Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 119: Mộng Cảnh



Kì Thời chìm trong giấc ngủ mê mệt, cảm thấy cơ thể cứ lửng lơ bồng bềnh như đang nằm trên một đám mây.

Đám mây mềm mại ấy còn tỏa ra một mùi hương ngọt ngào tựa như kẹo trái cây, vô cùng dễ chịu.

Trong không gian nhàn nhã và tĩnh mịch ấy, Kì Thời thoải mái đến mức chẳng muốn tỉnh giấc. Thế nhưng dần dà, "đám mây" kia bắt đầu nóng lên, cái nóng rát khiến cậu không thể không mở mắt.

Luồng sáng chói lòa làm tầm mắt cậu nhòe đi. Nắng trời hầm hập chính là nguồn cơn của sự nóng bỏng ấy. Phải mất một lúc lâu, Kì Thời mới có thể hoàn toàn mở mắt ra.

Những tán lá xanh rì đung đưa theo gió, khẽ phát ra tiếng sột soạt rì rào. Ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá, rải xuống mặt đất những vệt sáng tối loang lổ.

Kì Thời hít thở từng hơi nhẹ nhàng, cậu ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng trước mắt, rất lâu sau vẫn chưa thể định thần lại.

Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên tiến lại gần, nắm lấy tay Kì Thời rồi đan chặt mười ngón tay vào nhau đầy thân mật.

Kì Thời lúc bấy giờ mới quay đầu nhìn sang bên cạnh, và người đó chính là Tạ Vi Chỉ.

Hắn không còn khoác trên người bộ đồ bệnh nhân xám xịt nữa, mà thay vào đó là sơ mi trắng phối cùng quần tây đen. Sắc mặt hắn hồng hào, đám dây leo đáng sợ đã biến mất hoàn toàn, trả lại dáng vẻ của một con người bình thường. Lúc này, hắn đang nhìn Kì Thời không chớp mắt, khóe môi khẽ nở nụ cười: "A Thời đang nhìn gì mà chăm chú thế?"

Tiếng nói vang lên khiến Kì Thời sực tỉnh, cậu nhận ra mình lại nhìn hắn đến ngẩn ngơ. Cậu buột miệng đáp theo bản năng: "Nhìn anh."

Có vẻ như lời nói của Kì Thời đã chạm đúng chỗ ngứa, Tạ Vi Chỉ cười rạng rỡ hơn hẳn. Vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày của hắn tan biến gần hết, chỉ còn lại sự dịu dàng nhu tình.

Tạ Vi Chỉ kéo Kì Thời vào lòng, cúi xuống hôn nhẹ rồi nhanh chóng buông ra. Lúc bấy giờ hắn mới bắt đầu nói chuyện chính: "Đã ốm rồi thì đừng có ra sân hóng gió lạnh. Cơm anh đã nấu xong cả rồi, chúng ta về nhà ăn cơm thôi."

Về nhà?

Kì Thời để mặc hắn dắt tay, đi theo sau. Khi quay người lại, cậu mới sững sờ trước cảnh tượng phía sau lưng mình.

Làm gì còn bóng dáng bệnh viện nào nữa. Phía sau gốc đại thụ là một căn biệt thự nhỏ hai tầng, kiến trúc đơn giản nhưng vô cùng tinh tế. Căn nhà có sân thượng với tầm nhìn thoáng đãng, và ngay dưới chân Kì Thời lúc này là một mảnh sân vườn nhỏ xinh.

Giữa sân có tán cây lớn tỏa bóng mát rượi, xung quanh trồng đủ loại hoa đang khẽ đung đưa trong nắng, tỏa ra hương thơm dìu dịu, đẹp đẽ vô ngần.

Bước vào nhà, đi ngang qua phòng khách, Tạ Vi Chỉ dắt Kì Thời ngồi xuống bàn ăn rồi một mình lúi húi trong bếp bưng cơm canh đã chuẩn bị sẵn ra, Kì Thời thấy vậy liền vội vàng đứng dậy muốn giúp một tay.

Nào ngờ giúp chẳng thấy đâu, chỉ thấy mình bị hắn tranh thủ hôn tới tấp hai cái, sau đó lại bị Tạ Vi Chỉ dắt tay, ấn ngồi xuống ghế không cho cựa quậy.

