Sau một thời gian dài nghiên cứu, nhóm thợ luyện kim cuối cùng cũng tìm ra hợp chất kim loại mà họ đang tìm kiếm. Họ thử nghiệm bằng cách nung những viên quặng nhỏ ở nhiệt độ cao nhất mà lò nung hiện tại có thể đạt được, và sau nhiều lần thử nghiệm, kim loại đã được tách ra.
Thế nhưng, hành trình tìm hiểu về hợp chất mới này vẫn không hề dễ dàng.
Suốt hai tháng miệt mài, nhóm nghiên cứu lại rơi vào bế tắc. Họ quyết định đi theo một hướng mới – tách các thành phần quặng sơ khai khỏi những phần cứng hơn.
Những viên quặng này vô cùng quý giá vì quá trình khai thác cực kỳ khó khăn. Chúng cứng đến mức công cụ khai thác hiện tại của bộ lạc chưa thể làm sứt mẻ được.
Vì vậy, cách duy nhất là đập xung quanh khu vực quặng để lấy ra từng mảnh nhỏ. Nếu gặp mỏ quặng với ba mặt quá cứng không thể đập vỡ, họ buộc phải bỏ cuộc.
Khi nung quặng, một lượng nhỏ khí CO₂ được giải phóng, nhưng Ain hoàn toàn mù tịt về nguyên nhân hóa học đằng sau hiện tượng này. Hắn chỉ có thể ra lệnh cho nhóm nghiên cứu sử dụng khẩu trang tự chế để bảo vệ bản thân.
Cuối cùng, khi lượng quặng cứng chỉ còn lại vài viên nhỏ, họ đã thành công xác định được vật liệu mới. Dựa vào những gì Ain còn nhớ về bảng tuần hoàn hóa học, một thành viên nhóm nghiên cứu reo lên:
"Là thiếc! Nhưng nó là loại oxit nào? Công dụng ra sao? Thôi, tự tìm hiểu tiếp vậy."
Dù chưa hoàn toàn hiểu hết về hợp chất này, nhóm nghiên cứu vẫn vô cùng phấn khởi. Họ tiếp tục đào sâu vào những thử nghiệm mới.
…
Cùng lúc đó, tại ngọn núi lửa
Ry đứng trên một đỉnh đồi, nhìn về phía ngọn núi lửa hùng vĩ ở xa, rồi thở dài:
"Cuối cùng cũng tới nơi. Mọi người nhanh chân lên nào!"
Sau đó, hắn quay lại thúc giục đoàn người phía sau.
Để đảm bảo an toàn và hiệu quả, Ain đã tổ chức một đội hơn 100 tộc nhân, trong đó có đại diện từ mọi nhóm chuyên môn của bộ lạc: từ nhóm nấu ăn, vẽ bản đồ, trồng trọt, đến canh gác và khai thác tài nguyên.
Ngoài ra, một số tộc nhân nữ cũng tham gia chuyến đi cùng người tình của họ. Điều này nhằm duy trì sự cân bằng giới tính trong bộ lạc và đảm bảo tỷ lệ sinh sản ổn định.
…
Dù bộ lạc của Ain chủ yếu bao gồm những tộc nhân còn rất trẻ, hắn vẫn không chủ quan. Ain luôn khuyến khích các tộc nhân nữ sớm chọn người tình, xây dựng gia đình để củng cố tương lai của bộ lạc.
Thế nhưng, có một vấn đề mà Ain không nhận ra – chính hắn lại là nguyên nhân khiến nhiều tộc nhân nữ khó chọn lựa bạn đời.
Trong mắt họ, Ain là hình mẫu lý tưởng: Có công việc ổn định, địa vị cao trong bộ lạc. Sở hữu sức ảnh hưởng lớn, có tiếng nói quan trọng. Được ưu tiên về thực phẩm và tài nguyên. Luôn quan tâm, yêu thương người vợ của mình.
Vì Ain đã có vợ, nhiều tộc nhân nữ cảm thấy khó khăn khi phải chọn một người tình khác. Một số người vẫn nuôi hy vọng theo đuổi hắn, trong khi số khác chuyển mục tiêu sang nhóm bạn thân của Ain.
Tuy nhiên, việc tiếp cận nhóm bạn của hắn cũng không dễ dàng:
– Zua là người duy nhất có người tình (dù tin tức này chỉ được lan truyền bởi nhóm Dơi).
– Dio sau trận giao hữu gần đây, các tộc nhân nữ liền mạnh dạn tiếp cận hắn, khiến Dio hoảng sợ chạy đến cầu cứu Ain. Ain chỉ cười khổ, vỗ vai hắn: "Thôi, chúc bạn bình an."
