện diện của cô. Hắn khẽ cười:

“Thích chứ. Nhìn thấy tộc nhân hạnh phúc, tộc trưởng như anh cũng vui lây. Không ai muốn bộ lạc của mình chiến tranh liên miên cả.”

Duyên bật cười, trêu chọc hắn:

“Nhưng anh đang âm thầm làm điều ngược lại đấy.”

Ain quay sang nhìn người vợ của mình, nhếch môi nói nhỏ:

“Đó là bí mật.”

Opf đứng từ xa nhìn hai người đang thân mật mà bực bội. Cô lao lên ôm chầm lấy Ain từ phía sau, khiến hắn giật mình. Hai quả ‘núi’ mềm mại ép sát vào lưng hắn, còn Opf thì cúi xuống, cướp đi một nụ hôn đầy mạnh bạo.

Tối hôm đó, Ain ngồi nhâm nhi một tách trà nhân sâm, nhìn về phía phòng ngủ của mình…

tấu chương xong.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com