Bữa tối diễn ra khá sớm với ba món mặn và một món canh, cả hai đều ăn sạch sành sanh không để lãng phí chút nào. Sau khi dùng bữa xong, Tạ Vi Chỉ lại giành luôn phần rửa bát, nhất quyết không để Kì Thời phải động tay. Đợi cho bụng dạ nghỉ ngơi một lát, hắn lại bắt đầu thúc giục cậu uống thuốc.

Sau khi nuốt vài viên thuốc nhộng, Kì Thời mới cảm thấy cơn nóng sốt trong người dịu đi đáng kể.

Đợi Tạ Vi Chỉ dọn dẹp xong xuôi, hai người lại cùng nhau ra ngoài sân đi dạo cho xuôi bụng.

Nơi này là một khu biệt thự cao cấp, vừa ra khỏi cổng đã có thể bắt gặp các cụ già đang tập Thái Cực Quyền, những cặp vợ chồng trẻ dắt chó đi dạo và đám trẻ con đang ríu rít nô đùa.

Khu biệt thự có cả hồ nhân tạo và khuôn viên xanh mướt nên không khí cực kỳ trong lành. Vào mùa hè, nơi này mát mẻ hơn hẳn những nơi khác. Kì Thời rảo bước trên con đường, cảm nhận gió mát mơn man trên mặt, tâm trạng bỗng trở nên thư thái và nhẹ nhõm lạ thường.

Trái ngược với sự hưởng thụ của cậu, Tạ Vi Chỉ vẫn luôn kề cạnh, khéo léo giúp Kì Thời tránh khỏi dòng người qua lại. Khi có ai đó cất tiếng chào, hắn cũng mỉm cười lịch sự đáp lễ, tính tình hiền hòa đến mức khó tin.

Kì Thời ngạc nhiên nhìn hắn thêm mấy bận, chẳng ngờ ánh mắt ấy lại bị Tạ Vi Chỉ bắt quả tang ngay tại trận. Hắn mỉm cười hỏi cậu: "Sao em lại nhìn anh như thế?"

Kì Thời khẽ lắc đầu, cậu phóng tầm mắt nhìn ra xa, ngắm nhìn khói lửa nhân gian và sự ồn ã của thế tục, Tạ Vi Chỉ đứng ngay cạnh bên, như thể hắn đã thực sự hòa mình vào cõi hồng trần này.

Cậu chỉ khẽ mím môi, đôi mắt cong cong ý cười: "Không có gì, chỉ là em thấy... thật tốt."

"Như thế này thật tốt."

Rốt cuộc là "tốt" ở điểm nào, thì Kì Thời không nói rõ, nhưng Tạ Vi Chỉ lại nhìn cậu bằng một ánh mắt đầy thâm trầm.

Đi dạo xong, trời cũng đã tối hẳn, hai người thong dong dắt tay nhau quay về.

Vì thân nhiệt vẫn chưa ổn định, lại thêm một tầng mồ hôi rịn ra sau khi đi dạo, nên vừa về đến nhà Kì Thời đã lao ngay vào phòng tắm để gột rửa bằng nước nóng.

Kì Thời vừa lau mái tóc còn ướt sũng vừa bước ra khỏi phòng tắm trong bộ đồ ngủ rộng rãi. Cậu ngước mắt lên thì thấy Tạ Vi Chỉ đã tắm rửa xong xuôi từ bao giờ, hắn đang ngồi trên ghế sofa vẫy tay gọi: "Lại đây, anh sấy tóc cho."

Kì Thời lững thững bước tới, ngoan ngoãn ngồi xuống trước mặt Tạ Vi Chỉ.

Hơi nóng từ máy sấy tỏa ra rất vừa vặn, bàn tay Tạ Vi Chỉ lại vô cùng nhẹ nhàng, Kì Thời đắm mình trong sự ấm áp dễ chịu ấy mà bắt đầu lim dim buồn ngủ, hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.

Cho đến khi tiếng vù vù của máy sấy tắt hẳn, một nụ hôn ướt át đầy quyến luyến mới bắt đầu đặt xuống hõm cổ cậu. Kì Thời mới lim dim mở mắt nhìn Tạ Vi Chỉ một cái, cậu không đẩy hắn ra mà chỉ nheo nheo đôi mắt, lười biếng cuộn người lại. Nào ngờ kẻ phía sau lại được đằng chân lân đằng đầu, thấy cậu không khước từ liền vươn tay nhấc bổng cậu lên, đặt ngồi gọn trên đùi mình.