– Ry không ai dám tiếp cận vì tính khí thất thường của hắn. Chỉ có những người có tính cách đặc biệt mới có thể chịu nổi.
– Ska ban đầu, có vẻ là mục tiêu dễ tiếp cận nhất. Nhưng khi tiếp xúc, các tộc nhân nữ mới nhận ra Ska là một người cực kỳ nhạy cảm.
Lý do chính là vì quá khứ đau thương của hắn, có lẽ là do cái chết năm xưa của Ly vẫn còn ám ảnh Ska nên nó hay bị overthinking.
Từ khi còn nhỏ, Ska đã có xu hướng suy nghĩ quá nhiều về mọi thứ. Một phần nguyên nhân là vì nỗi ám ảnh khi chứng kiến cha mẹ mình chết trong mùa đông lạnh giá.
Ly – người bạn thân nhất của Ska – đã luôn ở bên giúp hắn vượt qua bóng tối. Nhưng rồi, khi cả hai cùng nhau tiến lên phía trước, số phận lại tàn nhẫn cướp đi Ly, để lại Ska một mình trong nỗi cô đơn.
Mỗi khi nhớ về quá khứ, Ska lại khóc một mình trong đêm.
May mắn thay, ánh sáng lần nữa xuất hiện trong đời hắn.
Hắn đã thầm yêu Rin từ lâu – từ khi cô còn là thành viên nhóm trồng trọt. Tính cách hiền dịu và chăm chỉ của Rin đã khiến Ska đổ đứ đừ.
Nhưng Rin chỉ yêu Ain.
Ska biết rõ điều đó, nhưng vẫn không thể từ bỏ tình cảm của mình. Mãi đến khi Ain kết hôn, hắn mới dám thổ lộ nỗi lòng sau khi uống quá nhiều rượu.
Khi nghe lời tâm sự của Ska, Ain chỉ biết thở dài, an ủi hắn. Đám bạn còn lại thì ngạc nhiên khi biết Ska đã có tình cảm với Rin từ rất lâu.
Nhưng Ska cũng tự hiểu hoàn cảnh của mình. Hắn nói với Ain:
"Mày không cần giúp gì tao đâu. Tao đã cố vượt qua chuyện của Ly rồi, mấy vụ này có là gì. Chỉ cần mày đối xử tốt với Rin, không thì tao sẽ không tha cho mày đâu."
Ain mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn hiểu rõ: Ska không giống những người khác. Hắn là một người nhạy cảm, dễ bị tổn thương, và có thể chính quá khứ bi thảm đã hình thành nên con người của hắn ngày hôm nay.
Từ nhỏ, Ska và Ly đã luôn đối lập nhau.
Một người yếu đuối, dễ buồn bã.
Một người mạnh mẽ, luôn sẵn sàng giúp bạn mình đứng lên.
Nhưng rồi, Ly đã ra đi, bỏ lại Ska một mình trong bóng tối. Giờ đây, Ska đứng trước hai lựa chọn:
Đi theo trái tim – để giải tỏa nỗi đau trong lòng.
Đi theo lý trí – tự mình chống chọi với bóng tối.
May mắn thay, Ska đã chọn lý trí.
Hắn chấp nhận đau đớn, nhưng không muốn làm tổn thương Ain – người đã giúp hắn có một cuộc sống mới.
…
Bộ lạc Lạc Việt – Chiều ngày 14 tháng 9, năm thứ tư
Một lần nữa, bộ lạc lại gặp thảm họa côn trùng, nhưng lần này, nó nghiêm trọng hơn rất nhiều.
Ain đứng giữa bộ lạc, nhìn về phương nam, nơi một đám mây đen dày đặc đang cuồn cuộn kéo đến. Hắn lẩm bẩm, giọng đầy kinh ngạc và lo lắng:
"Châu chấu?"
Ngay khi nhận ra điều này, Ain lập tức hét lớn:
"Mau thu hoạch thực phẩm!"
Các tộc nhân vẫn còn bàng hoàng trước dị cảnh trước mắt. Nhưng giọng nói mạnh mẽ của tộc trưởng đã kéo họ trở về thực tại. Không ai dám chần chừ, tất cả lao đến khu vườn, vội vàng thu hoạch lương thực.
Chín hay chưa chín cũng mặc kệ!
Ain bỏ lại tờ giấy trên tay và chạy thẳng đến khu vườn thảo dược cùng nhóm trị liệu để thu hoạch các cây thuốc quý.
Tờ giấy rơi xuống đất, nội dung trên đó chỉ càng làm Ain thêm căng thẳng:
"Khẩn cấp! Ở phía nam, cách bộ lạc 100km có một đàn côn trùng, dự đoán là châu chấu. Chúng đang lập một đàn rất lớn, thiệt hại sơ bộ đã có một vùng đất bị san phẳng. Chúng đang di chuyển về hướng bộ lạc, chúng tôi sẽ cố gắng làm chậm tốc độ của đàn côn trùng.
Ngày 12, tháng 9, năm thứ tư Lạc Việt."
Nhưng hôm nay đã là ngày 14 tháng 9. Chỉ trong hai ngày, đàn châu chấu đã di chuyển 100km đến bộ lạc – tốc độ kinh hoàng!
Ain có thể làm được gì trong hoàn cảnh này?
Hắn không có thuốc trừ sâu, không có biện pháp bảo vệ mùa màng một cách hiệu quả. Cách duy nhất là thu hoạch tất cả những gì có thể và bảo vệ nhà kho.
Gần 200 tộc nhân vội vã cầm vũ khí, đuốc, giáo mác...và tập trung xung quanh kho lương thực. Không ai bảo ai, nhưng tất cả đều hiểu: nếu kho lương thực bị phá hủy, cả bộ lạc sẽ chết đói vào mùa đông.
Dù ai cũng run sợ khi nhìn đám mây đen đang tiến lại gần, nhưng nghĩ đến mùa đông sắp tới, họ cố trấn an tinh thần để không bỏ chạy.
Trong lúc hỗn loạn, Ain nhíu mày, rút Thuận Thiên Kiếm từ sau lưng. Hắn không còn giấu diếm sức mạnh của mình nữa.
Hắn hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình. Dù nó vẫn còn trong thời gian hồi phục, nhưng Ain không quan tâm.
Hắn không sợ hậu quả của chiêu thức. Điều hắn sợ là nền móng của bộ lạc sẽ sụp đổ nếu không bảo vệ được lương thực.
Đột nhiên…
"Hu-hu-huuu..."
Một tiếng hú rít ngắn, nhưng đầy hoang dã và nguy hiểm, vang vọng khắp khu rừng.
Ngay cả Ain cũng rùng mình.
Bản năng sinh tồn mà hắn tưởng chừng đã quên đi bỗng nhiên trỗi dậy. Một mối nguy hiểm vô hình nào đó đang đến gần.
Lập tức, Ain bước vào trạng thái mạnh nhất. Thanh Thuận Thiên Kiếm tỏa ra khí đỏ bao quanh Ain. Đôi mắt hắn chuyển thành màu xanh dương nhạt. Dấu ấn chim Lạc trên cánh tay trái liên tục nhấp nháy.
Bất cứ tộc nhân nào thuộc bộ lạc Lạc Việt đều cảm thấy một nỗi sợ vô hình, như thể có một thứ gì đó đã ăn sâu vào máu thịt họ từ lâu.
Tất cả đều hoảng loạn, không biết nên làm gì.
Xung quanh Ain, những bóng đen mờ nhạt xuất hiện, bao vây lấy hắn. Nhưng vì ai cũng đang tập trung vào đàn châu chấu, không ai chú ý đến những bóng đen này.
Ain quét mắt tìm kiếm nơi phát ra tiếng hú.
Nhưng rồi, cảm giác sinh tử kia...bỗng dưng biến mất, như chưa từng tồn tại.
Ain thu lại sức mạnh, nhưng vẫn giữ đôi mắt xanh để cảnh giác. Hắn liếc nhìn đám người đen bí ẩn, ra dấu cho họ rút lui.
Sau đó, hắn quay sang nhìn đàn châu chấu. Và rồi, Ain kinh ngạc.
Đàn châu chấu...đang đổi hướng! Chúng không còn bay về phía bộ lạc, mà chuyển hướng ra biển.
Cả bộ lạc vỡ òa trong vui sướng!
Nhưng Ain thì không, hắn vẫn cảm thấy lo lắng.
Ain đưa tay ra hiệu cho một nhóm nhỏ thuộc nhóm Dơi bám theo đàn châu chấu. Sau khi sắp xếp xong, hắn mới ra lệnh cho các tộc nhân trở lại công việc thường ngày.
Nhóm trồng trọt lập tức gieo lại cây non, dù biết điều này sẽ làm giảm khả năng sinh trưởng. Nhưng thà vậy còn hơn để cây bị phá hủy hoàn toàn.
Nhóm trị liệu kiểm tra lại số lượng thảo dược còn lại.
Nhóm chiến binh tiếp tục tuần tra, đề phòng những bất trắc khác.
Riêng Ain, hắn vội vàng trở về nhà để trấn an mấy người vợ. Sau đó, hắn cần gặp lão Quy để tìm hiểu hai chuyện:
Đàn châu chấu xuất hiện từ đâu?Tiếng hú kia là do thứ gì tạo ra?