Nụ hôn nơi hõm cổ dần lướt lên trên rồi dán chặt vào cánh môi Kì Thời. Đầu lưỡi hắn len lỏi qua kẽ răng, quấn quýt m*t mát và l**m láp, bám đuổi lấy cậu không rời.

Lúc đầu Kì Thời còn có thể đáp lại đôi chút, nhưng ngay khi nhận ra sự hưởng ứng của cậu, Tạ Vi Chỉ càng hôn mãnh liệt hơn. Dần dần Kì Thời không còn sức chống đỡ, cả cơ thể mềm nhũn ra, bị hắn hôn đến mức đuôi mắt đỏ ửng, hơi thở cũng trở nên dồn dập vì nghẹt thở.

Ánh đèn trong phòng mang sắc vàng ấm áp, tạo cảm giác cực kỳ nồng nàn, từ màu sắc của ga trải giường, rèm cửa cho đến phong cách nội thất của cả phòng ngủ đều là tông màu sáng mà Kì Thời yêu thích, song lúc này cậu chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến chúng nữa.

Đèn trần đã bị tắt từ lúc nào không hay, chỉ còn lại ánh đèn đầu giường hiu hắt, khiến cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo, thực hư khó phân.

Kì Thời bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, ngay cả việc bị Tạ Vi Chỉ bế "chuyển địa bàn" từ lúc nào cậu cũng chẳng hề hay biết.

Chăn đệm mềm mại khiến cậu có cảm giác như đang nằm trên một đám mây, cả người lơ lửng bồng bềnh. Cậu chỉ kịp cảm nhận được thân nhiệt của mình lại bắt đầu tăng cao, nóng rực như lửa đốt.

Là bệnh cảm lại trở nặng thêm sao? Kì Thời mơ hồ nghĩ ngợi.

Tạ Vi Chỉ cúi đầu, làn môi lành lạnh khẽ chạm vào đuôi mắt đã đỏ ửng của cậu, Kì Thời bấy giờ mới có thể tập trung tầm mắt nhìn đối phương, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của hắn.

Sâu trong đôi mắt ấy ẩn chứa niềm say mê và d*c v*ng nồng cháy, giờ đây chúng được phơi bày tr*n tr** trước mặt Kì Thời, chẳng chút giấu giếm.

Yêu thích, chiếm hữu, si mê.

Của hắn.

Tất cả đều là của hắn...

Trong cơn mơ màng, bên tai Kì Thời vang lên từng lời tỏ tình khàn đặc và tr*n tr**. Từng câu từng chữ ấy khiến sống lưng cậu tê dại.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng gió thổi vù vù rít gào, những nụ hoa trong sân đang khẽ khàng lay động dưới ánh trăng vằng vặc.

Chỉ trong chớp mắt, những bông hoa ấy đột nhiên hóa thành đám dây leo khổng lồ, trên thân chúng mọc ra hai loại hoa khác màu, vốn dĩ chỉ là nụ nay lại bắt đầu hé mở, như thể sắp sửa nở bung ra.

Đám dây leo mọc ra từ thứ sinh vật khổng lồ ấy đang cẩn thận bao bọc lấy toàn bộ căn nhà.

Trong lúc bao phủ, một sợi dây leo vô tình chạm phải cửa sổ, khiến tấm rèm dày ngăn cách ánh trăng khẽ rung rinh, sợi dây ấy ngay lập tức bị nghiền nát, rồi những sợi dây khác bên dưới lại dè dặt trườn lên thay thế, không dám gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.

Những biến động bên ngoài chẳng mảy may ảnh hưởng đến không gian bên trong. Ánh đèn vàng hiu hắt không đủ sức len lỏi vào mọi ngóc ngách, tấm rèm cửa vừa khẽ đung đưa cũng chỉ mất vài giây để trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu.

Chỉ còn lại những chiếc bóng trong căn phòng ấy cứ chập chờn, lay động không thôi.

Trời vừa hừng đông, màn đêm dần nhường chỗ cho ánh ban mai. Những tia sáng len lỏi vào một phòng bệnh trong bệnh viện, Kì Thời đang bị bao bọc giữa đám dây leo cũng đột ngột choàng tỉnh.

Dưới ánh sáng mờ nhạt xuyên qua lớp dây leo, đôi mắt cậu vẫn còn vẻ ngơ ngác chưa kịp định thần. Kì Thời thẫn thờ, hơi thở dồn dập nóng hổi, lồng ngực phập phồng theo tiếng tim đập thình thịch liên hồi.

Những thước phim trong giấc mộng đêm qua cứ thế tái hiện trong trí não cậu như một bộ phim điện ảnh. Từng khung hình đều khiến Kì Thời đỏ mặt tía tai, tim đập loạn nhịp, ngay cả vành tai ẩn sau làn tóc cũng lặng lẽ ửng đỏ.

Cậu tung chăn định cử động thân thể thì đột nhiên phát giác điều gì đó bất thường. Kì Thời cúi xuống nhìn rồi ngay lập tức, không chỉ vành tai mà cả cổ cậu cũng đỏ bừng lên như lửa đốt.

Cậu khẽ khàng liếc nhìn sang bên cạnh, tuy không nhìn rõ được gì, nhưng thấy Tạ Vi Chỉ vẫn nằm im không chút động tĩnh kể từ khi mình tỉnh giấc, Kì Thời đoán chắc hắn vẫn còn đang say ngủ.

Kì Thời dè dặt tiến về phía khe hở của khối dây leo, khẽ đặt tay lên một sợi mộc đằng. Như hiểu thấu tâm ý của cậu, đám dây leo lập tức giãn ra tạo thành một lối đi lớn để cậu bước ra ngoài.

Kì Thời rảo bước thật nhanh vào phòng vệ sinh, đám dây leo phía sau cậu lại một lần nữa khép chặt, không để lộ dù chỉ một kẽ hở.

Trong bóng tối, Tạ Vi Chỉ mở choàng mắt, chẳng rõ hắn đã tỉnh giấc từ bao giờ. Hắn nhìn đăm đăm về hướng Kì Thời vừa rời đi một lúc lâu, sau đó mới thu hồi ánh mắt, nhìn sang chiếc gối mà cậu đã bỏ quên.

Chiếc gối ấy dường như vẫn còn vương vấn mùi hương thanh khiết từ cơ thể người thanh niên. Khối dây leo bao bọc cực kỳ kín kẽ, khiến cho không gian nhỏ hẹp này vẫn còn đọng lại dư vị ngọt ngào thoang thoảng.

Tạ Vi Chỉ vươn tay ôm chặt chiếc gối vào lòng, yết hầu khô khốc của hắn khẽ chuyển động.

Kì Thời vệ sinh cá nhân xong, sau khi chắc chắn không có gì bất thường mới bắt đầu ăn sáng để chuẩn bị ra ngoài.

Trước sự biến đổi kỳ quái của Tạ Vi Chỉ, Kì Thời muốn tìm hiểu rõ căn nguyên nên đã định bụng đến phòng hồ sơ của bệnh viện một chuyến. Cậu đem chuyện này nói với Tạ Vi Chỉ, hắn đương nhiên là đồng ý ngay.

Sau khi rời khỏi phòng bệnh 001 dưới ánh nhìn sâu thẳm dõi theo sau lưng, Kì Thời mới thấy dễ thở hơn đôi chút. Cậu đưa tay xoa xoa vành tai vẫn còn đỏ rực, rảo bước tiến về phía phòng hồ sơ.

Đoạn đường này hết sức bình yên, cậu không hề bắt gặp một bóng người nào, mọi chuyện suôn sẻ đến mức khó tin.

Phòng hồ sơ không có lấy một bóng người tuần tra canh gác, vắng lặng đến hiu quạnh. Do biến cố xảy ra, cánh cửa vốn dĩ phải đóng kín nay lại mở toang, từ bên trong tỏa ra một mùi giấy mực nồng đậm.

Ngày nay, hồ sơ của phần lớn bệnh nhân đều được lưu trữ trong máy tính, song vẫn luôn có một bản tài liệu bằng giấy được giữ tại phòng hồ sơ để phục vụ việc kiểm tra hoặc dùng đến lúc cần kíp.

So với hồ sơ điện tử, tài liệu trên giấy thường có thông tin đầy đủ và chi tiết hơn, thế nên đây là nơi đầu tiên Kì Thời tìm đến. Tuy nhiên, cậu đã tìm kiếm rất lâu mà vẫn chẳng thấy tập hồ sơ nào mang tên Tạ Vi Chỉ.

Kì Thời suy nghĩ một hồi rồi bước về phía khu vực lưu trữ hồ sơ tuyệt mật. Dựa theo mã số và họ tên để rà soát, chẳng bao lâu sau, cậu đã tìm thấy bản hồ sơ thuộc về Tạ Vi Chỉ.